Hôm Nay ‘Cha Nuôi’ Đã Nghe Lời Chưa?

Hôm Nay ‘Cha Nuôi’ Đã Nghe Lời Chưa?

Chương 1

01/02/2026 07:24

Nửa đêm lướt mạng bắt gặp một bài đăng.

"Làm sao để cô tình nhân nhỏ của tôi nghe lời răm rắp?"

Bình luận có người mách nước: "C/ắt ng/uồn tài chính của cô ấy."

Chủ thớt hồi âm: "Cô ấy sẽ gi/ận mất..."

Dòng bình luận:

"? Rốt cuộc ai là tình nhân ở đây?"

"Bề ngoài là tình nhân, kỳ thực là chủ nhân."

"Tôi thực sự phát ngán mấy cặp đôi các người rồi..."

"Cắm cái mông ở đây, chờ xem văn học huấn luyện chó."

1

Tôi dán mắt vào bốn chữ "văn học huấn luyện chó".

Cuối cùng không nhịn được bật cười, lăn lộn trên giường cười ngất.

Triệu Lâm Ngạn - ân nhân của tôi bước ra từ phòng tắm, người còn phả hơi nước ấm nồng.

Anh vừa lau tóc vừa nhìn tôi cười như đi/ên, chau mày.

"Điên rồi?"

Tôi vội vàng nén tiếng cười, xoay màn hình điện thoại đi chỗ khác, giả bộ như không có chuyện gì.

Đùa thôi.

Nếu để anh biết tôi đang xem cái gì, không chừng lại tưởng tôi đang ám chỉ anh.

Dù sao thì, chủ thớt này cũng buồn cười thật.

"Cô ấy sẽ gi/ận mất..."

Chỉ năm chữ cùng vài dấu chấm lủn vủn kia, đâu có chút bóng dáng của một đại kim chủ?

Rõ ràng chỉ là chú cún bị nắm thóp.

May mà Triệu Lâm Ngạn không như vậy.

Anh lạnh lùng, nói một là một, nắm trong tay đế chế thương mại hùng mạnh.

Là kiểu người chỉ cần dậm chân, cả giới tài chính cũng phải run lên ba lần.

Tôi gửi đường link bài viết cho cô bạn thân.

Triệu Lâm Ngạn nằm xuống cạnh tôi.

Tôi cọ cọ lại gần, quen thói dí đôi bàn chân lạnh ngắt vào bắp chân anh.

Anh "xì" một tiếng, nhưng không né tránh, ngược lại còn đưa tay nắm lấy mắt cá chân tôi.

"Em phải đi ngủ rồi."

Tôi bĩu môi, lén lấy điện thoại, chỉnh độ sáng xuống mức thấp nhất.

Châu Chiêu Nghệ lập tức trả lời bằng một tràng "hahahahaha".

Châu Chiêu Nghệ: "Buồn cười quá, phải bầu cho ảnh danh hiệu Kim chủ thảm nhất năm!"

Tôi: "Dân bình luận toàn cao thủ, câu 'bề ngoài là tình nhân, kỳ thực là chủ nhân' làm tôi cười rớt hàm."

Tôi nín cười, đang định tiếp tục hóng hớt.

Một bàn tay chặn ngang, gi/ật lấy điện thoại của tôi.

Triệu Lâm Ngạn nhìn tôi dưới ánh đèn mờ, ánh mắt rõ ràng viết hai chữ "vừa đủ rồi".

"Đi ngủ."

Anh khóa màn hình điện thoại tôi, đặt lên tủ đầu giường phía anh.

"Cho em xem thêm chút nữa mà..."

Tôi với tay lấy lại.

Triệu Lâm Ngạn nhấc cổ tay, chặn đứng hành động của tôi, tắt đèn ngay lập tức.

"Triệu Lâm Ngạn đ/ộc tài!"

Tôi phản kháng nhỏ nhẹ, khẽ đ/á vào bắp chân anh.

Bàn tay anh lướt dọc theo cẳng chân tôi, lại nắm lấy bàn chân.

Kéo tôi vào lòng thêm chút nữa.

Má tôi áp vào ng/ực anh.

Chà, đừng hòng dùng cơ ng/ực dụ dỗ em!

Tôi dùng cả tay chân, nửa người vô tư đ/è lên ng/ực anh, với tay lấy điện thoại.

Triệu Lâm Ngạn bị tôi đ/è đến nghẹn thở.

Nhưng tay vẫn đỡ lấy eo tôi suýt trượt xuống, thuận thế ngồi dậy.

Trong bóng tối, ánh mắt anh nhìn xuống tôi.

"Nếu còn nghịch nữa, em ra ngoài mà ngủ!"

Tôi: "?"

Tôi cũng ngồi dậy theo, ngẩng đầu đối diện ánh mắt anh, chồm tới trước.

Mũi gần như chạm vào cằm anh.

"Muốn ra ngoài thì anh ra!"

"Em - quen - ngủ - giường - này!"

Nói xong không đợi anh phản ứng.

Nửa người thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của anh, giành lại điện thoại.

Trước khi Triệu Lâm Ngạn kịp định thần, tôi co người vào chăn, quay lưng lại với anh.

Sau lưng là sự im lặng ch*t người.

Triệu Lâm Ngạn: "?"

2

Tôi để đầu tóc rối bù, xỏ dép lê bước vào phòng ăn.

Triệu Lâm Ngạn đã ngồi ở bàn.

Chiếc cúc áo sơ mi trên cùng bỏ ngỏ, lộ ra một khúc xươ/ng đò/n.

Tay cầm máy tính bảng, chau mày xem gì đó.

Cạnh tay ly cà phê đen bốc khói, trứng ốp la và thịt xông khói chỉ mới ăn hai miếng.

Trước chỗ ngồi của tôi, bát hoành thánh trứng chảy bốc khói nghi ngút.

Hương thơm thức ăn lập tức đ/á/nh thức mọi giác quan.

Tôi kéo ghế ngồi xuống, múc một thìa hoành thánh, hả hê nheo mắt.

Hoàn toàn quên sạch cuộc đối đầu tối qua.

"Đi theo anh đến công ty."

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, Triệu Lâm Ngạn vẫn cúi mắt nhìn máy tính bảng.

"Đến công ty làm gì?"

Lúc này anh mới nhìn tôi, "Họp tổng kết quý, em phải tham dự."

Tôi khuấy đều bát hoành thánh, cố dùng trò đùa để lảng tránh.

"Em đến làm gì chứ?"

"Đã có anh rồi mà, giám đốc Triệu tài giỏi đảm đương hết đi~"

Tôi nháy mắt với anh, nở nụ cười tự cho là ngọt ngào nhất.

Công ty nhà tôi từ sau khủng hoảng phá sản được anh tiếp quản, tôi tự động chuyển sang chế độ "không liên quan".

Mỗi tháng nhìn số cổ tức danh nghĩa trong tài khoản tăng lên.

Tôi chỉ cảm thấy vị kim chủ này đúng là đáng đồng tiền bát gạo.

Không những nuôi tôi, mà còn dọn dẹp đống hỗn độn ngăn nắp.

Chuyện chuyên môn thế này, đương nhiên phải giao cho người chuyên nghiệp như anh.

Còn tôi?

Chỉ cần giữ mình xinh đẹp và tận hưởng cuộc sống là được.

Triệu Lâm Ngạn không đón nhận nụ cười, cũng không để ý lời tán dương của tôi.

"Đó là công ty của em."

"Em biết mà."

Tôi lẩm bẩm, dùng dĩa đ/âm vào quả trứng chảy đã yên nghỉ.

"Nhưng giờ không phải anh đang quản lý sao?"

"Anh quản siêu tốt, em siêu yên tâm."

Lời này là thật lòng, dù nghe hơi giống đùn đẩy.

Anh nhìn tôi, không nói gì.

"Triệu Lâm Ngạn..."

Tôi kéo dài giọng, hơi nghiêng người về phía trước, định dùng sự chân thành lay động anh.

"Kết thúc buổi họp, anh sẽ đưa em đến nhà hàng em từng nhắc."

Anh ngắt lời tôi, đã chuẩn bị sẵn câu trả lời.

Tôi: "..."

Đáng gh/ét! Bắt đúng tim đen!

Nhà hàng đó khó đặt chỗ kinh khủng, tôi thèm thuồng suốt hai tháng nay!

Tôi cắn thìa, nội tâm giằng co.

Liếc nhìn Triệu Lâm Ngạn, anh lại cầm lấy máy tính bảng.

Dường như đã biết trước quyết định của tôi.

"Biết rồi biết rồi."

Tôi ậm ừ đáp.

Đi thì đi, dù sao đã có anh ở đó.

Trời sập cũng chẳng liên quan đến tôi.

Triệu Lâm Ngạn khẽ nhướng mày.

Thái độ qua loa này của tôi anh đã quá quen, không nói thêm gì nữa.

"Anh đợi em ở ga-ra."

Anh đứng dậy, cầm lấy áo vest treo trên lưng ghế.

Tôi làm mặt x/ấu với hướng anh biến mất.

Bực tức kéo đĩa trứng ốp la hầu như chưa động đũa của anh về phía mình.

Cắn một miếng đầy hằn học.

3

Tôi lề mề lết xuống ga-ra.

Triệu Lâm Ngạn liếc nhìn tôi, "Lục Tư Diểu, em đi họp hay đi dạo công viên?"

"Có gì khác nhau đâu?"

Tôi hỏi lại đầy hiên ngang, "Dù sao cũng chỉ là anh nói, em phụ họa thôi mà."

Nói rồi, tôi mở cửa ghế phụ định chui vào.

Danh sách chương

3 chương
05/01/2026 15:13
0
05/01/2026 15:13
0
01/02/2026 07:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu