Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Hình Xăm Khắc Tim
- Chương 12
Cô ấy cuối cùng cũng bắt đầu giống một con người bằng xươ/ng bằng thịt, chứ không phải một cái máy vô h/ồn.
Tôi nói dối rằng hình xăm đó là thật, cùng Tống Thanh Thanh xăm chung.
Thế này, chắc chắn cô ấy sẽ gi/ận chứ?
Nhưng không.
Cô ấy bỏ đi thẳng, không một lần ngoảnh lại.
Tôi bỗng hoảng hốt.
Tôi không thể tìm thấy cô ấy nữa rồi.
4
Tôi tìm Khương Lê suốt ba năm trời.
Ba năm sau, cuối cùng cũng gặp lại được cô.
Quả nhiên, cô ấy chẳng yêu tôi, cũng chẳng thương Cố Niệm Thanh.
Tôi và Cố Niệm Thanh, rốt cuộc chỉ là bản sao thay thế cho chồng con cô ấy mà thôi.
Phải rồi, vốn dĩ đã chẳng ai muốn yêu chúng tôi.
Thế nhưng, cô ấy thậm chí còn muốn đi tuẫn tình.
Hôm đó nhìn thấy lọ th/uốc rơi từ túi áo cô, tim tôi như bị d/ao cứa.
Tôi chợt hiểu ra, vì sao suốt hơn một năm qua, cô ấy không cho tôi chạm vào người.
Cô ấy muốn giữ mình thanh khiết, để gặp người ấy.
Tôi ngăn được một lần, nhưng biết rõ không thể cản vô số lần.
Tôi bỗng thấy sợ hãi.
Không biết phải làm sao, thậm chí nghĩ đến việc, nếu cô ấy không còn giữ được thân thể trong trắng.
Thì liệu cô ấy có còn muốn gặp người ấy, có còn muốn ch*t?
Tôi chỉ muốn cô ấy sống.
Tôi chỉ đơn giản là, muốn cô ấy được sống.
Dù rốt cuộc cũng hiểu ra, cô ấy chưa từng yêu tôi.
Vì thế, tôi đã ép buộc cô.
Đêm đó, cô ấy ôm lấy cổ tôi, thất thần gọi: "A Ngộ..."
Tôi đáp: "Anh đây."
Thực ra điều tôi muốn nói là, nếu cô ấy muốn, tôi có thể mãi mãi đóng vai người ấy.
Tôi muốn cô ấy sống tốt, không muốn đ/á/nh mất cô.
Dù có phải sống thay hình đổi dạng.
Tôi chợt nhận ra, ngoài việc nhìn cô ấy ch*t đi, tôi có thể chấp nhận bất cứ thứ gì.
Nhưng rốt cuộc, cô ấy vẫn ch*t, vẫn ra đi rồi...
Sự ép buộc của tôi, không khiến Khương Lê chọn ở lại.
Mà chỉ đổi lấy việc cô ấy trả lại phần m/ộ.
Để lại di thư, nhờ Bùi Nhất rải tro cốt của mình xuống biển khơi.
Cô ấy hẳn là h/ận tôi lắm.
Vì tôi, cô ấy không còn muốn đoàn tụ với chồng con.
Khoảnh khắc trả lại m/ộ phần, hẳn cô ấy đ/au như d/ao cứa vào tim.
Cô ấy đã mất tất cả, ngay cả giấc mộng đoàn viên với người yêu sau khi ch*t, cũng bị tôi tà/n nh/ẫn đ/ập tan.
5
Ngày Khương Lê an nghỉ, Bùi Nhất không cho tôi và Cố Niệm Thanh dự tang lễ.
Anh ta đỏ hoe mắt, nhưng bình thản nói với tôi:
"Cậu biết mà, người cô ấy muốn gặp, chưa bao giờ là hai người các cậu."
Cố Niệm Thanh đứng bên tôi, lặng lẽ rơi lệ, tôi nghẹn lời.
Chúng tôi đứng bên ngoài nghĩa trang, từ khoảng cách xa xa, tiễn Khương Lê đoạn đường cuối.
Bùi Nhất không làm theo di nguyện, vẫn ch/ôn cô ấy cùng Tiểu Bảo bên cạnh Chu Ngộ Bạch.
Anh ta nói: "Trên đời này, ai cũng có thể chê bai Khương Lê, nhưng Chu Ngộ Bạch thì không bao giờ."
Hoàng hôn buông xuống, gió thổi ào ào ngoài nghĩa trang.
Tang lễ đã kết thúc từ lâu, mọi người tản về hết.
Tôi và Cố Niệm Thanh đứng nguyên tại chỗ, rất lâu, rất lâu.
Chắc tại gió quá mạnh, thổi cay đôi mắt.
Tôi cảm nhận được sự ướt lạnh trên gương mặt.
Cố Niệm Thanh quay đi, vụng về lấy tay che mặt.
Giọng cậu r/un r/ẩy: "Thật hối h/ận, ngày trước con đã không đối xử tốt với mẹ hơn."
Cậu vẫn không muốn thừa nhận, Khương Lê không phải mẹ mình.
Ký ức xưa vẫn như in trước mắt.
Người từng ngồi đợi chúng tôi về khuya trên ghế sofa, giờ đây đã được đoàn tụ với người yêu.
Cố Niệm Thanh thẫn thờ nhìn theo chiều gió: "Giờ này, chắc họ đang cùng nhau ăn tối rồi nhỉ?"
Cổ họng tôi nghẹn lại, gật đầu: "Ừ, chắc rồi."
Vậy thì, chúc cho họ ở thế giới bên kia.
Được như nguyện, đoàn viên an khang.
(Hết)
Chương 7
Chương 7
Chương 16
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook