Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vừa đến cửa đã nghe thấy giọng trẻ con kiêu ngạo vang lên:
- Mẫu phi ta nói rồi, mẫu phi của ngươi là đồ ti tiện, ngươi cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, đáng gì tranh đồ với bổn điện hạ!
- Nhị ca, Lục đệ là em chúng ta, sao ca có thể nói vậy với em ấy?
Giọng Hân Nhi đầy phẫn nộ, ta chưa từng thấy nàng tức gi/ận đến thế.
- Em trai? Hắn cũng đáng?
- Nhị ca! Em mách Hoàng tổ mẫu đấy!
- Mẫu phi ta là Quý phi, phụ hoàng yêu quý bà nhất, cũng thương ta nhất. Dù ngươi có mách Hoàng tổ mẫu thì sao? Đúng dịp để bà nhớ lại mẫu phi ngươi năm xưa h/ãm h/ại bao người! Đồ x/ấu xa đẻ ra cũng là đồ x/ấu xa!
Giọng Hân Nhi đột ngột im bặt, dường như thật sự sợ tổ mẫu nghĩ mình là đứa trẻ hư.
- Nếu không phải Hoàng tổ mẫu lương thiện, các ngươi đã ch*t từ lâu rồi! Phụ hoàng còn chẳng thèm liếc nhìn!
Nhị Hoàng tử vênh váo như con công kiêu hãnh ngước cao đầu liếc nhìn bọn họ.
- Nhị điện hạ, xin người hãy xin lỗi Hân Nhi và Tiểu Lục, nếu không...
Thượng Quan Cẩn bước lên một bước, nghiêm túc lên tiếng.
- Ngươi là quận chúa nhỏ mà dám ra lệnh cho bổn điện hạ? Xin lỗi ư? Không đời nào!
Thượng Quan Cẩn nhíu mày:
- Vậy ta sẽ không khách khí nữa.
Lời vừa dứt, một quả đ/ấm đã đ/ập thẳng vào mặt Nhị Hoàng tử. Mọi người còn chưa kịp định thần, Nhị Hoàng tử đã nằm vật dưới đất gào thét:
- Thượng Quan Cẩn! Ngươi dám đ/á/nh bổn điện hạ! Ta sẽ x/é x/á/c ngươi thành vạn mảnh!
- Người đâu! Gi*t nàng! Gi*t nàng cho ta!
8
- Ngươi muốn gi*t ai?
Ta bước ra, kéo Thượng Quan Cẩn về phía mình xem xét kỹ lưỡng, thấy không sao mới yên lòng.
- Hoàng... Hoàng tổ mẫu...
Ta lạnh lẽo nhìn gương mặt dữ tợn của Nhị Hoàng tử:
- Ngươi muốn gi*t ai?
- Tẩu thái hậu, Nhị điện hạ chỉ đùa với tiểu quận chúa thôi ạ...
Ta liếc nhìn tên thái giám quỳ ra, khẽ mỉm cười:
- Ai gia vừa ở ngoài cửa nghe rõ từng lời. Một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi mà sát khí nặng nề thế này. Nếu Quý phi không dạy nổi con, để ai gia giúp nàng quản giáo!
- Người đâu, đưa Nhị Hoàng tử đến Thọ Khang cung!
Nhị Hoàng tử giãy giụa bị lôi vào Thọ Khang cung, ba đứa trẻ liên quan khác đứng xếp hàng, cúi đầu không dám nói.
Ta nhấp ngụm trà, nhìn bọn trẻ:
- Các ngươi biết mình sai chỗ nào không?
Khương Trầm Hân: - Cháu không nên cãi nhau với nhị ca. Nhưng nếu lần sau nhị ca còn cư/ớp đồ của Tiểu Lục, còn m/ắng em ấy... cháu vẫn sẽ tranh luận...
Khương Trạch Niên: - Cháu cũng không nên cãi nhau với nhị ca. Nhưng nếu hắn cứ gây sự với tam tỷ, cháu sẽ không nhường.
Thượng Quan Cẩn nhìn hai người nói trước, gương mặt non nớt đầy nghi hoặc:
- Dù có vẻ cháu không nên đ/á/nh Nhị Hoàng tử, nhưng là hắn b/ắt n/ạt Hân Nhi và Tiểu Lục trước.
- Ngươi là quận chúa nhỏ mà dám đ/á/nh bổn điện hạ, biết hậu quả thế nào không? Ta nhất định sẽ khiến phụ hoàng trị tội ngươi!
Ta quay đầu nhìn dáng vẻ hung hăng của Nhị Hoàng tử, thấm thía nhận ra thế nào là đứa trẻ ngốc thật sự. Vốn tưởng Hân Nhi ba tuổi mới biết gọi tổ mẫu là đứa ngốc, hóa ra đứa Quý phi sinh này mới thật ng/u xuẩn.
Ở địa bàn của ta mà dọa người của ta, gan to thật đấy!
- Tiểu Nhị, ngươi thật sự nghĩ hôm nay mình không sai tí nào?
Nhị Hoàng tử ưỡn cổ gào to:
- Mẫu phi nói rồi, ta là hoàng tử được phụ hoàng coi trọng nhất! Ta làm gì cũng không ai dám nói nửa lời! Ta không sai, sai là chúng nó! Ta muốn gì chúng phải đưa cho ta, đáng gì tranh giành!
Ta hít sâu một hơi:
- Tốt! Rất tốt!
Ta túm lấy Nhị Hoàng tử, giơ tay đ/á/nh mạnh vào mông hắn.
- Đồ hư đốn! Không những không yêu thương em út, còn kiêu căng ngang ngược! Nhỏ đã thế lớn lên còn ra sao! Đã không ai dạy được ngươi, để ai gia dạy cho!
9
- Nếu còn dựa vào thân phận mà ngang ngược trong cung coi trời bằng vung, ai gia sẽ giáng ngươi và mẫu phi xuống làm thứ dân, đuổi khỏi hoàng cung!
Tiếng khóc gào của Nhị Hoàng tử như m/a âm xuyên tai. Ba đứa trẻ nhìn mà há hốc mồm, từ đó gieo vào lòng một hạt giống: Vĩnh viễn đừng chọc Hoàng tổ mẫu nổi gi/ận!
Nhị Hoàng tử Khương Hạo Vũ tạm ở lại Thọ Khang cung. Mẫu phi hắn là Quý phi đến mấy lần đều bị ta đuổi về. Về sau thấy phiền quá bèn sai người thuật lại nguyên văn chuyện học đường hôm đó cho hoàng đế.
Các tần phi thổi gối, ta thẳng thừng tố cáo. Hoàng đế tức gi/ận giáng Quý phi hai bậc, xuống làm Tần.
Việc giáo dưỡng hoàng tử công chúa cực kỳ trọng yếu. Nay Nhị Hoàng tử có vấn đề, khó đảm bảo những đứa trẻ khác không sao. Hoàng đế nhất thời lo đến mức đầu óc quay cuồ/ng.
- Mẫu hậu, nói xem vì sao trẫm nhất định phải có nhiều phi tần thế? Vì sao nhất định phải có lắm con cái thế?
Ta liếc nhìn hắn: Hoàng nhi cuối cùng cũng giác ngộ rồi. Hậu côn ba ngàn giai lệ đâu phải ai cũng hưởng thụ nổi.
- Mẫu hậu, hiện tại hậu cung có ba công chúa, bốn hoàng tử. Mẹ đã nhận ba đứa, chi bằng đem bốn đứa còn lại cũng giao cho mẹ giáo dưỡng?
Nụ cười trên mặt ta lập tức nứt toác, nghiến răng nghiến lợi:
- Thế hoàng đế nhàn hạ lắm nhỉ!
Hoàng đế cười gượng:
- Trẫm đùa mẫu hậu thôi. Trẫm dù sao cũng là phụ hoàng của chúng, đâu thể vứt hết con cái cho mẫu hậu chăm sóc. Chỉ là ba đứa ở Thọ Khang cung phải phiền mẹ rồi.
Ta nhìn bộ dạng hoàng đế muốn chạy khỏi Thọ Khang cung, không kịp nói hắn mang Tiểu Nhị đi. Trong phút chốc hối h/ận vô cùng!
10
- Nương nương, tứ vị điện hạ hôm nay không thấy người về cung, cứ đòi đến hành cung tìm người.
Ta thở dài, lưu luyến nhìn hành cung yên tĩnh. Khó khăn lắm mới có dịp ra ngoài trốn nhàn, mấy tiểu thỏ tội này thật không để ta yên thân. Trẻ con quấn người quá biết làm sao? Haizzz!
Trên đường về cung bỗng nghe thấy tiếng ch/ửi m/ắng của người đàn bà bên đường:
- Đồ mất dạy! Việc nhỏ nhặt thế này mà làm không xong! Nuôi phí cơm!
- Đúng là đồ ti tiện! Ngươi tưởng mình là tiểu thư à? Việc vặt cũng không xong nổi...
Chương 28: Cuốn sổ và ngửa bài
Chương 19
Chương 27
Chương 10
Chương 12
Chương 15
9
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook