Trần Khê

Trần Khê

Chương 3

31/01/2026 09:00

Một là ông cụ nhà họ Cố, hai là Lưu Hoài Thanh.

Tôi gh/ét ông cụ nhà họ Cố đơn giản vì ổng gh/ét tôi trước. Từ nhỏ tôi đã bướng bỉnh, ngang ngược, thấy ai không ưa là tôi cho ăn đò/n ngay. Có đứa trẻ gh/ét tôi, tránh xa tôi, cũng có đứa tự nguyện làm đàn em theo tôi. Không may cho Cố Cảnh, hắn thuộc nhóm thứ hai.

Cố Cảnh là con một nhà họ Cố, ông cụ không chịu nổi chuyện hắn việc gì cũng nghe lời tôi, trông như kẻ hèn nhát. Thế là lão đổ hết lỗi lên đầu tôi. Lão bảo tôi là phận hồng nhan bạc, làm hư Cố Cảnh, chỉ khiến gia tộc họ Cố bất an. Nhưng lúc đó Cố Cảnh vẫn thích quấn lấy tôi. Hắn càng thích tôi, ông nội hắn càng gh/ét tôi. Tôi cũng thích Cố Cảnh, tình cảm hai đứa cứ thế tự nhiên nảy nở.

Năm lớp 11, chúng tôi thầm thương tr/ộm nhớ nhau, chỉ chờ ai đó gi/ật phăng bức màng ngăn cách. Lưu Hoài Thanh xuất hiện đúng lúc ấy, mang theo lời hứa từ nhiều năm trước. Cha cô ta từng c/ứu mạng ông cụ nhà họ Cố. Đồn đại rằng ông cụ đã hứa gả một người trong gia tộc cho Lưu Hoài Thanh, và tất nhiên người đó phải là Cố Cảnh. Nhưng tôi chỉ xem đó là trò đùa. Bởi tôi biết rõ Cố Cảnh thích tôi, Lưu Hoài Thanh có lấy được hắn cũng chẳng hạnh phúc. Thà rằng đổi cái ơn c/ứu mạng kia thành yêu cầu có lợi hơn cho bản thân, còn hơn để nó thành mối họa sau này.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn lo lắng, bởi tôi để bụng Cố Cảnh, sợ Lưu Hoài Thanh thật sự ng/u ngốc chấp nhận hôn ước. Đúng lúc tôi hoang mang nhất, Cố Cảnh thổ lộ tình cảm, cũng là cách hắn tuyên bố thái độ với gia tộc. Chúng tôi thành một cặp. Ông cụ nhà họ Cố tức đến ngất xỉu. Vốn đã không ưa, giờ ổng càng gh/ét tôi thêm.

"Trừ phi ta ch*t, bằng không con đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Cố!"

Tôi lườm một cái, lẩm bẩm: "Ai thèm quan tâm chứ?"

Đúng lúc nhà họ Cố bế tắc, Lưu Hoài Thanh khéo léo hóa giải tình thế. Cô ta chỉ đưa ra một yêu cầu: mong nhà họ Cố chu cấp để cô hoàn thành việc học. Ông cụ vốn đã áy náy với cô, muốn bù đắp nên sẵn sàng cung cấp mọi ng/uồn lực tốt nhất. Ông còn nhận cô làm cháu nuôi, hứa sẽ để lại cho cô một phần tài sản kếch xù khi cô trưởng thành. Tôi thở phào nhẹ nhõm, tự cười mình lo xa.

Lưu Hoài Thanh chưa từng gặp Cố Cảnh, hai người không có tình cảm, sao có thể chấp nhận hôn ước nực cười kia? Cô ta ở lại nhà họ Cố, được ông cụ sắp xếp chuyển vào lớp học của tôi và Cố Cảnh. Cố Cảnh cũng đảm nhận trách nhiệm chăm sóc "em gái nuôi" mới.

Lưu Hoài Thanh rất biết giữ khoảng cách, thậm chí có phần nhút nhát, không bao giờ vượt quá giới hạn. Một mình xa quê lên thành phố học tập. Cô ta ngoan ngoãn đến mức tôi còn thấy xót, huống chi Cố Cảnh. Cố Cảnh bắt đầu dẫn cô ta xuất hiện khắp các sự kiện, thật sự coi cô như em gái.

Hai người sống chung dưới một mái nhà, đôi lúc tôi thấy không ổn nhưng nghĩ đến việc Lưu Hoài Thanh đã chủ động từ chối hôn ước trước đây nên gạt bỏ nghi ngờ.

Biến cố xảy ra vào năm nhất đại học, ông cụ nhà họ Cố lâm bệ/nh nặng. Chẳng hiểu lão nghĩ gì mà đòi khơi lại chuyện hôn ước năm xưa, bắt Cố Cảnh đính hôn với Lưu Hoài Thanh. Vẻ sốt sắng của lão khiến người ta tưởng ông muốn hai đứa kết hôn tại chỗ, tiếc là chưa đủ tuổi.

"Cha của Hoài Thanh có ơn với ta, ta không thể thất hứa. Không thì sau khi ch*t ta sẽ xuống địa ngục."

Ông lão vốn m/ê t/ín, sau khi bệ/nh lại nghe lời thầy bà phán nhảm nên càng quan tâm chuyện âm ty. Tôi c/ăm gh/ét ông cụ, liên luỵ cả Lưu Hoài Thanh. Nhưng chẳng ai dám trái ý người hấp hối, huống chi đó còn là trưởng bối của Cố Cảnh.

"Khê Khê, bác sĩ nói ông không còn sống được mấy ngày nữa. Anh và Hoài Thanh sẽ diễn kịch cho ông vui những ngày cuối."

"Diễn kịch?" Tôi bật cười.

"Hai người công khai tổ chức lễ đính hôn, chỉ để diễn cho ông nội anh xem thôi sao?"

Cố Cảnh vội giải thích: "Sau đó anh sẽ hủy hôn ước với cô ấy, lúc đó chúng ta lại tiếp tục bên nhau."

"Không, chúng ta thậm chí không cần chia tay, vì Hoài Thanh cũng biết đính hôn chỉ là giả vờ."

Một giải pháp nghe rất hợp lý. Vừa thỏa nguyện người già, vừa giữ được tình cảm của tôi và Cố Cảnh. Nhưng tôi không chịu.

Không ai hiểu nổi, ngay cả bố mẹ Cố Cảnh vốn rất cưng tôi cũng cho rằng tôi không hiểu chuyện.

"Chỉ là diễn kịch thôi mà, A Cảnh và Hoài Thanh đâu có thật. Con muốn ông cụ những ngày cuối cũng không yên ổn sao?"

"Ổng không yên ổn là tại tôi sao?" Tôi chất vấn. "Rõ ràng là ổng già rồi mà không biết giữ mình!"

Có cái tư cách gì mà đạo đức giả ở đây!

"Mắc n/ợ ân tình là ổng, gán ghép bừa bãi cũng là ổng. Người sai là ổng, sao lại cứ b/ắt n/ạt tôi?"

Hơn nữa, ông cụ có đối xử tốt với tôi đâu? Bao năm nay ổng bới lông tìm vết, ch/ửi tôi không ít, tôi sao phải thương hại ổng?

Nhìn mặt Cố Cảnh, gặp nhau tôi gọi một tiếng "ông Cố" cho phải phép đã là rộng lượng lắm rồi. Tôi tuyên bố với Cố Cảnh:

"Anh dám đính hôn với người khác, thì chúng ta chia tay. Anh tự chọn đi."

Tôi và Cố Cảnh xảy ra trận cãi vã lớn nhất từ trước đến nay, không ai chịu nhường. Hắn không đồng ý chia tay, nhưng cũng không dám đứng ra phản đối trước mặt ông cụ. Cứ thế kéo dài tình thế. Nhưng mạng người già không chờ được, Cố Cảnh gián tiếp chọn tôi.

Đến khi ông cụ nhà họ Cố trút hơi thở cuối cùng, lão vẫn không được thấy lễ đính hôn như ý. Vì cái ch*t của ông cụ, tôi và Cố Cảnh im lặng với nhau rất lâu. Mãi đến khi Lưu Hoài Thanh xuất ngoại du học, tôi mới chủ động hạ mình làm lành với Cố Cảnh. Về sau tôi mới hiểu, có lẽ vết rạn giữa chúng tôi đã hình thành từ lúc đó.

6

WeChat hiện thông báo có người lạ kết bạn.

【Lâu rồi không gặp, chị Trần Khê.】

Là Lưu Hoài Thanh.

Vừa chấp nhận, đối phương gửi ngay bảy tấm ảnh. Cô ta và Cố Cảnh cùng thổi nến trên những chiếc bánh kem khác nhau qua các năm.

Tôi hỏi: "Ý em là gì?"

"Những năm ở nước ngoài, em thường nhớ nhà. May nhờ anh Cố Cảnh hàng năm bay qua lại chúc mừng sinh nhật em. Em rất cảm kích anh ấy."

Danh sách chương

5 chương
31/01/2026 09:04
0
31/01/2026 09:02
0
31/01/2026 09:00
0
31/01/2026 08:58
0
31/01/2026 08:57
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu