Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Sếp lớn sao trông không vui vậy?” Hách Liên bĩu môi.
“Tiến độ của tôi còn chưa được 5%.”
“Anh bạn cũ hôm nay rõ ràng vẫn còn lưu luyến không dứt với cô.”
Nói xong, hắn thở dài một tiếng.
“Xem ra tôi phải cố gắng hơn nữa.”
Tôi cười, không thèm để ý đến hắn nữa.
Ngụy Thư Hoài đã có Mục Nhã, dù hắn thật sự muốn níu kéo, tôi cũng sẽ không quay đầu.
Ba năm bên hắn, tôi không còn là chính mình.
Chỉ là một công cụ đáp ứng sở thích của Ngụy Thư Hoài mà thôi.
Ba năm trước tôi không có lựa chọn, nhưng giờ đây, tôi có thể làm chủ cuộc đời mình.
10
Nhận lời mời của ELLE SAAB, ba ngày sau, khi tôi đang chuẩn bị làm thủ tục an ninh ở sân bay thì nhận được điện thoại từ bệ/nh viện: Bà tôi mất tích!
Hách Liên vẫn còn đứng cạnh, thấy tôi hoảng lo/ạn liền đưa tôi thẳng đến bệ/nh viện.
Suốt 40 phút trên đường, tôi cắn răng bắt mình phải bình tĩnh.
Cùng nhân viên y tế kiểm tra camera an ninh, hình ảnh cho thấy một người đàn ông đã dẫn bà đi khi bà đang tắm nắng trong vườn.
Cô y tá đi cùng khóc nức nở.
“Em… em chỉ về lấy chiếc khăn choàng cho cụ…”
“An ninh bệ/nh viện luôn nghiêm ngặt, em không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.”
“Xin lỗi…”
Chúng tôi cùng bệ/nh viện báo cảnh sát. Bà tôi vốn mắc bệ/nh Alzheimer, lúc tỉnh lúc mơ, nghĩ đến việc bà có thể gặp nguy hiểm, bước ra khỏi đồn cảnh sát, tôi không kìm được nước mắt.
Hách Liên nhẹ nhàng xoa lưng tôi, im lặng không nói gì.
Từ khi lớn khôn, đây là lần đầu tiên tôi khóc tuyệt vọng đến thế. Bố tôi qu/a đ/ời khi c/ứu người trước khi tôi chào đời, mẹ bỏ đi sau khi sinh tôi, hơn 20 năm không một tin tức.
Không có bà, tôi đã ch*t từ lâu.
Không cha không mẹ, bà dành cho tôi tất cả tình yêu thương, dạy tôi rằng không có gì là không thể vượt qua, rằng con người vốn đã đủ đầy, thay vì chờ đợi sự c/ứu rỗi thì hãy tự c/ứu lấy mình… Vì vậy, trong hơn 20 năm cuộc đời, tôi chỉ thiếu tiền, chứ không bao giờ thiếu tình thương.
Khóc không biết bao lâu, khi cảm xúc đã ổn định, Hách Liên đưa tôi về nhà.
Nhìn ly nước trong tay, đầu óc tôi dần tỉnh táo.
Bà chưa từng th/ù oán với ai, một cụ già như bà có thể làm phiền đến ai?
Đối phương không nhắm vào bà, vậy là nhắm vào tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn Hách Liên.
“Tôi cần anh giúp.”
Ánh mắt Hách Liên đầy xót thương.
“Được!”
Chúng tôi phải tìm ra người đàn ông đó trước cảnh sát. Kẻ đó dám để lộ mặt trước camera nghĩa là không sợ bị bắt, vậy hắn chắc chắn bị người khác sai khiến. Kẻ chủ mưu thực sự vẫn đang ẩn núp, cảnh sát dù bắt được hắn ta, nhưng nếu hắn ôm hết tội vào mình thì kẻ đứng sau vẫn thoát tội. 28 tiếng sau, cảnh sát tìm thấy bà ở ngoại ô. Bà không sao, chỉ quá mệt và đói nên rất yếu. Chúng tôi lập tức đưa bà vào viện.
30 tiếng sau, tôi nhận được tin nhắn của Hách Liên tại bệ/nh viện.
“Tôi đã tống thằng đó đến cửa đồn cảnh sát rồi.”
“Là Mục Nhã.”
Tôi siết ch/ặt điện thoại.
20 ngày sau, trong tiệc đính hôn của Ngụy Thư Hoài và Mục Nhã, tôi và Hách Liên tham dự trong bộ cánh lộng lẫy.
11
Buổi tiệc xa hoa hết mực.
Thấy tôi đến, Ngụy Thư Hoài từ xa gật đầu mỉm cười, nhưng khi thấy Hách Liên liền cau mày quay đi.
Mục Nhã bên cạnh cũng nhìn thấy tôi, như mọi khi vẫn ngẩng cao cằm.
Khi hai người chuẩn bị c/ắt bánh, màn hình lớn phía sau bỗng sáng lên.
Thanh tiến trình từ từ chạy, cả hội trường xôn xao, mọi người đều lấy điện thoại quay phim, chụp ảnh.
Mục Nhã biến sắc, đi/ên cuồ/ng giơ tay che màn hình.
“Không phải thật! Đây là bịa đặt!”
“Đừng xem, mọi người đừng xem nữa!”
“Thư Hoài, Thư Hoài! Anh bảo họ dừng lại mau đi!”
“Không phải thật! Không phải thật!”
Mặt Ngụy Thư Hoài tái nhợt, ánh mắt nhìn Mục Nhã dần lạnh lẽo, cuối cùng là vẻ muốn gi*t ch*t cô ta.
Video vừa kết thúc thì cảnh sát cũng tới.
Tất cả khách mời đều được yêu cầu rời khỏi.
Tôi và Hách Liên ở lại với tư cách người báo cảnh.
Mục Nhã nhìn chiếc c/òng tay, gào thét tên Ngụy Thư Hoài, khi bị lôi ra cửa đã thấy tôi.
Đôi mắt đỏ ngầu, cô ta vùng vẫy đi/ên lo/ạn.
“Là mày!”
“Hạ Hòa! Tao sẽ gi*t mày!”
Tôi bước lại gần.
“Cô không nên động đến người nhà tôi.”
Nghe vậy, cô ta chỉ im lặng vài giây, rồi quát lên đầy hằn học.
“Ai bảo mày cứ lởn vởn trước mặt Thư Hoài?”
“Mày chỉ là bản sao của tao, sao dám khiến hắn vấn vương?”
“Tao chính là muốn mày đ/au khổ!”
“Tao muốn thấy mày hoảng lo/ạn!”
“Mày tưởng mày gh/ê g/ớm lắm sao, chẳng qua cũng nhờ đàn ông.”
Tôi thanh lịch tiến thêm một bước.
“Tôi nhờ đàn ông, thì cô làm gì được tôi?”
Buổi tiệc đính hôn kết thúc trong hỗn lo/ạn.
Ngụy Thư Hoài mặt tái mét, bước đi không vững đến trước mặt tôi.
“Em biết trước rồi phải không?”
Tôi lắc đầu.
“Mới biết được mấy hôm.”
“Em có thể nói riêng với anh.”
Tôi mỉm cười.
“Đó không phải phong cách của em.”
Ngụy Thư Hoài mấp máy môi.
Tôi không nhìn hắn, quay lưng cùng Hách Liên rời đi.
Năm đó Ngụy Thư Hoài tưởng Mục Nhã c/ứu mình, kỳ thực đó chỉ là vở kịch do cô ta dàn dựng, mà hắn cũng không phải nạn nhân duy nhất.
Mục Nhã lợi dụng thân phận nhân viên khách sạn để săn mồi.
Mục tiêu đều là những người đàn ông có tiền có thế.
Cô ta biến mất năm đó chỉ vì tìm được con mồi giàu có hơn Ngụy Thư Hoài.
Giờ quay lại, vì kẻ đó đã phá sản.
Khi phát hiện sau ba năm vẫn có tên ngốc nhớ mong mình, cô ta đương nhiên chủ động tiếp cận.
Vì vậy, trên đời này không chỉ phụ nữ mới mong có hoàng tử xuất hiện.
Chương 7
Chương 9
Chương 12
Chương 16
Chương 9
Chương 15
Chương 15
Chương 25
Bình luận
Bình luận Facebook