Nghệ Thuật Sống Của Một Drama Queen

Nghệ Thuật Sống Của Một Drama Queen

Chương 1

01/02/2026 09:28

Tôi và đại gia thương trường Trình Yến quen nhau từ năm ba tuổi, đến mười tám tuổi thì yêu nhau.

Người ngoài đều tưởng rằng kẻ chinh phục được vị Diêm Vương mặt lạnh này hẳn phải là một đóa giải ngữ dịu dàng.

Họ đâu biết, khi tôi ở nhà nghịch như giỡn trời đất.

Anh ấy có thể mặt không chớp mắt nhìn tôi bật tung cả mái nhà.

1

Trình Yến đang họp trực tuyến.

Những người bên kia màn hình mặt mày ai nấy đều nghiêm trọng.

Như đang dự một đám tang.

Tôi thì cuộn tròn trên chiếc sofa gấu bên cạnh.

Dùng máy tính bảng của anh lướt xem video ẩm thực, bỗng thấy một tô thịt kho tàu khiến người ta chảy nước miếng.

Tôi hít một hơi sâu, âm thanh vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của phòng khách.

Trình Yến dừng tay gõ phím, không ngoảnh lại.

Chỉ lạnh lùng nói vào micrô:

"Tiếp tục đi."

Tôi không chịu thua, lại thở dài một tiếng nữa, lần này còn thêm chút rung rẩm.

Anh vẫn bình chân như vại.

Được, bắt buộc tôi phải ra chiêu cuối.

Tôi chân đất lẽo đẽo bước đến sau lưng anh, dí màn hình máy tính vào sát mặt anh.

Thì thào:

"Anh xem miếng thịt này, nó như đang vẫy gọi em vậy."

Những vị quản lý bên kia màn hình rõ ràng đã nghe thấy gì đó, biểu cảm có chút kỳ quặc.

Trình Yến cuối cùng cũng ban cho tôi một ánh mắt, hàm ý "Đợi anh họp xong rồi tính sổ".

Anh giơ tay lên, hình như muốn gạt tôi ra.

Tôi nhân cơ hộp đặt cằm lên vai anh.

Ủy khuất nói:

"Anh Yến, con sâu thèm ăn trong bụng em bảo, nếu không được ăn thịt kho tàu nó sẽ nổi lo/ạn mất."

"..."

Trên màn hình, một vị quản lý đang phát biểu đột nhiên ậm ờ.

Trình Yến mặt lạnh như tiền giơ tay tắt phụt cuộc gọi.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Anh gập máy lại, xoay người nhấc bổng tôi từ sau lưng ra trước mặt, nheo mắt nhìn:

"Ngôn Triệt, em có biết anh đang bàn công việc không?"

Tôi chớp chớp mắt, ra vẻ ngây thơ:

"Biết chứ. Nhưng cái dạ dày em bảo hạnh phúc của nó quan trọng hơn."

Tôi kéo kéo ống tay áo sơ mi của anh:

"Thật mà, nhìn miếng thịt ngon lắm! Mình đi ăn đi."

Anh nhìn chằm chằm vào tôi mười giây đồng hồ, cuối cùng thở dài như chịu thua.

Cầm điện thoại lên tra địa chỉ:

"... Đi giày vào."

"Tuân lệnh!"

Tôi vui vẻ nhảy xuống đất, chạy đi xỏ giày, miệng còn ngân nga giai điệu không thành bài.

Khi anh mặc áo khoác xong, tôi đã đứng sẵn ở cửa, mắt chong chóng nhìn.

Anh bước tới, tự nhiên cúi xuống buộc lại dây giày tuột của tôi.

Động tác thuần thục đến mức đ/au lòng.

"Đi không nhìn đường, ăn không đúng giờ, em đúng là cụ tổ của anh."

Anh lẩm bẩm, giọng điệu không chút bực bội.

Tôi đanh mặt: "Cụ tổ đói rồi, mau đưa cụ đi ngự thiện."

Quán ăn đó thịt kho tàu ngon thật, dù tôi thấy không bóng loáng như trong video.

Trình Yến vừa gắp thức ăn cho tôi, vừa dùng điện thoại xử lý công việc.

Tôi ăn đến nỗi miệng đầy mỡ, ngẩng đầu hỏi:

"Anh đột nhiên ngắt máy lúc nãy, họ không hoảng chứ?"

Anh không ngẩng mặt, giọng bình thản:

"Anh bảo với họ là con mèo nhà đói bụng, phải đi cho ăn gấp."

Chà, thôi.

Xem anh đãi thịt ngon, không tranh cãi làm gì.

Lúc Trình Yến tính tiền, tôi xoa bụng no căng.

Mãn nguyện ợ một tiếng nhỏ.

Ngẩng đầu lên, phát hiện chủ quán đang cười tủm tỉm nhìn hai chúng tôi.

Chính x/á/c hơn là nhìn đống xươ/ng tôi gặm sạch sẽ.

Ông chủ là một bác trung niên b/éo tốt, rất nhiều chuyện:

"Chàng trai, đối với em trai tốt thật đấy, gọi toàn món nó thích."

Tôi: "..."

Trình Yến chậm rãi rút thẻ ra.

Nghe vậy, mắt không nhấc lên, giọng điệu phẳng lặng:

"Không phải em trai."

Bác chủ ngẩn người, ánh mắt luân chuyển giữa hai chúng tôi, hình như đang đoán mối qu/an h/ệ.

Tôi lập tức nhập vai, nép sát vào Trình Yến.

Bóp giọng, tưởng là thì thầm nhưng cả quán đều nghe rõ:

"Bác ơi, đây là bố cháu!"

Ngòi bút ký của Trình Yến quệt một đường dài, suýt x/é toạc hóa đơn.

Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt rành rành ý "Tối nay em ch*t chắc".

Nụ cười trên mặt bác chủ đóng băng, ánh mắt từ ngờ vực biến thành kinh hãi.

Chắc đang tưởng tượng ra mớ bi kịch gia đình giàu có nào đó.

Ra khỏi quán, gió đêm thổi qua khiến tôi bật cười ha hả, cười đến nỗi không đứng thẳng nổi.

Trình Yến nắm cổ áo kéo tôi lại, phòng khi tôi ngã xuống lề đường, giọng đầy bất lực:

"Ngôn Triệt, một ngày em không gây chuyện là ngứa người à?"

Tôi ôm ch/ặt cánh tay anh, cười nắc nẻ:

"Thế chứng tỏ em sống rất khỏe, tràn đầy sức sống."

2

Tối hôm đó, Trình Yến đứng trước gương phòng thay đồ thắt cà vạt.

Tôi như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo sau lưng anh.

Tôi kéo kéo vạt áo anh:

"Cho em đi mà, cho em đi cùng."

"Em hứa sẽ ngoan, ngồi bên cạnh làm đồ trang trí im lặng!"

Trình Yến từ trong gương liếc nhìn.

Ánh mắt đầy vẻ "Anh tin em mới lạ".

"Tiệc của Lâm Mặc hỗn lo/ạn lắm, em đi chắc chắn sẽ uống rư/ợu."

Anh thắt cà vạt dứt khoát:

"Say lại nghịch ngợm, vụ ôm chậu cây gọi con trai vẫn chưa tính sổ đấy."

Tôi đỏ mặt, cãi chày cãi cối:

"Lần đó là ngoại lệ! Lần này em hứa, không đụng một giọt rư/ợu! Em chỉ uống nước ép! Anh nhìn đôi mắt thành khẩn này này!"

Tôi bám vào cánh tay anh, nhón chân dí sát mặt vào mắt anh, chớp chớp liên tục.

Anh đưa tay đẩy mặt tôi ra, giọng không khoan nhượng:

"Không được. Ở nhà, anh về sớm."

"Trình! Yến!"

Tôi ngồi phịch xuống đất, ôm ch/ặt chân anh ăn vạ:

"Anh thấy em x/ấu hổ đúng không? Không muốn dắt em ra ngoài?"

"Tốt thôi, em biết ngay mà, được chim bẻ ná rồi."

"Hôm qua còn gọi người ta tiểu điềm đình, hôm nay cửa cũng không cho ra..."

Trình Yến gân trán gi/ật giật, cố rút chân ra không được.

Anh cúi nhìn tôi đang bám víu, hít một hơi sâu như đang đấu tranh tư tưởng.

Cuối cùng, anh đầu hàng, cúi người nhấc tôi dậy:

"Cho đi cũng được."

Mắt tôi lập tức sáng rực.

Anh nhìn thẳng, nói rành rọt:

Danh sách chương

3 chương
01/02/2026 09:31
0
01/02/2026 09:30
0
01/02/2026 09:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu