Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Chồng Tậu
- Chương 4
Dân phụ cho rằng nàng ta bị người khác xúi giục.
Ta giơ tay chỉ về phía người đàn bà vẫn đang lẩm bẩm:
- Dân phụ muốn tố cáo...
- Tô Đường, ngươi biết tội chưa!
Lời còn chưa nói hết đã bị Giang Ngộ một chưởng đ/ập mộc bản ngắt lời.
Ta nhíu mày.
Ta không nên chủ quan như vậy, dù hắn bao năm nay vẫn giữ vững tấm lòng làm quan thanh liêm.
Nhưng đối tượng là ta, nỗi nhục bốn năm trước, hắn không gi*t ta đã là nhân từ lắm rồi.
Ta thở dài một hơi:
- Dân phụ có tội gì?
- Một nữ gả hai chồng.
Giang Ngộ chằm chằm nhìn ta, chậm rãi thốt ra hai từ.
- Họ Tô huyện Khúc Thủy, ngươi biết tội chưa?
Giọng hắn càng thêm nặng nề.
Đầu óc ta trống rỗng trong khoảnh khắc.
- Người đâu, tống giam họ Tô vào ngục!
Giang Ngộ lên tiếng lần nữa, không cho ta kịp biện bạch.
Chưa kịp kêu oan, ta đã bị lôi xuống.
Góc mắt trông thấy Ninh Bào giãy giụa thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của Thôi Cửu.
Binh lính bên kia không kịp ngăn cản, Lạc Bào chạy tới công đường trên đôi chân ngắn ngủn.
- Ninh Bào, Ninh Bào...
Ta ngoái đầu nhìn lại.
Chỉ thấy ánh mắt nàng bé lấp lánh nước, ném hòn sỏi trong tay về phía Giang Ngộ.
- Quan x/ấu! Thả mẹ ta ra!
Ta bị lính áp giải xuống địa lao.
Giọng trẻ thơ dần mờ đi trong tai.
- Quan x/ấu! Thả ta ra! Quan x/ấu...
10
Trong địa lao tối tăm ẩm thấp, một tia sáng lọt qua khe cửa.
Chiếu thẳng vào mặt ta.
Nhận ra người tới qua ánh sáng, ta vội vàng ngồi dậy từ đống rơm.
- Giang Ngộ, rốt cuộc ngươi muốn gì?
Hắn khoác bào đỏ quan phục, vừa uy nghi vừa nghiêm nghị.
Khóe miệng nhếch lên thoáng vẻ tà khí.
- Tô nương, nhận ra ta?
Hắn cố ý kéo dài giọng điệu.
Đây là trả th/ù việc ta cố tình giả vờ không quen hắn trước đó?
Lo lắng cho Lạc Bào, ta sốt ruột nói:
- Giang Ngộ, ngươi có h/ận cứ trút lên ta, thật không được thì...
Ta ngửa cổ nhắm mắt:
- Ngươi gi*t ta đi!
Dù nhắm mắt vẫn cảm nhận được khí lạnh bao quanh Giang Ngộ.
- Vì gã đàn ông đó, ngươi sẵn sàng ch*t?
Đàn ông nào? Lẽ nào là Thôi Cửu?
Một tiếng cười khẽ vang lên trong lao ngục ẩm thấp.
Giang Ngộ thong thả nói:
- Gi*t ngươi chẳng phải quá dễ dàng sao, Tô nương nói có đúng không?
Tim ta lạnh nửa phần, xem ra Giang Ngộ đã gh/ét ta thấu xươ/ng.
Ta nuốt nước bọt, run giọng hỏi:
- Ngươi muốn thế nào?
- Đương nhiên là muốn hành hạ cho thỏa.
Giang Ngộ đột nhiên cúi người, gương mặt tuấn tú áp sát ta.
11
- Tiểu Đường, lại đây mài mực cho bản quan.
Giang Ngộ cầm công văn, mắt chưa từng ngước lên.
Ta cắn răng nghiến lợi.
Đành phải ngoan ngoãn làm theo.
Một lúc lâu sau, cổ tay ta đã mỏi nhừ.
Viết đi, viết nữa vào, mệt ch*t ngươi!
Trong lòng ta nguyền rủa Giang Ngộ, bỗng nghe hắn lạnh giọng:
- Tiểu Đường, rót trà cho ta.
Ta làm theo, Giang Ngộ nhấp một ngụm rồi nhíu mày.
- Tiểu Đường, ngươi muốn th/iêu ch*t bản quan sao?
Trong lòng ta lật một vệt trắng dã.
Nhịn! Ta nhịn!
- Làm gì có chuyện đó! - Ta nở nụ cười nịnh nọt.
- Thôi được, ngươi thay ta xoa vai vậy.
Giọng hắn thoáng chút chê bai.
Ta vẫn giữ nụ cười chuẩn mực:
- Tuân lệnh.
May mắn không lâu sau, thuộc hạ Giang Ngộ đến bẩm báo công vụ.
Ta ý tứ lui ra.
Không bao lâu, Giang Ngộ bước ra phòng định rời đi.
Trong lòng thầm mừng đây là cơ hội tốt, cơ hội trốn về nhà.
Khi đi ngang qua ta, Giang Ngộ đột nhiên dừng bước.
- Đứng trơ ra đó làm gì? Còn không mau theo sau?
Bị Đô Đầu hắt một gáo nước lạnh, niềm vui trong lòng lập tức tan biến.
Theo sau Giang Ngộ, ánh mắt ta đầy oán h/ận.
Hắn bỗng dừng chân:
- Tiểu Đường, mắt ngươi sắp lồi ra rồi, thu lại biểu cảm đi.
Ta không kịp phản ứng đã đ/âm sầm vào lưng hắn, mũi đ/au điếng.
Sau lưng cũng mọc mắt sao!
Để trả th/ù hành vi của ta, Giang Ngộ ngồi trong xe ngựa còn ta phải đi bộ theo hầu.
Giang Ngộ chống cằm nhìn ta thở hồng hộc bằng ánh mắt đầy hứng thú.
May mà đường không xa, xe đi chậm nên ta không kiệt sức.
Xe dừng lại, ta nhìn thấy tấm biển "Phủ Quận Thú".
Đây không phải nhà tên Trương Ứng.
Trong lòng loé lên ý nghĩ kinh khủng.
Lẽ nào Giang Ngộ muốn đem ta tặng cho tên Trương Ứng để hả gi/ận?
Trên công đường không thể lạm quyền, nhưng không đại diện cho chuyện riêng tư.
Lòng ta hoảng hốt, bước chân càng thêm nặng nề.
- Tiểu Đường, ngươi đổ mồ hôi rồi.
Giọng nói chế nhạo vang lên từ trên cao.
Toàn thân ta dựng đứng, cảm giác như âm binh địa ngục đang đòi mạng.
Bàn tay vô hình siết cổ ta gào thét:
- Tô Đường, trả mạng đây!
12
Giang Ngộ bày ra khí thế lớn, Quận thú đã đứng đón trước cổng.
Mặt tươi cười, nhưng Giang Ngộ vẫn ngạo nghễ.
Trong nghị sảnh thỉnh thoảng vang lên tiếng cười lớn của Quận thú.
Ta đứng ngoài nghĩ thầm đúng là cặp bài trùng.
Nhưng dù ta đứng yên, rắc rối vẫn tự tìm đến.
- Ồ, chẳng phải Tô nương sao?
Giọng hắn lả lướt, ánh mắt d/âm đãng liếc khắp người ta.
- Có phải phụ thân bắt về cho ta trút gi/ận không? Lần này nàng không thoát được đâu, Giang đại nhân c/ứu được một lần chứ không c/ứu được đời!
Nụ cười d/âm đãng trên mặt hắn càng thêm lộ liễu.
Đôi bàn tay vàng đen chuẩn bị chạm vào mặt ta.
Bỗng một luồng hàn quang lóe lên, đôi tay ấy rơi xuống đất cùng m/áu tươi.
Ta nén cảm giác buồn nôn, nhìn về phía Giang Ngộ lạnh lùng.
Hắn đã ném thanh ki/ếm xuống đất.
- Trương đại nhân, con trai ngươi không quản được tay thì bản quan đành thay mà quản.
- Đi! - Không đợi Quận thú hỏi, Giang Ngộ đã nắm tay ta kéo khỏi phủ.
- Lên đây.
Mặt hắn lại lạnh như lúc đến, ngồi trên xe ngựa ra lệnh.
Suốt đường đi, Giang Ngộ im lặng. Ta cân nhắc mọi chuyện vừa xảy ra.
Dường như hắn không gh/ét ta như ta tưởng, ít nhất là không muốn gi*t ta.
Có lẽ chỉ vì chưa vượt qua được nỗi nhục năm xưa.
- Giang Ngộ...
Ta cất lời thương lượng.
Chương 13
Chương 9
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook