Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi bị hệ thống Ác nữ phụ trói buộc, nó giao cho tôi những nhiệm vụ:
【M/ua chuộc c/ôn đ/ồ b/ắt n/ạt nữ chính.】
【Cho th/uốc kích dục vào nam chính rồi XX hắn.】
【B/ắt c/óc nữ chính để u/y hi*p nam chính cưới tôi.】
Ừm, toàn những nhiệm vụ rất... hình sự.
Tôi lập tức quay số 113: "Alo, chú cảnh sát ơi, cháu muốn tố giác một kẻ xúi giục phạm tội."
01
"Cô là người báo án? Kẻ xúi giục cô nói là ai?"
Tôi chỉ chỉ vào đầu mình.
"Cháu bị một thứ gọi là hệ thống Ác nữ phụ ám ảnh, nó bắt cháu phải làm nh/ục một nữ sinh đại học nghèo vô tội, còn định cưỡng ép một nam sinh đẹp trai tuổi đôi mươi."
Cảnh sát: "..."
"Chuẩn bị kiểm tra chất kí/ch th/ích."
Kết quả âm tính, chứng tỏ tôi không phê th/uốc, đồng chí cảnh sát quyết định nghe tôi "nói nhảm" thêm lần nữa.
"Ờ... cô có bằng chứng gì chứng minh sự tồn tại của cái... hệ thống đó không?"
Tôi lấy điện thoại gọi cho Tiêu Hằng - nữ chính do hệ thống chỉ định.
Đầu dây bên kia bắt máy.
Tôi: "Đồ ti tiện!"
Tiêu Hằng: "... Tôi làm gì phật ý cô?"
Xoạt xoạt—
Mấy tờ tiền bỗng nhiên bật ra từ ng/ực tôi, rơi lả tả xuống đất.
"Thưa đồng chí cảnh sát, hễ tôi b/ắt n/ạt Tiêu Hằng này là hệ thống lại thưởng tiền cho tôi."
Vị cảnh sát kinh ngạc dụi dụi mắt. Họ đưa tôi cho một nữ cảnh sát khám xét kỹ lưỡng, bắt tôi thay bộ đồ mới ngay trước mặt cô ấy, rồi lại gọi tôi qua.
Cảnh sát: "Cô biểu diễn lại được không?"
Tôi: "Làm lại nữa ạ?"
Cảnh sát: "Đúng, y như vậy, nhanh lên."
Tôi gọi cho Tiêu Hằng: "Đồ ti tiện!"
Tiêu Hằng: "??"
Hai tờ tiền nữa hiện ra trước mặt tôi.
Cảnh sát: "!!!"
Tiền được đưa qua máy kiểm, đều thật, thậm chí số seri cũng không trùng lặp.
Cảnh sát lập tức báo cáo cấp trên.
Cấp trên tới, đầu tiên lôi toàn bộ cảnh sát trong đồn đi kiểm tra chất kí/ch th/ích, sau đó xem tôi biểu diễn.
Tôi: "Đồ ti tiện!", tiền lại bay ra.
Cấp trên há hốc mồm, báo cáo lên cấp cao hơn nữa.
Cấp cao hơn cử người tới, lôi cấp trên đi xét nghiệm.
...
02
Tay trái tôi t/át Tiêu Hằng một cái, tay phải hắt cà phê lên váy trắng tinh của cô ta.
Tôi b/ắt n/ạt Tiêu Hằng, nhưng cô ta lại chẳng chịu phản kháng.
Trước th/ủ đo/ạn sấm sét của tôi, cô ta chỉ rụt rè nói:
"Ngụy Ương, số tiền vừa t/át ra... chia năm mươi năm được không?"
Xung quanh hai chúng tôi, tiền mặt đã phủ thành một lớp mỏng.
Đằng sau tấm kính chống đạn trong suốt, các chuyên gia đủ ngành há hốc mồm.
"Không phát hiện d/ao động bất thường, chúng tôi không thể lý giải cơ chế xuất hiện của đồng tiền."
"Sóng n/ão ở vỏ n/ão Ngụy Ương khác thường, nhưng không thể giải mã."
03
Tôi và Tiêu Hằng ngồi trong phòng họp bí mật, cô ta ở bên kia, tôi và cảnh sát ở bên này.
Cô ta chỉ tay về phía tôi đang ngẩn người nhìn trần nhà:
"Sao Ngụy Ương được ngồi bên đó?"
Tôi giơ một ngón tay lắc lư: "Tôi là đầu thú tự nguyện, cô là bị thu phục bị động, khác nhau hoàn toàn."
Cảnh sát trưởng Lý đưa cho Tiêu Hằng một bản hợp đồng.
"Tiêu Hằng tiểu thư, cô có nguyện trở thành thành viên cốt cán của 'Kế hoạch Ác nữ', hỗ trợ chúng tôi sử dụng hệ thống đa chiều để giành lợi ích cho nhân dân?"
"Chúng tôi đảm bảo sẽ không tổn hại đến an toàn cá nhân của cô."
Tiêu Hằng mấp máy môi mấy lần, nhưng không nói thành lời.
Cảnh sát Lý: "N/ợ nần của phụ thân, viện phí phẫu thuật cho mẫu thân, cùng học phí của cô - tất cả sẽ do tổ chức đài thọ."
Tiêu Hằng lập tức đứng nghiêm: "Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"
Nam chính Thẩm Dịch đẹp trai giàu có, cuộc đời thuận lợi, không thể m/ua chuộc.
Tổ chức mời Thẩm Dịch tới, thử thuyết phục sơ bộ.
"Thẩm Dịch, đây là vụ án có dấu hiệu thao túng, ép buộc công dân, xâm phạm tự do thân thể và nhân phẩm, liên quan đến tội phạm hình sự nghiêm trọng. Chúng tôi cần sự giúp đỡ của cậu, cậu có nguyện tham gia vào chiến dịch sắp tới không?"
Thẩm Dịch gãi đầu: "Sao lại cần tôi giúp? Tôi chỉ là sinh viên bình thường thôi mà..."
Cảnh sát Lý: "Tình hình là thế này, có một thứ gọi là 'hệ thống Ác nữ phụ' xuất hiện, cậu là nam chính được nó chỉ định, chúng tôi hy vọng cậu có thể phối hợp hoàn thành một số nhiệm vụ."
Thẩm Dịch ngập ngừng: "Hay các vị thương lượng lại với nó, tìm nam chính khác đi? Tiểu thuyết ngôn tình không nằm trong sở thích của tôi..."
Tôi nhìn thấy ốp lưng điện thoại Thẩm Dịch, in mấy chữ to tướng: "Chiến binh ăn không ngồi rồi thời đại mới".
Toang rồi, cuộc sống thuận buồm xuôi gió đã tạo ra một nam chính nghiện sống ảo, cảnh sát Lý sắp bị từ chối rồi.
Bị bao vây bởi những ánh mắt kỳ vọng, Thẩm Dịch tỏ ra khó chịu.
Cậu ta nghịch chiếc túi đeo hông, che giấu sự bối rối bên trong.
Ê, cái thứ tròn tròn lòe loẹt trên túi là gì thế?
Tôi chợt nhớ lời đứa em họ học cấp ba từng nói:
"Chị ơi nhớ nhé! Ai đeo theo mấy cái đĩa nhựa hoa hòe hoa sói không rõ ý nghĩa, người đó chắc chắn là otaku!"
Chẳng lẽ...
Tôi ra hiệu với cảnh sát Lý, đề nghị để tôi thử.
Soạt—
Tôi vung tay về phía trước rồi nhanh chóng thu lại, năm ngón xòe ra che mặt, sau đó chậm rãi hạ xuống, ngón giữa gạt gọng kính, ánh mắt nhìn Thẩm Dịch chéo 45 độ.
"Một ý chí tà á/c từ hỗn độn hư hải đã trói buộc ngươi bằng lời nguyền."
"Chúng ta là 'Khiên Trật Tự', là 'Điều Luật Giả' du hành thế gian, đến để giúp ngươi gỡ bỏ tà thần ký sinh trên sợi chỉ vận mệnh."
"Hãy gia nhập cùng chúng ta, mối liên kết định mệnh sẽ viết nên câu thần chú nghịch chuyển, hủy diệt hoàn toàn ý chí tà á/c!"
"Đây không phải thuyết phục, mà là triệu hoán!"
Sau bao ngày bị em họ nhồi sọ, tôi cũng bắt chước được bảy phần.
Cảnh sát Lý vẫn đang cố hiểu mớ từ Hán Việt trong lời tôi, còn Tiêu Hằng thì nhìn tôi bằng ánh mắt "thằng này bị đi/ên".
Thẩm Dịch thì khác, ánh mắt cậu ta sôi trào không nén nổi, bật dậy hăng hái làm đổ cả ghế.
"Tôi, tôi gia nhập!"
04
Con hẻm sâu hun hút tràn ra bóng tối, nuốt chửng cô gái tươi sáng đi ngang qua.
Tóc vàng một tay bịt miệng Tiêu Hằng, tay kia siết lấy cổ nhỏ mềm mại, lôi cô vào màn đêm đặc quánh.
Tiêu Hằng h/oảng s/ợ, giãy giụa đi/ên cuồ/ng.
Tận cùng hẻm nhỏ, vô số ánh mắt d/âm ô xuyên thủng chiếc váy mỏng manh, những bàn tay nhớp nhúa bò lên thân thể tinh khiết.
Chương 12
Chương 15
9
Chương 16
Chương 12
Chương 7
Chương 17
Chương 37
Bình luận
Bình luận Facebook