Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tiểu Thái Tử Đến Xưởng Sửa Xe Nhà Tôi Trải Nghiệm Cuộc Sống.
Tôi dẫn dắt cậu ấy một tháng trời.
Không ngờ nghe cậu mách với ông cụ:
"Cô thợ nữ đó suốt ngày buông lời vàng son với con!"
"Cô ấy còn đ/è con, ngồi lên đầu con, bắt con ăn nước bọt của cô ấy!"
"Một tháng nữa, xem con trả th/ù cô ta thế nào!"
Kết thúc hè, Tiểu Thái Tử trở thành bạn cùng bàn của tôi.
Tôi giả vờ không quen, cậu ta cuống quýt:
"Một ngày làm sư phó, cả đời làm vợ. Vợ yêu, sao không thèm nhận chồng?"
"Trà sữa vợ uống rồi là quốc khố!"
"Áp lực duy nhất anh chịu được là vợ đ/è lên ng/ười!"
01
Tiểu Thái Tử đòi m/ua chiếc McLaren.
Ông cụ bảo, đến xưởng sửa xe nhà tôi làm đủ một tháng.
Sẽ m/ua cho cậu.
Lục Th/iêu Dã đến báo đến lúc bố tôi đi m/ua linh kiện.
Trong xưởng chỉ còn mình tôi.
Bị ai đó đ/á nhẹ vào chân, tôi chui ra từ gầm xe.
Thấy đôi giày LV đạp giữa vũng dầu nhớt, bên cạnh là chiếc vali.
Chàng trai áo trắng có đôi mắt tinh anh, hai tay nhét túi quần, trông như chú chó Samoyed bạch tuyết.
Tôi ngồi dậy, dây đeo áo liền quần tuột xuống cánh tay. Tôi kéo vội, vệt dầu in hằn lên xươ/ng quai xanh.
Lục Th/iêu Dã quay mặt đi không tự nhiên: "Hừ, dùng chiêu này thử thách cán bộ à?"
Tôi nghĩ công tử da thịt mềm mại hẳn sợ bẩn lắm, tốt bụng khuyên: "Về nịnh ông cụ đi, cậu sạch sẽ thế này, lỡ dính dầu nhớt thì tiếc lắm?"
Không hiểu cậu ta nghĩ gì, người cứng đờ: "How dare you?!!"
Không phải tôi dám hay không, xưởng xe bẩn thế, cậu mặc đồ trắng đi làm, dính dầu vào giặt không sạch đâu: "Không tin thì thử xem?"
Cậu ta ngang ngược đáp: "Thử thì thử!"
02
Bố tôi về.
Khách đang chờ, ông và thợ phụ mải sửa xe, không rảnh quan tâm Lục Th/iêu Dã.
Bèn giao tôi dẫn dắt.
Kết quả cậu ta cầm sai cả con ốc.
Tôi kiên nhẫn dạy: "Con ốc này kích cỡ nhỏ quá, phải dùng loại to hơn mới xiết ch/ặt được."
Mặt cậu ta đen sì: "Ai bảo anh kích cỡ nhỏ? Anh to lắm!"
Đúng là cứng đầu.
Bảo cậu ta xiết ch/ặt ốc, vất vả lắm mới vặn được.
Tôi thử lại: "Không được, cứng quá. Cậu phải nới lỏng chút, để vừa ăn lực vừa vào ra trơn tru..."
Lục Th/iêu Dã tay r/un r/ẩy, cờ lê rơi trúng chân, giày LV lập tức dính vệt đen.
"Đệch! Anh bẩn rồi!" Cậu ta bịt tai kinh ngạc nhìn tôi: "Anh mất sạch nết rồi!"
Tôi đã bảo cậu ta kén chọn mà.
03
Tôi cầm tay chỉ việc dạy Lục Th/iêu Dã bơm mỡ cho máy xúc.
"Chỗ này không được mài khô, phải dùng sú/ng bơm mỡ vào, nhất định phải sâu, đầy, đến khi nó tràn ra từ khe hở mới được."
Tay Lục Th/iêu Dã cầm sú/ng bơm run run: "Ber, em nhất định phải nói thế sao?"
Tôi tưởng cậu ta chê tôi nói nhỏ: "Cần em nói to hơn không?"
Lục Th/iêu Dã: "Cút!"
Tôi: "..."
Tính khí đúng là tệ.
Dạy cậu ta xem dấu hiệu đồng bộ: "Dấu chỉnh khớp, điều chỉnh góc cam đúng, đảm bảo khi piston lên đến đỉnh, van hút vừa đủ đưa vào, gọi là một phát ăn ngay."
Lục Th/iêu Dã nghe tim đ/ập chân run: "Chữ Hán mênh mông thâm sâu, cho em diễn hết rồi."
Giúp khách trang trí xe mới, tôi giới thiệu với Lục Th/iêu Dã: "Xe mới nào cũng có thời gian chạy rà, các bộ phận bên trong phải mài dần, không thể đùng một cái quá mạnh, không sẽ hỏng gốc."
Cậu ta cười lạnh: "Thế chỉ chứng tỏ chiếc xe này yếu đuối, chẳng chịu được hành."
Giải thích thông số động cơ, tôi chỉ vào máy nói: "Đường kính xi-lanh lớn, hành trình ngắn, thuộc loại tốc độ cao công suất lớn, phản ứng nhanh nhưng độ bền kém, không thể so với cái của anh được."
Lục Th/iêu Dã liếc mắt: "Cái nào của anh?"
"McLaren đó."
"Tốt nhất em đang nói về xe!"
"Không nói xe thì em nói gì?"
Tôi nghiêng đầu hỏi: "Hửm?"
Cậu ta không thèm đáp.
Nghĩ đến việc cậu làm một tháng là có McLaren, tôi thèm thuồng: "Lúc đó cho em chơi một chuyến nhé? Cho em trải nghiệm hiệu năng mạnh mẽ của nó?"
Cậu ta đỏ tai: "Mơ đi cưng!"
Đúng là càng giàu càng keo kiệt.
Xe độ về xưởng hiệu chỉnh.
Sau khi chạy thử, tôi nhận xét: "Hệ thống đ/á/nh lửa trễ chỉnh ổn, tiếng n/ổ khi giảm ga rất gọn, chỉ hơi ướt, ch/áy không hết, này -"
Tôi cúi xuống chỉ ống xả: "Ướt đến mức chảy nước rồi kìa."
Có lẽ cậu ta học đủ rồi: "Em đính khuyên môi đi, loại gắn liền môi trên và môi dưới ấy."
Tháo rời động cơ hỏng.
Tôi chỉ thành xi-lanh hỏi Lục Th/iêu Dã: "Anh biết tại sao piston làm xước hết thành trong không?"
Cậu ta lắc đầu.
Tôi cười: "Vì không bôi trơn tốt, m/a sát quá lớn, kẻ thiếu kinh nghiệm cứ cố đ/ấm ăn xôi thì ra thế."
Khả năng tiếp thu của cậu ta có vẻ kém, tính khí còn nóng nảy: "Lâm Phi, em nói chuyện nghiêm túc cho anh cái!"
04
Xưởng xe ngột ngạt, mồ hôi ướt đẫm chiếc áo mỏng của Lục Th/iêu Dã.
Đường nét vai rộng eo thon lấp ló.
Tóc mái ướt dính bết, khóe mắt hơi đỏ, khuôn mặt trắng nõn lấm lem, như chú chó hoang gặp nạn.
Chiếc áo phông tự nhận giá năm con số đã dính vài vệt dầu.
Tôi không nhịn được hỏi: "Cần em lấy cho anh bộ đồng phục không?"
Cậu ta nói câu tôi không hiểu: "Còn muốn chơi trò role-play? Tham lam quá đấy."
Tôi vào kho lấy bộ đồ công nhân, "Một tháng này, quần áo anh phải tự giặt, thay hay không tùy anh."
May thay, không cứng đầu lắm.
Cậu ta đỏ mặt quay đi, gi/ật phăng áo phông, cơ lưng săn chắc hiện rõ.
Tôi nhắc khẽ: "Thực ra... chúng ta có phòng thay đồ cho nhân viên."
Mặt cậu ta đỏ hơn: "Giờ em mới nói?!!"
Tôi: "Tại anh cởi nhanh quá mà."
Lục Th/iêu Dã: "Ch/ửi ai d/âm đây?!!"
Tôi: "..."
Đúng là kẻ nh.ạy cả.m tự kỷ.
05
Ông cụ chơi lớn thật, Lục Th/iêu Dã ngoài va li không xu dính túi.
Ăn ở tại xưởng sửa xe, phát hiện ai chu cấp một xu là GAMEOVER.
Cậu ta dám hỏi tôi v/ay: "Cho anh v/ay trăm k, một tháng sau trả em chục triệu."
Tôi nói: "Em không có tiền."
Cậu ta kh/inh bỉ: "Em trông cũng lão luyện lắm, tốt nghiệp trung cấp là làm nghề này à? Sao làm lâu thế mà trong người chẳng dư được trăm bạc?"
Tôi đáp: "Em đang học lớp 11."
Cậu ta ngạc nhiên: "Hè không học bài?"
Tôi: "Nhất khối, học nhàn lắm. Còn anh?"
Lục Th/iêu Dã tránh né: "Em học trường nào? Anh né sang trường khác cho lành."
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 14
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook