Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đứa trẻ vẫn luôn yên lặng. Tiếng mưa rơi ru bé vào giấc ngủ, bàn tay nhỏ xíu nắm ch/ặt mép khăn quấn, hồng hào và mềm mại như chẳng hiểu gì thế gian.
Nhưng thực ra bé hiểu. Bé cảm nhận được từng thay đổi tinh tế trong cảm xúc của tôi, và cả thế giới đang dần đảo lộn khái niệm 'gia đình' từ khoảnh khắc bé chào đời.
Chồng tôi được mẹ anh dẫn vào phòng xử, mặt tái mét, ánh mắt ngập ngừng. Nhìn thấy tôi và con, anh định nói điều gì đó rồi lại nuốt chửng câu từ.
Mẹ chồng thì không kiềm chế được, vừa thấy mặt đã cười lạnh: 'Cô định diễn trò này tới cùng sao?'
Tôi bình thản đáp: 'Con không diễn, đây là cuộc sống của con.'
Bà trợn mắt: 'Được, được lắm! Cô diễn đi, chúng tôi không diễn theo.'
Vào đến phòng xử, anh ta không thể ngồi yên nữa, cố bắt ánh mắt tôi để tìm ki/ếm chút do dự, thỏa hiệp, hay hy vọng nào đó.
Nhưng tôi chỉ chăm chú xem hồ sơ - không phải cố tình lạnh nhạt mà vì anh đã không đáng để tôi tốn thêm một cái liếc mắt.
Thẩm phán tuyên bố khai mạc phiên tòa. Hai chúng tôi từ vợ chồng trở thành hai phe đối địch.
Luật sư bên anh trình bày luận điểm về 'khả năng tài chính ổn định', 'nguyện vọng nuôi dạy con chu đáo', 'kế hoạch giáo dục tương lai cho trẻ'.
Nghe những lời sáo rỗng ấy, tôi chỉ muốn cười. Anh cố công tạo hình ảnh 'người cha tốt' mà quên rằng anh chưa từng pha sữa lúc nửa đêm, chẳng bao giờ nhận ra tã con ướt suốt ba ngày. Đến lượt tôi, luật sư trình bày mạch lạc năng lực chăm sóc thực tế của tôi, cùng hàng chục bằng chứng về việc chồng tôi thức đêm không về, chuyển khoản bất thường và ngoại tình.
Khi những đoạn ghi âm được phát lên, anh cúi gằm mặt, tai đỏ lên từng chút.
Còn khi hồ sơ khám th/ai của cô bạn thân được nộp lên tòa, mẹ chồng tôi đứng phắt dậy từ ghế khán giả: 'Cô ta nói dối! Nhà chúng tôi không có chuyện đó!'
Thẩm pháp gõ búa: 'Yêu cầu giữ trật tự!'
Tôi không ngoảnh lại, chỉ gật đầu với luật sư. Chúng tôi nộp bản sao giấy x/á/c nhận khám th/ai có chữ ký - nét bút ấy bà quá rõ là của con trai mình.
Trong khoảnh khắc ấy, bà như bị ai xô ngã, ngồi phịch xuống ghế, môi tái mét.
Anh ta ngẩng mặt nhìn tôi, ánh mắt không còn gi/ận dữ mà đầy kh/iếp s/ợ. Có lẽ anh chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ phơi bày mọi thứ x/ấu xa của anh trước vành móng ngựa.
Thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ, phiên tòa tiếp theo sẽ xét xử về quyền nuôi con và phân chia tài sản.
Bước ra khỏi phòng xử, tôi bị phóng viên vây kín. Có người chụp ảnh, người chất vấn:
'Xin hỏi bà có bình luận gì về việc người thứ ba mang th/ai trong vụ án?'
Tôi không dừng lại, chỉ cúi xuống kéo ch/ặt khăn quấn cho con. Nhưng khi bước qua cổng tòa, tôi chợt nhớ ba năm trước người đàn ông này quỳ trước mặt bố mẹ tôi nói: 'Xin hai bác yên tâm, con sẽ đối xử tốt với cô ấy cả đời.'
Giờ đây, lời thề ấy chỉ như làn sương mỏng, gió thổi là bay.
Tối đó, tôi thu dọn đồ đạc, đưa con đến căn hộ tạm bạn bè giới thiệu. Căn phòng nhỏ nhưng sạch sẽ, đầy nắng, đủ tiện nghi.
Đứng trên ban công, lần đầu tiên tôi cảm nhận được hơi thở tự do thực sự. Không còn ánh mắt kh/inh bỉ của mẹ chồng, không sự hời hợt của chồng, cũng chẳng có 'sự ân cần' giả tạo của cô bạn.
Điện thoại sáng lên tin nhắn từ cô ta: 'Chúng ta đều đã thiệt hại đủ rồi, dừng lại đi được không?'
Tôi xóa tin nhắn.
Lại một tin nhắn khác từ anh ta: 'Dạo này mẹ tôi không khỏe, em có thể nghĩ lại về quyền nuôi con không? Anh không phải không cho em... chỉ là muốn sau này con được gần gũi cả hai.'
Tôi trả lời: 'Anh nghĩ nhiều quá.'
Hai ngày sau, anh gửi bản sao giấy tờ tòa án có chữ ký đồng ý của mình.
Con trai thuộc về tôi. Ngôi nhà thuộc về tôi. Anh giữ lại quyền thăm nom mỗi tháng một lần.
Tôi nhìn tài liệu hồi lâu, tay khẽ đặt lên lưng con. Cuối cùng anh đã hiểu, tôi không còn là người phụ nữ để anh sai khiến nữa.
Tối đó khi tắm cho con, làn hơi nước bốc lên mờ ảo, bé nắm tay tôi cười khúc khích. Ôm con tựa đầu vào giường, lần đầu tiên tôi nhắm mắt mà không phòng bị.
Trong mơ, tôi đứng trên bậc thềm tòa án, nắng chói chang, gió thổi tung mái tóc. Có người hỏi: 'Cô có hối h/ận không?'
Tôi đáp: 'Tôi không hối h/ận ly hôn, chỉ hối tiếc từng giây phút bao biện cho anh ta.'
Tỉnh giấc, con đang nắm ch/ặt áo tôi, mặt áp vào ng/ực.
Nhìn con, lòng tôi chợt nhẹ nhõm. Tôi biết câu chuyện đến đây đã khép lại một chương.
Nhưng tôi không định dừng bước. Phụ nữ như tôi, khi đã bị tổn thương đến tận xươ/ng tủy, muốn đứng dậy không chỉ là bước ra từ bóng tối. Tôi phải vươn cao hơn nữa, để hắn phải ngước nhìn, để bà ta hối h/ận không kịp, và để tất cả những kẻ coi thường tôi hiểu rằng:
Đàn bà trỗi dậy từ đống tro tàn, mới là thứ đ/áng s/ợ nhất trần gian.
Chương 12
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook