Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nằm trong phòng sinh, người đầy m/áu, cố chịu đựng vết đ/au như x/é từ vết mổ, khi nhìn thấy tin nhắn WeChat hiện lên điện thoại anh ấy.
"Anh về nhanh đi, đừng để cô ấy nghi ngờ." - Người gửi là người bạn thân nhất mà tôi tin tưởng nhất.
Tôi nằm đó, tay vẫn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của đứa con vừa chào đời chưa đầy 5 phút. Chiếc điện thoại rơi từ túi áo anh ta ra, màn hình sáng rồi tắt, sáng rồi tắt, mỗi lần như vậy tựa nghìn mũi kim đ/âm thẳng vào mắt tôi.
Tôi không khóc, thậm chí chẳng ngạc nhiên.
Chỉ là khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu thế nào là "cuộc đời giống như quyển sách, lật qua một trang rồi sẽ chẳng thể quay lại".
1
Ngày thứ ba mươi sau khi sinh con, trời chưa sáng hẳn tôi đã tỉnh giấc.
Đứa bé cuộn tròn trong nôi, ngủ say sưa, má hồng hào, miệng nhỏ chúm chím như đang mơ mộng. Tôi nhìn con rất lâu, đến khi ng/ực căng tức nhẹ, tôi mới cúi xuống cởi áo cho con bú, nhẹ nhàng ôm con vào lòng.
Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường, ngoài tiếng thở của tôi và con, không một động tĩnh.
Tôi vô thức liếc nhìn đầu giường, chỗ vốn thuộc về chồng tôi, giờ trống trơn, đến chiếc chăn cũng không hề xáo động.
Đã là đêm thứ tư, anh ấy không về nhà ngủ.
Mẹ chồng bảo anh bận việc, giọng đầy mỉa mai: "Con sắp hết cữ rồi, sao vẫn đeo bám thế?"
Tôi cười nhẹ, không đáp.
Tôi không phải đeo bám, tôi chỉ muốn biết, người đàn ông từng cùng tôi bước vào hôn nhân, tự tay c/ắt rốn cho con trai, giờ đây đặt tôi ở vị trí nào.
Tiếng mở khóa vang lên ngoài cửa, tôi vội đặt con xuống nôi, khoác áo ra đón.
"Về rồi à?" Tôi hạ giọng hỏi.
Anh ta ném chìa khóa xe vào tủ bát, ánh mắt lảng tránh: "Tăng ca."
Tôi nhìn chiếc áo sơ mi trên người anh, phẳng phiu như vừa thay. Đôi giày da vẫn là đôi hôm qua. Vị trí bụi trên gót giày đã khác, chứng tỏ anh đã đi nơi khác - nhưng chắc chắn không phải công ty.
"Ăn tối chưa?" Tôi hỏi.
"Ừ." Anh gật đầu mà không nhìn tôi, "Em vào cho con bú đi, anh đi tắm cái đã."
Tôi đứng nguyên tại chỗ, ngón tay siết ch/ặt vạt áo. Cảm giác trong lòng như đang đứng trên lớp băng mỏng, vết nứt từ dưới chân lan nhanh.
Khi cánh cửa phòng tắm đóng lại, tôi chậm rãi đi đến chiếc áo vest anh để ở hành lang, lục từ túi lấy ra điện thoại.
Anh đã đổi mật khẩu khóa màn hình.
Tôi không thử quá nhiều lần, cũng chẳng hỏi thêm. Chỉ lặng lẽ đặt điện thoại lại chỗ cũ, thong thả trở về phòng.
Đứa bé ngủ ngon lành, nhưng lòng tôi chẳng thể vui nổi.
Chiều tối, bạn thân đến thăm. Cô mặc váy ôm body, trang điểm nhẹ, xách hộp bánh từ tiệm tôi yêu thích.
"Sao mặt vẫn xanh xao thế?" Cô ngồi xuống giường, "Sữa vẫn chưa về à?"
Tôi gật đầu, mỉm cười: "Cũng tạm được."
Cô xoa xoa trán em bé: "Đáng yêu quá, giống hệt em."
Tôi nhìn những móng tay dài của cô chạm vào mặt con, bất giác nhớ đến tên ghi chú trên tin nhắn WeChat mấy hôm trước.
Giọng cô tự nhiên, ánh mắt còn dịu dàng hơn cả tôi.
Tôi hỏi: "Dạo này chị đổi điện thoại à?"
Cô gi/ật mình, cười đáp: "Ừ, cái cũ rơi vỡ rồi, đổi cái mới."
Tôi cũng cười: "Trùng hợp thật."
Sau khi cô đi, tôi đứng bên cửa sổ rất lâu. Đèn đường chiếu xuống kéo dài bóng cô, khi ra khỏi khu dân cư, cô lấy điện thoại nhắn tin.
Một phút sau, điện thoại chồng tôi trong phòng sách vang lên tiếng bíp.
Anh mở điện thoại, nhắn lại "Được".
Tôi nhón chân đến, liếc nhìn màn hình từ sau lưng anh.
Khoảnh khắc ấy, anh vội úp điện thoại xuống, bàn tay cứng đờ.
Tôi không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào anh.
Anh đứng hình ba giây, gượng cười: "Khách hàng gấp tài liệu, anh ra gọi điện đã."
Rồi anh ra ban công, đóng cửa lại.
Tôi không đuổi theo. Chỉ lặng lẽ quay lại phòng khách, nhặt chiếc áo vest của anh, rút ra tờ hóa đơn đang lấp ló trong túi.
Trên đó ghi: Phòng suite cao cấp, hai người, một đêm.
Ngày thanh toán là ngày thứ hai sau khi con tôi chào đời.
Tôi nghe thấy từ ban công vọng lại giọng nói khe khẽ: "Cô ấy không phát hiện, em sẽ xử lý ổn thỏa."
Tôi đứng giữa phòng khách, tờ hóa đơn trong tay dần nhàu nát. Cảm giác ngạt thở như sóng triều ập đến.
Em bé khóc.
Tôi quay lưng, từng bước về phòng, bế con lên.
Bàn tay nhỏ nắm ch/ặt vạt áo tôi, nhắm mắt, vô tư dựa vào tôi.
Tôi ôm con ngồi xuống, nước mắt rơi xuống trán con.
"Xin lỗi con." Tôi nghẹn giọng, "Mẹ đã chọn nhầm người rồi."
Lông mi con khẽ động, khóe miệng nổi bọt sữa.
Tôi cúi xuống hôn má con, thì thầm: "Nhưng con đừng sợ, mẹ sẽ bảo vệ con, từ giây phút này."
Ngoài cửa sổ, trời đã hửng sáng.
Tôi nhìn xuống đứa bé, trong đầu hiện lên dòng tin nhắn hôm ấy.
Anh về nhanh đi, đừng để cô ấy nghi ngờ.
Màn hình điện thoại lại sáng lên, lần này là thông báo định vị - nơi anh đến không phải công ty, nhà khách hàng, mà là... nhà người bạn thân của tôi.
2
4:30 sáng, tôi tỉnh giấc vì tiếng rung điện thoại khẽ.
Em bé vẫn say ngủ, tôi mò mẫm tắt đèn ngủ, căn phòng tối đen như giếng sâu. Tôi không mở thông báo, mà xem lịch sử định vị của anh - hôm trước, nhân lúc anh để quên điện thoại trên ghế sofa, tôi đã lén cài tính năng định vị trên WeChat.
Chấm xanh lặng lẽ dừng ở một khu chung cư cũ trung tâm thành phố, tòa nhà quen đến từng số phòng.
Tôi nhận ra dãy số ấy, đúng địa chỉ nhà người bạn thân.
Anh bảo tối đó anh đi tăng ca; còn cô ấy bảo tối đó cô "đ/au đầu sốt, không dám ra ngoài".
Hai người nói hai lời dối trái ngược, nhưng vừa vặn ghép thành một sự thật trọn vẹn.
Tôi không gào thét, cũng chẳng khóc. Chỉ lặng lẽ đặt điện thoại lại đầu giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà suốt mười phút.
Chương 12
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook