Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thần h/ồn nát thần tính, tôi mở camera an ninh trong nhà. Hình ảnh hiện lên cảnh Ôn Tâm Nguyệt ngồi trên giường, Ôn Tri Hứa đang mở hộp y tế bôi th/uốc cho cô ta.
"Anh Tri Hứa, em thật sự không hiểu tại sao chị Chi Ý lại đối xử với em như vậy."
"Anh đừng quan tâm em nữa, chị ấy đã thu đồ ký đơn ly hôn bỏ đi rồi, anh mau đi đuổi theo đi."
Vẻ mặt cô ta tỏ ra sốt ruột nhưng giọng điệu lại đầy hả hê.
"Không sao, tại anh quá nuông chiều cô ấy nên mới thành ra thế. Vài ngày nữa cô ta tự khắc quay về."
"Nhưng mà..."
Chưa để Ôn Tâm Nguyệt nói hết, Ôn Tri Hứa đã cúi người đ/è lên hôn môi cô ta.
"Đừng nhắc đến cô ta nữa, xui xẻo."
"Anh Tri Hứa, đừng thế..."
"Em đã mang th/ai ba tháng, th/ai nhi ổn định rồi. Đừng từ chối anh."
Ôn Tâm Nguyệt vừa muốn từ chối lại vừa đón nhận, mặt mày đỏ ửng đầy e thẹn. Ôn Tri Hứa không kìm chế được nhưng vẫn nhẹ nhàng vì đứa bé trong bụng cô ta.
Tôi bình thản sao chép đoạn camera này.
...
Suốt bảy ngày, Ôn Tri Hứa không nhận được tin nhắn nào từ tôi. Anh ta bóp thái dương hỏi bảo mẫu:
"Phu nhân đi đâu rồi? Cô đi bảo cô ấy về sớm đi. Vừa sảy th/ai mà không chịu về nhà thì sao được."
Bảo mẫu thoáng hiện vẻ sửng sốt: "Thưa ông, phu nhân không ly hôn với ông rồi sao?"
Ôn Tri Hứa đầu óc trống rỗng, không kịp phản ứng.
"Ông xem, giấy ly hôn và giấy chứng nhận đều ở đây."
"Phu nhân chỉ mang theo một vali, ngoài ra không lấy thứ gì khác."
Tờ giấy ly hôn được đưa tận tay khiến Ôn Tri Hứa sững người. Anh chợt nhớ lại vết hồng trên mặt Ôn Tâm Nguyệt hôm đó. Trong lúc nóng gi/ận, anh đã ký vào giấy ly hôn rồi giao cho thư ký xử lý. Sau đêm xuân đó, anh ném chuyện này vào quên lãng.
Chắc hẳn Chi Ý nhận được tin nhắn ly hôn nên gi/ận anh. Vậy thì thu hồi ly hôn là xong.
Ôn Tri Hứa lên xe phóng thẳng đến cục dân sự. Vừa ra khỏi gara, anh gặp ngay Ôn Tâm Nguyệt.
"Anh Tri Hứa đi đâu thế? Cho em đi cùng nhé."
Không đợi từ chối, cô ta đã mở cửa ghế phụ leo lên. Nhìn thấy giấy ly hôn, Ôn Tâm Nguyệt kêu lên:
"Ôi, anh và chị Chi Ý thật sự ly hôn rồi ạ? Chị ấy lớn đầu rồi mà sao còn trẻ con thế. Không có anh thì ai dám lấy chị ta chứ."
Gương mặt cô ta đầy bất bình:
"Anh trước giờ nuông chiều chị ấy quá. Rõ ràng mấy lần này là lỗi của chị ta mà còn dám gi/ận anh. Nếu không phải chị ta đ/á/nh em, mẹ và Thanh Hòa đâu có chạy sang bênh em. Anh cũng thấy mặt em hôm đó rồi mà..."
"Chắc trước đây chị ta định dùng giấy ly hôn u/y hi*p anh, may mà anh không mắc bẫy! Vài ngày nữa chắc chị ta không nhịn được mà lòi đầu ra thôi."
Ôn Tri Hứa nhíu mày không nói, tập trung lái xe. Đến cục dân sự, Ôn Tâm Nguyệt đỏ mặt thì thào:
"Anh Tri Hứa biết mà, em đã kết hôn với anh trai anh rồi. Chúng ta không thể nào..."
"Anh yên tâm, em sẽ không kể với anh trai chuyện anh đưa em đến đây..."
Ôn Tri Hứa đẩy cô ta sang một bên, cầm giấy ly hôn tiến tới quầy:
"Tôi đến để thu hồi ly hôn."
Nhân viên bĩu môi: "Ly hôn không phải trò đùa. Lần trước nóng gi/ận làm ly hôn, giờ lại lếch thếch đến xin đừng ly hôn."
"Thôi được, đơn thu hồi đã thông qua, giấy kết hôn qua quầy kia làm lại nhé."
Không để ý lời châm chọc, Ôn Tri Hứa cảm ơn rồi sang quầy khác. Mười phút sau, cuốn sổ kết hôn mới tinh đã nằm trong tay anh.
Ôn Tâm Nguyệt tròn mắt nhìn anh chạy ngược xuôi. Khi thấy cuốn sổ đỏ, cô ta không tin nổi, gi/ật lấy mở ra xem:
"Anh Tri Hứa, cô ta đã ly hôn với anh rồi, sao anh còn thu hồi làm gì? Anh nuông chiều cô ta quá đáng!"
"Mấy ngày nay cô ta có nhắn tin gì cho anh đâu? Cô ta trâng tráo thế mà anh còn tạo bước lui cho ả."
Ôn Tri Hứa gi/ật lại sổ đỏ, giọng đầy phẫn nộ: "Ôn Tâm Nguyệt, Chi Ý là em dâu của em."
"Trước khi kết hôn với anh, cô ấy là chị gái em. Em luôn nói với anh cô ấy không phải, em thấy thế có đúng không?"
Ôn Tâm Nguyệt luống cuống: "Em... em chỉ bất bình thay cho anh thôi. Em thấy cô ấy đối xử với anh quá tệ."
"Không cần em bất bình, chúng anh sống rất tốt. Anh không thấy tệ chút nào, cô ấy có quyền gi/ận dỗi. Anh xong việc rồi, em đừng lên xe nữa, để anh gọi anh trai đến đón."
Ôn Tri Hứa quay người định lên xe, Ôn Tâm Nguyệt vội kéo tay anh:
"Anh Tri Hứa, em sai rồi. Em sẽ không nói x/ấu chị Chi Ý nữa."
Anh gi/ật tay ra, cô ta liền ôm bụng rên rỉ:
"Đau quá... bụng em... đ/au quá."
Ôn Tri Hứa dừng một chút rồi vẫn bước lên xe:
"Anh đã gọi anh trai mang bác sĩ đến, em đợi ở đây đi."
"Anh đã nói lần trước là cuối cùng rồi. Lần trước ở nhà anh là lỗi của anh, nhưng em cũng đừng nhắc lại nữa. Chị dâu ơi, chúng ta dừng ở đây thôi."
"Đừng bôi nhọ Chi Ý nữa, cô ấy là vợ anh, có hờn gi/ận cũng là chuyện thường. Cô ấy đ/á/nh em là không đúng, nhưng đã bị trừng ph/ạt rồi, em cũng đừng truy c/ứu mãi."
Ôn Tri Hứa đạp ga phóng xe đi mất.
...
Cùng lúc đó, tôi đang ở Mỹ tham gia khóa học do mẹ sắp xếp. Giáo sư đang hướng dẫn tôi tận tình thì chuông điện thoại vang lên. Tôi xin lỗi giáo sư rồi vội tắt âm thanh.
Hết tiết học, giáo sư mỉm cười:
"Chi Ý, thực ra mẹ con đã đăng ký chỗ học từ rất lâu. Cô từng hỏi liệu con có đến không, hay chỗ này cứ để trống mãi. Bà ấy nói không, vì con rất thông minh."
"Qua mấy ngày tiếp xúc, cô thấy con đúng như lời mẹ miêu tả. Cô tin con sẽ nhanh chóng tiếp thu được kiến thức cô dạy."
Chương 30.
Chương 6
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Chương 6
Chương 7
9
Bình luận
Bình luận Facebook