Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Được rồi, thấy cậu ổn là được. Tôi về trước nhé.” Tôi quay lưng bỏ đi.
“Thúy Cầm! Thúy Cầm…” Lý Sơn gọi với theo, tôi không ngoảnh lại.
“Không sao chứ?” Anh cả chạy theo hỏi.
“Không sao. Anh cả, hay anh giới thiệu cho em một người trong đám đồng đội ưu tú của anh đi?”
Anh cả cười phá lên, “Trước kia không bảo không làm vợ lính sao? Bảo yêu xa khổ lắm.”
Trong lòng tôi chua xót. Đúng là không muốn thật, nhưng kiếp trước đã buộc phải quen với cảnh xa cách rồi.
Nói cho cùng, đàn ông mà, có trông cũng chẳng giữ được.
“Để anh nghĩ xem… Muốn làm em rể anh, ít nhất cũng phải mặt mũi sáng sủa, nhân phẩm tốt…”
Tôi thầm liệt kê trong đầu. Mấy đồng đội thân của anh cả kiếp trước tôi đều từng gặp.
Chủ yếu thời này chưa có Wechat, không thì tôi tự liên lạc được rồi.
Ôi, giá mà cưới được Mã Hóa Đằng thì tốt, tiếc là lúc này, chắc ông ấy còn chưa vào tiểu học.
7
Nhưng ngửi thấy mùi th/uốc sát trùng trong bệ/nh viện, tôi chợt nghĩ, hay mình đi làm hộ lý.
Kiếp trước mẹ tôi ốm, thuê hộ lý đắt đỏ lắm, nhất là người có kinh nghiệm.
Giờ tôi còn trẻ, sức dư dả.
“Anh cả, em muốn ở lại đây, không về nữa.”
“Anh còn chưa nghĩ ra em nên gả cho ai nữa mà.” Anh cả nghiêm túc nói.
“Không sao, không gấp. Em sẽ ở lại bệ/nh viện làm hộ lý.”
Anh cả nhíu mày, “Em định chăm sóc Lý Sơn à?”
“Không phải, chăm người khác ấy, người già yếu bệ/nh tật gì cũng được.”
“Thúy Cầm, em sao vậy? Bố mẹ nói gì em à?”
“Không, đơn giản em không muốn ở làng nữa, em muốn ki/ếm tiền.”
Anh cả móc túi lấy năm đồng, “Cầm lấy.”
Tôi nhận tiền, “Ôi anh cả, em muốn tự ki/ếm tiền cơ.”
“Vậy này Thúy Cầm, em về trước, báo với bố mẹ. Anh sẽ để ý giúp em tìm việc.”
“Được thôi.”
“Cái gì cũng làm hả?” Anh cả hỏi lại.
“Ừ! Lương cao là được, em không ngại khổ.”
Về đến thị trấn, tôi ghé cửa hàng vật tư m/ua ít đường đỏ và bánh đào.
Vô tình gặp Thầm Diệu An đang xếp hàng m/ua kem dưỡng da. Hắn dùng đồ hiệu thì không lạ, nhưng người trả tiền lại là một cô gái, không phải Lý Cầm.
Trọng sinh có cái hay là tôi nhận ra cô ta - Mạnh Ái Bình, một trong những người từng tìm tôi kiếp trước.
Đúng như lời cô ta nói, cô và Thầm Diệu An quen nhau từ lâu, trước khi tôi kết hôn.
Cũng chính cô ta tiết lộ, nếu không vì suất đại học, Thầm Diệu An đã chẳng cưới tôi.
Nếu không bị bố và hai anh tôi đe dọa, hắn đã ly hôn tôi từ lâu.
Đáng nói nhất, cô ta cùng khu với tôi, còn có con gái với Thầm Diệu An - đứa bé lại là bạn thân của con gái tôi!
Hồi đó con gái tôi thường dẫn đứa bé về nhà làm bài tập, bảo ba mẹ nó bận quá.
Chính chuyện này khiến tôi quyết định ly hôn, đúng là quá đáng, kinh t/ởm hết sức.
Tôi hít một hơi thật sâu, từ từ trấn tĩnh lại.
Không có điện thoại thật bất tiện, không thì tôi đã chụp hình quay clip ngay rồi.
8
Tôi không xếp hàng nữa, thẳng đường về nhà. Việc này một mình tôi không làm được, phải kéo anh hai vào.
“Gì? Em bảo anh đi theo dõi Thầm Diệu An?” Nghe xong anh hai trố mắt.
“Ừ, anh hai, em là em ruột của anh đấy. Hắn suýt nữa lừa em kết hôn, anh có quản không?”
“Lừa em?”
“Hôm nay em tận mắt thấy hắn tay trong tay một cô gái dạo phố.”
“Có phải Lý Xảo không?” Anh hai đột nhiên biến sắc, “Không đúng, Thúy Cầm, hôm nay anh đến nhà Lý Sơn cho chó ăn còn gặp Lý Xảo, gọi mấy tiếng không thèm đáp.”
Tôi vội nói: “Em thề, hôm nay em thấy thật. Nói sai một lời, em ch*t không toàn thây, cả nhà ta…”
“Im đi!” Anh hai đ/ập mạnh vào tay tôi đang giơ lên thề.
“Thúy Cầm, nếu hắn đúng là loại người đó, anh hai sẽ không tha.”
“Tốt. Anh hai, em nghĩ thế này…” Tôi kể tỉ mỉ kế hoạch và những điều mình biết.
“Được, anh đi dò la ngay, dám lừa em gái anh.”
“Việc này mà thành, chuyện của anh và chị Hà, em lo.”
Anh hai trợn mắt, “Chuyện của anh đừng có xen vào, anh tự lo được.”
“Được rồi, khi nào chị dâu vào cửa, mẹ mà dám nói x/ấu, em sẽ bênh chị.”
“Thế thì được.”
Anh hai đi rồi, tôi tiếp tục hồi tưởng.
Kiếp trước khi biết chuyện, tôi tức nghẹn tim, lại thêm mấy nữ sinh khác đến tìm, nên chẳng để ý kỹ Mạnh Ái Bình.
Anh hai nói đúng, một bàn tay không vỗ nên tiếng, cả hai đứa đều đồ bỏ.
“Sao rồi Thúy Cầm? Lý Sơn có nặng không?” Ông nội vác cuốc đi vào hỏi.
“Không sao, cậu ấy hạnh phúc lắm.”
“Nói gì thế! Vết thương thế nào?”
“Ông ơi, đừng nhắc chuyện hứa hôn nữa, cháu không thích Lý Sơn.”
Ông nội nhíu mày: “Đi thành phố một chuyến mà lòng đã hoang rồi à?”
“Không phải hoang, cháu thấy bác Lý khó ở quá. Cháu mà về đó bị b/ắt n/ạt thì sao?”
“Sợ gì, cùng làng cả, bà ấy dám b/ắt n/ạt, cháu cứ về đây.”
“Ông ơi, cháu muốn sau này vào thành phố sống. Ông xem tay cô cháu trắng thế, còn tay cháu…”
Ông nội thật sự cúi xuống xem tay tôi, “… thô ráp thật.”
Nói rồi ông vào nhà.
Tôi cũng về phòng, chợt nhớ đến hộp kem dưỡng da, càng nghĩ càng thấy gh/ét, thà đưa mẹ dùng.
Vừa mở cửa, đã thấy ông nội đứng trước phòng.
“Cầm lấy,” Ông nhét tiền vào tay tôi, “Vào thành phố m/ua ít kem dưỡng. Mặt cháu cũng chẳng trắng như cô.”
“Ừm.” Tôi nhận tiền, đóng cửa lại.
9
Sáng hôm sau tôi định lên thị trấn, vẫn là m/ua đường đỏ và bánh đào.
Có chút tiền trong tay, người ta bắt đầu thèm thuồng.
Tối qua càng ngủ càng đói, đầu óc đầy mùi thơm giòn tan của bánh đào.
Đợi xe bus ở đầu làng, gặp Lý Xảo cũng đang đợi.
Mới mấy ngày không gặp, anh hai bảo cô ấy g/ầy rộc hẳn tôi còn tưởng nói quá, ai ngờ nhìn thật, mặt mày tái nhợt.
“Xảo, sao thế? Bệ/nh à?”
Cô ấy lắc đầu, “Không.”
“Em… chia tay họ Thầm rồi à?” Tôi hỏi nhỏ.
Cô ấy bật khóc, “Thúy Cầm, anh ấy bỏ em rồi.”
“Không sao, không sao, đừng khóc.”
Chương 6
Chương 16
Chương 10
Chương 7
Chương 15
Chương 7
Chương 8
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook