Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Tú Tú
- Chương 1
Năm Tôi Tám Tuổi, Thầy Bói Nói Với Ông Nội
Hắn bảo tôi là hung thần á/c sát, sẽ khắc ch*t mọi nam đinh trong nhà.
Lời tiên đoán ứng nghiệm thật.
Hai ngày sau khi hắn đi, ông nội tôi đột tử.
Năm tôi đến tuổi cài trâm,
Cha tôi trở về làng.
Nhận tiền, ép tôi gả cho lão già Tề phủ nổi tiếng x/ấu xa.
Trời cao phù hộ.
Hôm ấy, tôi khắc ch*t cha ruột.
Cũng khắc ch*t người chồng tóc bạc phơ.
Đêm động phòng,
Tôi thành thân với tiểu công tử Tề gia tính tình nham hiểm.
1
Năm tám tuổi.
Ông nội cầm địa khế nhà đi sò/ng b/ạc, trước đó tìm thầy bói.
Hỏi xem hôm nay có thắng lại được những gì đã mất không.
Thầy bói nói sẽ thắng, rồi chỉ tay về phía tôi:
- Con bé này sao Chính Quan và Thất Sát đồng hiện, trụ thiên can địa chi xung khắc. Hung thần á/c sát, sẽ khắc ch*t hết nam đinh trong nhà.
Việc thắng bạc, thầy bói đoán sai.
Nhưng về phần tôi, hắn đúng như thần.
Hôm sau khi ông nội thua sạch tiền, ngã vực đột tử.
Bà nội bị ông chọc m/ù mắt, bịt miệng tôi dặn dò:
- Việc khắc nam nhân phải giấu kín trong bụng, đừng để cha và nhà chồng tương lai biết.
Giờ đây, thoắt cái đã đến tuổi cài trâm.
Cha tôi bỏ nhà nhiều năm vội vã trở về.
Thương lượng xong giá cả, b/án tôi cho lão già Tề phủ.
Lão ta là thương nhân giàu có nổi tiếng.
Nhà ngập tràn vàng bạc, nhưng đã ch*t mười mấy bà vợ.
Đối ngoại nói là - mệnh lão cứng khắc vợ.
Kỳ thực, lão có thói quái đản, đàn bà đều bị lão hành hạ đến ch*t.
Nhưng cha tôi đâu quan tâm.
Từ khi mẹ mất, hắn cuốn sạch tiền nhà, bỏ lại con gái nhỏ cùng mẹ già, biến mất không dấu vết.
Giờ nếu không vì tôi đã lớn, về định mượn hôn sự ki/ếm chác, sợ đã quên sạch gia đình này.
Nhìn hắn hí hửng đếm tiền, tôi nhắc khéo:
- Đừng vội mừng, thầy bói nói tôi không chỉ khắc ch*t ông nội, mà còn khắc ch*t cả cha ruột.
Nghe vậy, cha tôi gi/ật khăn che mặt, t/át tới tấp:
- Đồ tiện nhân không mẹ! Ai dạy mày ăn nói thế hả?
Khóe miệng tôi rỉ m/áu.
Hắn nhặt khăn che rơi xuống, dí sát miệng tôi, chà xát mạnh.
- Lau sạch đi, vào hầu hạ lão ta cho chu đáo, đừng ch*t sớm quá. Sau này ta thiếu tiền, báo một tiếng, mày phải đem bạc ra ngay.
Nhìn gương mặt nhờn nhợt mỡ, nụ cười tham lam của hắn.
Thoáng chốc, tôi như trở về thuở nhỏ, thấy hình bóng ông nội.
Khi xưa, ông nội thua sạch tiền, trút gi/ận lên người tôi.
- Chắc chắn là do mày khắc! Gi*t mày rồi ta đi, nhất định thắng!
Hắn lôi tôi ra sau núi, định quăng xuống vực.
Hôm ấy, tôi học được chân lý - muốn sống phải nhanh, chuẩn, dứt khoát.
Giây phút sinh tử.
Tôi rút chiếc rìu gỗ bà nội nhét cho, ch/ém thẳng mắt ông nội.
Xoay chuyển cục diện, đẩy hắn xuống vực sâu.
...
Cái t/át này, cha tôi dồn hết sức.
Tôi ôm má đỏ rát.
Vung tay lên, vật trong tay áo đ/âm đ/au nhói.
Không giấu được nữa, cũng chẳng muốn giấu.
Tôi rút ra con d/ao mổ lợn có rãnh thoát m/áu.
Cha trợn mắt há hốc, nhưng chưa kịp kêu c/ứu đã tắt thở.
Vài giọt m/áu vẫn b/ắn lên mặt tôi.
Bẩn thật.
Tôi chán gh/ét lau sạch mặt, thu hết số bạc trong tay hắn.
Kéo x/á/c ch*t, quăng xuống hố sâu đã đào sẵn sau vườn, lấp kín mít.
Bà nội mò mẫm bước từng bước r/un r/ẩy:
- Kiệu hoa tới rồi, Tú Tú, con chạy ngay đi, cửa sau.
Mấy hôm nay, bà nội đã thu xếp hành lý, bảo tôi trốn đi.
Tiếc là tôi lần lữa đến mặc xong áo cưới vẫn không chịu đi.
Tôi đỡ bà nội ngồi xuống, dặn dò:
- Bà ơi, cháu đi đây. Bánh bao hấp trong nồi đủ ăn ba ngày. Bà nhớ giữ gìn sức khỏe.
- Ba ngày nữa, cháu khắc ch*t lão già xong sẽ về ngay.
Tôi bình thản chỉnh lại khăn che mặt.
Bước chân nhẹ nhàng, lên kiệu hoa.
2
Giống cha xui xẻo của tôi.
Giờ trong đầu tôi chỉ nghĩ tới tiền bạc.
Việc hắn b/án tôi khiến tôi nhận ra.
Ki/ếm tiền có thể nhanh đến thế.
Trước đây,
tôi cùng bà nội sống dựa vào việc giặt thuê mỗi ngày, làm vài việc vặt không ra h/ồn, hay lên núi hái th/uốc, nhặt củi đổi tiền.
Mới đủ no bụng.
Giờ đây, chỉ cần lên kiệu hoa.
Đã có số bạc đủ dùng nửa năm.
Cha tôi x/ấu.
Nhưng phải công nhận, hắn có khối óc xoay sở ki/ếm tiền.
Tôi quyết định kế thừa khối óc ấy.
Nhưng tôi cũng biết đồng tiền này không dễ ki/ếm.
Lão già Tề phủ kia, vợ ch*t hết đợt này đến đợt khác.
Ác nhất có lần, đêm động phòng, hầu gái bị hắn đ/á/nh đến ch*t.
Hắn cưới toàn gái nhà không thế lực như tôi.
Người ch*t rồi, bỏ chút tiền đút lót, chẳng ai dám gây chuyện.
Như cha tôi.
Nếu không bị tôi c/ắt cổ.
Hắn b/án tôi ki/ếm một món.
Chờ tôi ch*t, lại vớt thêm tiền hối lộ.
Đúng là món hời b/éo bở.
Giờ cha tôi ch*t, tôi phải thay hắn ki/ếm món tiền thứ hai này.
Tôi nhất định phải xem:
Rốt cuộc lão già Tề phủ khắc vợ lợi hại hơn.
Hay tôi khắc nam nhân còn đ/ộc hơn.
Lão già kia thích đùa cợt đàn bà đến thế.
Đêm nay sẽ để lão chơi đã đời.
Bóp ch/ặt gói th/uốc đ/ộc giấu trong tay áo.
Trên kiệu hoa, nụ cười tôi ngọt lịm.
3
Tới dinh thự họ Tề.
Tôi lén nhìn qua khe khăn che, choáng váng.
Dù nhà tôi từng khá giả trước khi ông nội phá sản.
Nhưng so với khí phái Tề phủ, vẫn kém xa.
Nào chạm trổ cột kèo, nào lò sưởi mùa đông đỏ lửa, trong sân chẳng hề lạnh lẽo.
Mấy năm nay, bà nội tuổi cao, chân tay càng sợ rét.
Tôi bỗng nghĩ - giá bà nội được sống trong dinh thự ấm áp thế này, cuộc đời sẽ dễ chịu biết bao.
...
Dù là cưới vợ, Tề phủ không bày tiệc, chỉ treo hai chiếc đèn lồng đỏ trước cổng.
Hai tỳ nữ đi ngang, thì thào bàn tán:
- Vị tân phu nhân này, không biết sống được bao lâu.
- Thôi, cùng là người khổ mệnh như ta thôi. Thiếp đoán chẳng qua một tháng, lại một người đứng vào nằm ra.
Các tỳ nữ mặt ủ mày chau, vội vã bỏ đi.
Tôi cũng được đưa tới một sân viện.
Bỏ khăn che mặt, lấy th/uốc trong tay.
Nằm ra ư? Đêm nay đúng có kẻ sẽ nằm ra, nhưng tuyệt đối không phải tôi.
Trời tối, Tề lão gia bước vào.
Tuổi chắc ngang bà nội tôi.
Nhưng hắn r/un r/ẩy, chẳng chút hiền hậu của người già.
Khuôn mặt nhăn nheo nếp gấp, nụ cười đểu giả.
Chương 13
Chương 9
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook