Sau khi chồng ăn hết phần ngon của dâu để lại cho tôi toàn phần dở, tôi liền đòi ly hôn

Sáng hôm sau, tôi bắt đầu lạnh run, cổ họng như có than hồng th/iêu đ/ốt.

Tôi định gọi cho bạn thân, chợt nhớ cô ấy đang gấp rút chuẩn bị cho kỳ thăng chức, không thể lây bệ/nh cho cô.

Do dự một hồi, tôi bấm số Hàn Trị.

"Anh ơi, em có lẽ bị lây cúm A rồi, người đang sốt."

Anh im lặng hai giây, giọng châm chọc: "Hạ Thanh vừa đỡ một chút, em đã dính ngay? Muốn được quan tâm cũng đổi kiểu khác đi."

Điện thoại bị cúp phịch.

Tôi hít sâu, r/un r/ẩy bấm số mẹ chồng đang sống cùng thành phố.

"Mẹ ơi, con sốt mệt quá, Hàn Trị không có nhà, mẹ đưa con đi viện được không?"

"Ôi giời, đừng làm quá lên." Tiếng mạt chược lọc xọc sau máy, "Cảm vặt thôi mà, uống nhiều nước nóng rồi đắp chăn cho ra mồ hôi là khỏi."

Loa văng vẳng tiếng giục đ/á/nh bài, điện thoại đ/ứt phắt.

Nhiệt độ nhảy lên 39,5 độ, bụng dưới co thắt từng cơn.

Tôi cố gượng gọi xe, một mình đến bệ/nh viện.

Trong phòng cấp c/ứu, bác sĩ nhìn tuần th/ai và nhiệt độ của tôi, mặt căng thẳng.

"Cúm A biến chứng viêm phổi, th/ai phụ hạn chế dùng th/uốc, phải nhập viện ngay lập tức."

Cơn sốt như kìm nung đ/ốt xươ/ng, mỗi lần ho bụng lại quặn đ/au.

Tôi co quắp trên giường bệ/nh, từng hơi thở đều x/é phổi.

Giường bên cạnh, th/ai phụ khác được chồng bón nước, lau mồ hôi.

Tôi quay mặt đi, dán mắt vào giọt dịch trong suốt rơi từng giọt trong ống truyền.

Thân x/á/c như đang chịu cực hình, trái tim chỉ còn tro tàn ng/uội lạnh.

Ngày thứ tư nằm viện, cơn sốt cuối cùng cũng lui.

Người trong gương mắt trũng sâu, môi nứt nẻ.

Bệ/nh tật cùng th/ai nghén hành hạ khiến tôi gần như biến dạng.

Suốt bốn ngày, Hàn Trị không một cuộc gọi.

Nhờ bảo mẫu làm thủ tục xuất viện, vừa lên xe taxi, điện thoại vang tin nhắn.

Mẹ tôi gửi voice chat: "Hàn Trị gọi bảo mày thích dâu tây, bảo mẹ gửi thêm. Con này, thích ăn sao không tự nói? Mẹ bảo bố ra vườn hái ngay đây."

Tôi không trả lời.

Bởi không thể thốt ra rằng, thứ dâu này chẳng phải tôi muốn ăn.

Mà là Hạ Thanh thèm.

Nhìn phố xá trôi qua ô kính, tôi chợt nhớ chiếc hộp nhung trống trơn trong bàn trang điểm.

Nén cảm xúc, tôi gọi lại cho mẹ:

"Mẹ ơi, mẹ còn nhớ viên ngọc bà nội cho em làm của hồi môn không? Giấy chứng nhận để trong phòng sách bố, mẹ gửi luôn cho con nhé."

Viên ngọc lam hồng đó, số carat đúng bằng ngày sinh của tôi.

Trước đây tôi định đem đặt nhẫn.

Hàn Trị ngăn lại, bảo mang th/ai khớp ngón tay sẽ to, để sau sinh hẵng hay.

Hóa ra anh đã sớm lấy tặng Hạ Thanh.

Không chần chừ, tôi bấm số 113.

"Alo, tôi muốn báo án. Tôi mất một viên ngọc trị giá trên 30 ngàn đô. Tôi có giấy chứng nhận đ/ộc nhất chứng minh quyền sở hữu."

"Nghi phạm tên Hạ Thanh, tôi đã thấy viên ngọc của mình trên nhẫn cô ta."

Cảnh sát đến thu thập chứng cứ, tôi đưa ra những bức ảnh cận cảnh chiếc nhẫn trên trang cá nhân Hạ Thanh.

Đồng thời xuất trình di chúc được bà nội công chứng cùng giám định ngọc học.

Mỗi viên đ/á quý đều có kiểu c/ắt đ/ộc nhất vô nhị, chuyên gia ngọc học nhìn là biết ngay.

Quyền sở hữu viên ngọc rành mạch không tranh cãi.

"Tôi hoàn toàn không biết tại sao nó từ ngăn kéo của tôi lại đến tay Hạ Thanh."

Tôi trình bày với cảnh sát.

Giá trị vụ án rõ ràng, chuỗi chứng cứ đầy đủ.

Chiều hôm đó, Hạ Thanh bị triệu tập rồi tạm giam.

Đang làm thủ tục tại đồn, Hàn Trị xông tới, túm ch/ặt cổ tay tôi.

"Rút đơn ngay! Đây chỉ là hiểu nhầm!"

"Hiểu nhầm?" Tôi gi/ật tay lại, tay kia bảo vệ bụng dưới, "Cô ta ăn tr/ộm kỷ vật của bà nội em!"

"Hàn Trị, anh coi cô ta là bạn, kết quả đây? Rước voi về giày mả tổ!"

Hàn Trị nuốt nước bọt, lảng tránh ánh mắt tôi.

"Niệm à... Cô ấy không tr/ộm, đây là quà sinh nhật anh tặng cô ấy."

"Anh tưởng em không dùng đến, để không cũng phí. Màu lam lại vừa là màu may mắn của cô ấy."

Tôi bật cười khẩy.

"Hàn Trị, lương năm của anh chưa tới 30 ngàn đô, viên ngọc 30 ngàn đô anh tặng như cho kẹo?"

Tôi nhìn thẳng: "Bà nội em ghi rõ trong di chúc, đây là của hồi môn, là tài sản riêng trước hôn nhân của em, không liên quan anh! Anh lấy tư cách gì mà đem tặng?"

Mặt anh tái mét.

Bố mẹ Hạ Thanh vội vã bay đến ngay đêm đó.

Họ đề nghị bồi thường toàn bộ, khóc lóc xin hòa giải.

Tôi cự tuyệt.

"Đây là án hình sự, không phải tranh chấp dân sự."

Hàn Trị siết ch/ặt cổ tay tôi, lực đạo kinh h/ồn:

"Tô Niệm, em nhất định phải h/ủy ho/ại cô ấy sao?"

"Người h/ủy ho/ại cô ta là anh!"

"Được," Anh buông tay, ánh mắt hằn học, "Em cứ kiện đi, chúng ta ly hôn."

"Rồi anh sẽ đến đồn giải thích rõ ràng, anh sẽ thay cô ấy ngồi tù!"

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Nén nước mắt từ trái tim tan nát, tôi ngẩng đầu cười với anh.

"Đồng ý. Em gọi luật sư tới ngay đây."

Hàn Trị đứng ch/ôn chân, như chưa từng biết tôi.

Hạ Thanh khăng khăng khẳng định đó là quà Hàn Trị tặng, cô không biết ng/uồn gốc.

Cảnh sát triệu tập Hàn Trị, anh xuất trình tờ giấy chuyển nhượng có chữ ký của tôi.

Anh nhìn tôi, ánh mắt băng giá.

"Niệm à, anh biết em luôn gh/en gh/ét Thanh Thanh, nhưng lần này, trò đùa của em quá đáng rồi."

Tôi không tin nổi, lập tức yêu cầu giám định chữ viết.

Nhưng cảnh sát nói, dù tôi có di chúc của bà nội chứng minh viên ngọc là tài sản cá nhân.

Nhưng tài sản chung vợ chồng khó phân định, Hàn Trị có quyền xử lý, khó định tội tr/ộm cắp.

Đây chỉ là chuyện nội bộ gia đình, khuyên nên thương lượng.

Hạ Thanh được thả sau 48 giờ tạm giam.

Tôi cắn răng không chịu hòa giải với Hàn Trị.

Mẹ chồng gọi điện m/ắng tôi vô lễ, có phúc không hưởng, đem chuyện nhà ra thiên hạ.

Tối đó, bố mẹ tôi hối hả bay đến.

Mẹ thở dài mệt mỏi:

"Niệm à, mẹ chồng chuyển tiền cho mẹ rồi, 30 ngàn đô. Rút đơn đi con, đẩy đến bước đường cùng thì sau này con với Hàn Trị sống sao?"

"Hàn Trị biết lỗi rồi, con hãy độ lượng chút đi."

Tôi nhìn bố mẹ vốn luôn ủng hộ mình, nghẹn lời.

"Bà nội dưới suối vàng, cũng mong con lo cho bản thân và cháu trước."

Tim như bị khoét một lỗ thủng.

Ngay cả những người thân yêu nhất, cũng ép tôi nuốt mảnh thủy tinh vỡ.

Có phải một khi đàn bà kết hôn sinh con, là đ/á/nh mất chính mình?

Cuối cùng, bố mẹ tôi thay tôi ký giấy hòa giải.

Khi Hàn Trị bước khỏi đồn, Hạ Thanh đứng chờ sẵn.

Cô ta lao vào vòng tay anh, khóc nức nở.

Hàn Trị vỗ nhẹ lưng cô.

Danh sách chương

4 chương
31/01/2026 07:53
0
31/01/2026 07:52
0
31/01/2026 07:50
0
31/01/2026 07:49
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu