Làm Thế Nào Để Vạch Trần Bí Danh Của Chồng

Làm thêm đến tận khuya, tôi lỡ tay chạm vào cửa sổ bật lên trên máy tính, thấy một bài đăng đang hot.

Giọng điệu người đăng có vẻ nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa đầy tuyệt vọng:

"Hôm nay lợi dụng lúc vợ làm việc, tôi lén xem điện thoại cô ấy."

"Xin hỏi mọi người, bỏ qua mọi thứ khác, việc cô ấy chỉ cho mỗi tôi vào danh sách đen có nghĩa là tôi rất đặc biệt với cô ấy không?"

"Tôi không phải kẻ m/ù tình, nhưng chỉ block mỗi mình tôi thì sao không tính là đặc biệt...?"

Tôi đã hiểu ra, đây là một người đàn ông bị kích động đến mất trí sau khi xem điện thoại vợ mình.

Nhưng người phụ nữ đó thật bất cẩn, sao có thể để chồng tự ý xem điện thoại chứ?

Không như tôi luôn cẩn thận.

Tôi lắc đầu, vô thức sờ bên hông rồi gi/ật mình -

Trời ạ, điện thoại tôi đâu mất rồi?

1

Trả lời tin nhắn cuối cùng cho đối tác xong thì đã 2 giờ sáng.

Phòng khách yên tĩnh.

Con mèo tôi nuôi nửa năm đang ngủ say sưa ngoài ban công.

Người chồng hợp đồng cưới nhau được một năm của tôi đang xử lý công việc trong phòng làm việc.

Tôi vươn vai định đi vệ sinh cá nhân rồi ngủ.

Nhưng tay trượt mở nhầm cửa sổ bật lên, một bài đăng hot hiện ra trước mắt.

Tôi chớp mắt tò mò cuộn chuột, nội dung bài viết dần hiện nguyên hình.

Tác giả là một người đàn ông, giọng điệu có vẻ thoải mái nhưng giữa các dòng chữ toát lên vẻ tuyệt vọng:

【Hôm nay nhân lúc vợ làm việc, tôi hèn hạ lén xem chiếc điện thoại cô ấy để quên trong phòng làm việc.】

【Xin hỏi mọi người, bỏ qua mọi thứ khác, cô ấy ghim bạn thân, tình đầu và gia đình nhưng chỉ cho mỗi tôi vào danh sách đen, như vậy có phải chứng tỏ tôi rất đặc biệt với cô ấy không?】

Tôi: ???

Trời ơi, đây là n/ão tình 24K nguyên chất chỗ nào vậy? Sao không gặp tôi sớm hơn?

Đúng là kẻ thì ch*t khát, người lại ch*t đuối.

Tôi thở dài cảm thán, tiếp tục xem phần bình luận bên dưới.

【Bạn ơi, mạo muội hỏi câu này, bạn nói bỏ qua mọi thứ thì những thứ bỏ qua đó là gì?】

Chủ thớt trầm ngâm từng chữ trả lời:

【Ừ thì...】

【Là bỏ qua việc cô ấy nói với bạn thân rằng tôi già, bỏ qua việc cô ấy muốn ly hôn với tôi, bỏ qua việc cô ấy định đi tìm tình đầu, bỏ qua việc cô ấy không thích nói chuyện với tôi, bỏ qua việc cô ấy cấm tôi động vào đồ đạc...】

【Ừ, hết rồi, tạm thời bỏ qua những thứ đó đã...】

Người dùng B:

【??? Không phải, anh bạn này đúng là n/ão tình thật, đến mức này còn nghĩ mình đặc biệt ư?】

【Chẳng lẽ phải đợi cô ta đ/ập tờ đơn ly hôn vào mặt, bảo anh biến đi thì mới tin mình không được yêu sao?】

Chủ thớt đột nhiên im bặt.

Nhưng số người vào xem náo nhiệt ngày càng đông.

Và mỗi người đều để lại bình luận.

【Nhìn n/ão tình này mà xem, thật hết th/uốc chữa...】

...

Nửa tiếng sau.

Chủ thớt đăng nhập lại.

Và kịch liệt phản bác tất cả bình luận chê mình n/ão tình:

【Đúng, tôi yêu cô ấy, trước khi cưới đã yêu rồi. Dù sau hôn nhân cô ấy m/ắng tôi, gh/ét tôi, ngày nào cũng muốn ly dị, tôi vẫn không thể ngừng yêu.】

【Nhưng tôi không phải n/ão tình, tôi rất tỉnh táo, rất lý trí, tôi biết mình đang làm gì.】

【Nhưng tôi không hiểu, chỉ block mỗi mình tôi sao không tính là đặc biệt?】

【Lũ FA các người không hiểu được, đồ FA thì biết cái gì chứ...?】

Những người bị phản bác không tức gi/ận.

Ngược lại còn cười nhạo dữ dội hơn:

【Haha, chủ thớt sụp đổ rồi, đúng là n/ão tình tự lừa dối bản thân...】

Tôi xoa thái dương, rốt cuộc đã hiểu chuyện gì đang xảy ra—

Đây là một người đàn ông sau khi xem điện thoại vợ đã bị kích động đến mất trí.

Nhưng người phụ nữ đó thật bất cẩn, sao có thể để chồng tự ý xem điện thoại chứ?

Không như tôi luôn cẩn thận.

Tôi lắc đầu, vô thức sờ bên hông rồi gi/ật mình—

Trời ạ, điện thoại tôi đâu mất rồi?

2

Tôi lục tung ghế sofa nhưng chẳng thấy tăm hơi.

Toang rồi, điện thoại thật sự biến mất, bên trong toàn tin nhắn công việc.

Tôi trấn tĩnh bản thân, cố nhớ lại những nơi có thể để quên.

Cuối cùng.

Ánh mắt dừng lại ở cánh cửa phòng làm việc.

Cả ngày hôm nay tôi làm việc ở phòng khách, chỉ vào phòng làm việc một lần để tìm tài liệu.

Cánh cửa phòng làm việc hé mở.

Ánh đèn bên trong vẫn sáng.

Rõ ràng người chồng hợp đồng của tôi vẫn đang bận rộn.

Kỳ lạ là mỗi lần tôi tăng ca đến khuya, anh ta cũng luôn làm việc đến cùng giờ.

Tôi do dự một chút.

Đứng dậy bước về phía phòng làm việc.

Nhưng vừa đến cửa.

Đèn vụt tắt.

Tiếp theo.

Tiếng bước chân đàn ông vang lên đều đặn.

Trong bóng tối dần xa.

Cuối cùng biến mất sau cánh cửa thông giữa phòng làm việc và phòng ngủ.

Cận Phạm đi ngủ rồi.

Tôi đẩy cửa phòng làm việc bước vào.

Quả nhiên tìm thấy chiếc điện thoại bị bỏ quên trên giá sách.

Tôi không có thói quen khóa màn hình, vuốt mở trả lời vài tin nhắn công việc rồi quay lại giao diện danh bạ.

Vị trí ghim là bạn thân và bố mẹ tôi.

Cùng với thằng ngốc tình cũ đã chia tay cả trăm năm nào đó tự dưng bị ghim lên.

Buồn nôn, xui xẻo, muốn ói.

Tôi đảo mắt.

Lập tức bỏ ghim thằng ngốc.

Đầu óc chợt lóe lên ý nghĩ đi/ên rồ.

Người vợ làm đêm, chiếc điện thoại bỏ quên trong phòng làm việc, những cái tên được ghim: bạn thân, gia đình và tình đầu—

Bài đăng lúc nãy không phải do Cận Phạm viết chứ?

3

Tôi và Cận Phạm là hôn nhân hợp đồng.

Năm đó tôi vừa tốt nghiệp đại học.

Đang chuẩn bị tiến vào lĩnh vực mình yêu thích.

Thì bị bắt phải kết hôn với trưởng tử nhà họ Cận - người đàn ông cổ hủ lạnh lùng hơn tôi bốn tuổi.

Với tôi lúc đó, hôn ước này là chiếc lồng sắt phá hủy mọi tự do.

Thế là tôi bắt đầu oán h/ận bố mẹ, oán h/ận gia đình họ Cận, đặc biệt là Cận Phạm.

Sau hôn nhân càng không cho anh ta một ánh mắt thiện cảm nào, dĩ nhiên anh ta cũng chỉ đáp lại bằng khuôn mặt vô cảm.

Danh sách chương

3 chương
05/01/2026 14:47
0
05/01/2026 14:47
0
31/01/2026 08:57
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu