Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Mục Vân
- Chương 6
Chưởng sự Ân đến dự lễ quy tông, chắc là bệ hạ có ý đề cao phủ vương đây.
- Mau lên, mau lên! Hiêu nhi, theo mẹ ra nghênh tiếp Chưởng sự Ân. Chắc bệ hạ biết Trấn Quốc Công không đến được nên lại phái người tới cho con thêm thể diện!
Diệp Hiêu lúc này nào còn rảnh tranh cãi với ta, vội vàng đỡ Vương thị hối hả bước ra cổng.
- Khỏi cần!
Giọng nữ oai phong vang lên. Ân Xuân Đào đã bước vào sảnh.
Tạ Thục Uyển nở nụ cười đầy giả tạo, cúi người theo kiểu quý tộc kiêu ngạo:
- Chưởng sự Ân đến dự lễ quy tông của nhi tử hạ quan chứ?
Ân Xuân Đào phớt lờ, thẳng bước tiến về phía ta. Nàng cung kính thi lễ:
- Trấn Quốc Công đại nhân, bệ hạ vẫn còn đang chờ ngài trong cung nghị sự.
Lời vừa dứt, tựa sét giữa trời quang. Đại sảnh xôn xao.
- Diệp Mục Vân quả nhiên là Trấn Quốc Công!
- Nghĩ lại cũng phải, nàng xông pha trận mạc nửa đời, lại lập công phò long. Ngoài nàng ra, ai xứng danh hiệu này?
- Nhầm lẫn rồi! - Diệp Hiêu gào lên không tin nổi - Nàng! Nàng đã phế hết võ công, sao có thể là Trấn Quốc Công? Ngày cung biến, kẻ đ/á/nh lui phủ binh tinh nhuệ của ta, bắt sống ta cùng Bồi nhi, trói chúng ta giữa chợ Tây cho muỗi đ/ốt chính là nàng!
- Võ công binh pháp của ngươi đều do ta truyền thụ. Đánh bại ngươi, dễ như trở bàn tay!
- Còn chuyện võ công bị phế... - Ta khẽ cười, bước sát lại thì thầm - Từ khi về kinh, ta chưa từng lộ chân tướng. Ngươi sao biết ta đã mất hết võ công?
Vừa dứt lời, chưởng lực đ/ập xuống chén trà. Gốm sứ vỡ vụn. Ta nhặt mảnh vỡ, phóng thẳng về phía mũ quan Diệp Hiêu.
Chỉ một chớp mắt, tiếng mũ quan rơi lộp độp thu hút mọi ánh nhìn. Dưới chân Diệp Hiêu, tóc xanh rơi đầy đất.
- Xưa nay tóc da nhận từ cha mẹ. Hôm nay ngươi rơi mũ c/ắt tóc, từ nay mẹ con ta ân đoạn nghĩa tuyệt!
- Mẹ... hóa ra đã biết hết... - Diệp Hiêu đờ đẫn lẩm bẩm.
Trong lúc mọi người còn đang choáng váng, ta quay sang Ân Xuân Đào:
- Chưởng sự Ân, việc của ta đã xong, về cung phục mệnh thôi.
Ân Xuân Đào kính cẩn nhường đường:
- Mời Trấn Quốc Công!
- Trường Anh, theo mẹ!
- Vâng ạ!
Khi ra đến cổng, tiếng gọi đầy bất mãn vang lên sau lưng:
- Mẹ!
Ta thản nhiên ngoảnh lại:
- Vương công tử gọi nhầm rồi. Mẹ ngươi đang đứng sau kia kìa.
12
Bệ hạ cùng ta đ/á/nh cược.
Nếu Diệp Hiêu phụ tử còn chút lương tâm cắn rứt, giữa thân phận quý tộc và ta, mà chọn ta.
Thì sẽ bỏ qua chuyện cũ, tha mạng cho hai cha con.
Dù sao Diệp Hiêu vẫn là con ta, Diệp Bồi là cháu đích tôn.
Ta không muốn nhìn chúng bước vào con đường ch*t.
Ta cho chúng vô số cơ hội, nhưng chúng đều dứt khoát chọn Vương thị.
Ta thua cuộc.
Vương gia cùng Diệp Hiêu phụ tử những năm qua gây nhiều tội á/c, bệ hạ trị tội dễ như trở bàn tay.
Ngày cha con Diệp Hiêu vào ngục, chúng nhờ người đưa cho ta phong thư.
Ta không đọc, ném thẳng vào lò lửa.
- Mẹ, mẹ khóc rồi.
Trường Anh lo lắng nhìn ta.
- Hôm nay thế nào ấy nhỉ, khói cứ quấn lấy mẹ mãi.
Ta gượng cười, tay không ngừng ném đồ vào lò.
Thanh ki/ếm gỗ ta tự tay khắc tặng Diệp Hiêu, tập viết đầu tiên nó được thầy khen, bùa bình an nó cầu cho ta trước trận chiến, đệm gối da cáo nó m/ua tặng năm ta về kinh...
Ta dâng biểu xin bệ hạ cho trở lại trấn thủ biên cương phía tây bắc.
- Trấn Quốc Công, ngươi là lão thần tam triều rồi. Mấy năm trước trọng thương chưa lành, di chứng mãi không khỏi. Trẫm vốn muốn giữ ngươi ở kinh an hưởng tuổi già.
- Bệ hạ, gió kinh thành lạnh hơn tây bắc, thổi đến khiến thần nhức đầu không chịu nổi.
- Trấn Quốc Công...
Bệ hạ còn muốn nói gì, nhưng thấy ta ngẩng đầu, khuôn mặt già nua đầm đìa nước mắt.
- Thôi... đi đi.
Trường Anh theo ta đến tây bắc.
So với Diệp Hiêu, Trường Anh được ta truyền thụ nhiều hơn. Cựu bộ thần uy quân đều phục nàng.
Ta dần giao lại thần uy quân cho nàng.
Ta ngày càng già yếu, không cưỡi nổi ngựa, vung không lên thương, mắt cũng mờ.
Một ngày trên thảo nguyên, ta ngồi từ bình minh đến hoàng hôn.
Nhìn cánh hồng cô đ/ộc bay về nam.
Bay đến nơi mắt ta không với tới.
Mặt trời lạnh dần.
Đầu ta hết đ/au.
- Hết -
Chương 13
Chương 9
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook