Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đêm Trước Hôn Lễ, Cận Ngôn đưa tôi về thảo nguyên.
"Muốn cưới em," ánh mắt anh chớp liên hồi, "còn phải được một người đồng ý."
Tôi tưởng là vị trưởng bối nào nơi thâm sâu thảo nguyên.
Cho đến khi vó ngựa vang lên dồn dập, một cô gái phi ngựa tới như gió.
Anh cười ha hả bồng cô ta lên, xoay tít trong gió.
"Đây là anh em của anh, Tô Anh Na." Cận Ngôn khoác tay qua eo cô.
Cô ta liếc nhìn tôi bằng ánh mắt lơ đãng:
"Loại anh em mặc chung quần từ bé đấy."
Về sau tôi mới biết, câu nói ấy không hẳn là ẩn dụ——
Họ thật sự đang chia sẻ chung mảnh vải, chưa từng ngắt quãng...
1
Trên đường chân trời xa, vài con tuấn mã đang phi nước đại.
Dẫn đầu là hôn phu của tôi - Cận Ngôn và người anh em Tô Anh Na.
"Lê Nhã, xem ai nhanh hơn nhé!"
Cận Ngôn vẫy tay với tôi trên lưng ngựa.
Nụ cười rạng rỡ hơn cả lúc chụp ảnh cưới.
Còn cô gái bên cạnh anh——
Gương mặt nâu rám nắng hướng về phía ánh sáng, đôi mắt toát lên vẻ phóng khoáng.
Một vẻ đẹp nguyên sơ của thảo nguyên mà tôi không bao giờ có được.
Cô ta thậm chí chẳng thèm nhìn tôi, chỉ quay sang hét với Cận Ngôn điều gì đó, rồi cả hai cùng thúc ngựa phi nước đại.
Khoảng cách gần đến mức chân ngựa gần như chạm nhau.
Chẳng mấy chốc, mọi người đều bị bỏ lại phía sau.
Tôi cưỡi con ngựa nhỏ hiền lành theo sau, nhìn họ dần biến thành chấm nhỏ.
Gió núi bỗng trở nên lạnh buốt.
Từng đợt gió quất vào mặt tôi đ/au rát.
Tôi đợi rất lâu trong lều Mông Cổ.
Đợi đến khi ráng chiều nhuộm cam cả chân trời.
Cận Ngôn và Tô Anh Na mới cưỡi chung một con ngựa trở về.
Anh ôm trọn cô ta trong vòng tay.
Mỗi lần ngựa xóc lên, hai cơ thể trẻ trung lại va vào nhau.
Vẻ mặt bình thản của họ như đã quá đỗi quen với sự thân mật ấy.
Ánh mắt tôi dần ng/uội lạnh.
Nhưng Cận Ngôn hoàn toàn không nhận ra.
Anh hào hứng nhảy xuống ngựa, cầm lấy bình nước tôi chuẩn bị đưa cho Tô Anh Na uống trước, rồi mới uống một hơi cạn sạch.
"Lâu lắm rồi mới được đã như vậy!"
2
Đôi mắt Cận Ngôn lấp lánh, "Anh Na tiến bộ nhanh quá, suýt nữa là đuổi không kịch."
Tô Anh Na đ/ấm nhẹ vai anh, tay vẫn vắt vẻo trên đó.
"Do anh lụt nghề rồi! Em nói này, kết hôn khiến người ta đần độn thật đấy."
Cả hai nhìn nhau phá lên cười.
Sự ăn ý ấy khiến tim tôi nhói buốt.
Tôi ra hiệu bảo Cận Ngôn đi chậm lại.
Nhưng đám bạn thân cả năm không gặp cứ bám riết lấy anh.
Tôi không theo kịp bước chân họ, càng không xen vào câu chuyện.
Đến giờ cơm tối, mọi người quây quần ăn thịt cừu nướng nguyên con.
Cận Ngôn và Tô Anh Na ngồi sát bên nhau, dùng chung một con d/ao c/ắt thịt.
Ban đầu, anh còn đưa cho tôi vài xiên thịt non.
Nhưng khi Tô Anh Na mở miệng, anh lập tức quên bẵng tôi.
Họ nói về những kỷ niệm tôi chưa từng biết:
Trò nghịch ngợm thời cấp ba, chuyến đạp xe tốt nghiệp đại học, lần say xỉn tập thể khi đi làm...
Mỗi hồi ức là một cánh cửa khép kín, đẩy tôi ra khỏi thế giới của họ.
"Nhớ lần bọn mình mắc kẹt trong mưa bão không?" Tô Anh Na cười hỏi.
"Sao quên được, quần áo ướt sũng, đành phải——"
Cận Ngôn đột ngột dừng lời, liếc nhìn phía sau rồi vội đổi chủ đề.
Đành phải làm sao?
Ôm nhau?
Hay điều gì khác?
Tôi há hốc miệng, cuối cùng vẫn không hỏi thành lời.
3
Đêm khuya, trong lều chỉ còn lại tôi và Cận Ngôn.
Anh lại nảy ý định ra nhà tắm cuối trại.
"Ở đây có bồn tắm mà! Lại còn rộng nữa." Tôi níu tay anh.
"Khác nhau đấy," anh nhìn ra cửa sổ, "nhà tắm kia dẫn nước suối nóng ngầm, tia nước xối thẳng vào lưng đã lắm! Giải tỏa mệt mỏi cực tốt!"
Anh gỡ tay tôi, vắt khăn lên vai.
"Vợ yên tâm ngủ trước đi, sáng mai anh dẫn em đi xem nuôi chim ưng."
Thế là tôi ở lại lều dọn dẹp hành lý.
Gió lạnh từng đợt ùa vào.
Đang đứng dậy đóng cửa sổ, tôi chợt nhớ Cận Ngôn chỉ mặc áo khoác mỏng.
Tôi lấy áo gió cùng quần l/ót mới m/ua, tản bộ mang cho anh.
Vừa đến gần nhà tắm đã nghe tiếng Cận Ngôn: "Na Na! Anh lại quên mang quần l/ót rồi!"
Dưới ánh trăng, tôi thấy bóng người từ nhà tắm nữ bước ra.
Không ngượng ngùng, không do dự, cô ta cởi bỏ đồ lót dưới váy một cách tự nhiên.
"Gào cái gì? Đây nè!"
Tô Anh Na ném đồ lót của mình vào nhà tắm nam.
Đôi bàn tay thon dài quen thuộc đón lấy, còn giơ lên hiệu chữ V tinh nghịch.
"Cảm ơn nhé đồng chí!" Giọng anh vui vẻ, "Của anh... em có cần không?"
Tô Anh Na m/ắng yêu điều gì đó, dựa cửa vẻ khoái chí như vừa bị chọc trúng tim đen.
Vậy không phải lần đầu... họ chia sẻ đồ lót?
Thứ riêng tư ấy, giữa hai người họ lại bình thường như dùng chung tuýp kem đ/á/nh răng.
Bàn tay tôi siết ch/ặt chiếc quần l/ót mới.
Tất cả hình ảnh chọc tức th/ần ki/nh tôi ập đến tứ phía.
Cùng chai nước, cùng bộ đồ ăn, cùng cưỡi chung một con ngựa.
Giờ đây, đã tiến tới chia sẻ vật dụng cá nhân.
Nhưng đây... có lẽ chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Tôi đứng trong bóng tối, nhìn Tô Anh Na xoay người nhảy múa về lều.
Tiếng hát vui vẻ vọng ra từ nhà tắm...
4
Lúc Cận Ngôn trở về, tóc vẫn còn ướt.
Toàn thân anh tỏa mùi sữa tắm khác với tôi.
——mà lại giống hệt mùi trên người Tô Anh Na lúc nãy.
Xèo!
Ngay cả sữa tắm cũng dùng chung.
"Hôm nay vui không?" Anh hôn trán tôi như thực hiện nghĩa vụ.
"Cận Ngôn," tôi nhìn thẳng vào mắt anh, "rốt cuộc anh và Tô Anh Na đã chia sẻ bao nhiêu thứ?"
Anh ngẩn người, bật cười: "Em không... gh/en với cô ấy đấy chứ?"
Gương mặt tôi lạnh băng, từng chữ rành rọt: "Anh em có chia sẻ đồ lót không?"
Nụ cười trên mặt anh đóng băng, liếc nhìn chiếc áo khoác treo gần đó rồi bừng tỉ:
"À! Lúc nãy em thấy rồi? Đó chỉ là——"
Anh cúi xuống ôm tôi, "Anh quên mang theo, cô ấy lại có sẵn quần đùi dự phòng."
"Không phải dự phòng! Là cô ta cởi ngay trên người!"
"Trời ạ!" Cận Ngôn ngừng lại, giả vờ kinh t/ởm cởi chiếc quần l/ót vứt sang bên, "Cô ta thực sự coi mình là đàn ông rồi!"
Thấy tôi không mềm lòng, anh lại cọ má dỗ dành.
"Thôi nào vợ yêu, hồi xưa đi bộ đường dài bọn anh cũng thế mà, có gì to t/át đâu."
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 276
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook