Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tàn Tốt Bảo Soái.
Tôi biết mà.
Cố Dĩ An túc trực bên tôi trong bệ/nh viện.
"Kỳ Hoài Âm, bỏ đi thôi."
Anh ta khuyên nhủ,
"Kiến muốn lay cây đại thụ, sao em cứ khăng khăng đối đầu với bọn họ làm gì?"
"Từ khi nhà họ Cố suy bại mấy năm nay, anh còn chẳng dám đụng vào họ..."
"Không sao."
Tôi nhẹ giọng c/ắt lời anh ta,
"Tôi dám đụng."
Cố Dĩ An ngây người nhìn tôi.
Tôi thuận tay rút kim truyền dịch trên mu bàn tay, đứng dậy khỏi giường.
Cố Dĩ An gi/ận dữ gào thét sau lưng tôi: "Kỳ Hoài Âm, em đi/ên rồi à?"
"Ừ."
Tôi không ngoảnh lại, khẽ nhếch mép,
"Nên tiểu thiếu gia à, tốt nhất đừng chọc vào kẻ đi/ên."
11
Chiếc xe dừng trước sân biệt thự nhà Giang Tự.
Tôi tỉnh khỏi dòng hồi ức, chợt nhận ra hắn đang khoác chiếc áo choàng dài, đứng bên ngoài cúi người gõ cửa kính xe tôi.
Ánh mắt lướt qua khiến tài xế vội vàng xuống xe.
"Tổng giám đốc Kỳ, ngày mai tôi sẽ đến đón ngài."
Giang Tự mở cửa xe, bước vào trong.
"Hoài Âm."
Hắn nói, một tay kéo dải áo choàng, phanh rộng lớp ngoài.
Phô ra bộ trang phục bên trong.
"Đẹp không?"
Tôi bình thản ngắm nhìn hắn.
Ánh mắt soi xét lướt qua cổ họng đang lăn tăn gợn sóng.
Đôi xươ/ng quai xanh kiều diễm.
Cánh tay và eo bụng phủ lớp cơ mỏng.
Và cả.
Màu hồng.
Toàn là màu hồng.
Ngón tay Giang Tự nắm ch/ặt hai vạt áo r/un r/ẩy, nhưng không hề động đậy.
Mặc kệ tôi thưởng thức.
Hồi lâu, tôi hài lòng nhắm mắt, ngả người ra sau.
Hắn cũng ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt tôi.
Mái tóc ngắn lởm chởm như ngọn cỏ chọc vào đùi tôi ngứa ngáy.
Thực ra động tác của hắn rất vụng về.
Chẳng thể so với những người trước đây.
Nhưng lại mang theo sự táo bạo dịu dàng.
Tựa như... muốn gắng sức chiều chuộng cảm nhận của tôi, nhưng lại không biết làm thế nào cho tốt hơn.
Tôi thường tự hỏi.
Nếu anh trai tôi còn sống.
Nếu tôi bắt anh làm chuyện này.
Có lẽ anh cũng sẽ như vậy.
Nghĩ đến anh trai, trong lòng tôi chợt đ/au nhói.
Cơn đ/au dữ dội khiến toàn thân tôi căng cứng.
"!"
Giang Tự rên rỉ, giọng đầy kinh ngạc,
"Hoài Âm!"
Tôi mở mắt.
Ánh đèn xe nhuộm lên mặt tôi, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt.
Giang Tự cũng vậy.
Khi thấy rõ dòng lệ trên mặt tôi, hắn hoảng hốt đứng dậy, luống cuống chạy đến hôn tôi:
"Sao thế? Anh làm em khó chịu à? Anh rõ ràng đã học rồi mà, Hoài Âm, Hoài Âm..."
Cách hắn lắp bắp xin lỗi cũng giống anh trai tôi đến lạ.
Tôi nắm ch/ặt mảnh vải mong manh trên người hắn, nghẹn ngào nói: "Ôm em vào nhà.
12
Đêm hôm đó, tôi buông thả hơn mọi khi.
Có lẽ vì nhà họ Tống cuối cùng cũng sụp đổ, mối th/ù lớn của tôi đã được báo.
Có lẽ vì nhận ra dù có làm gì, anh trai cũng không thể quay về.
Tôi đối xử với Giang Tự một cách t/àn b/ạo.
Nhưng hắn ngoan ngoãn đón nhận tất cả.
Ngay cả khi tôi dùng cà vạt siết ch/ặt cổ hắn, hắn vẫn dịu dàng hôn lên má tôi như cách an ủi.
Chẳng hiểu vì sao.
Tôi không hề say nhưng cả người cứ bồng bềnh chếnh choáng.
Như đang lơ lửng trên mây.
Mọi thứ xung quanh bỗng hóa thành mộng ảo.
"Anh có thấy em kinh t/ởm không? Anh rất h/ận em đúng không?"
Tôi cười mê muội bên tai hắn,
"Em cũng nghĩ vậy."
"Em h/ận anh, anh trai à, em h/ận anh lắm..."
Người bên dưới đột nhiên cứng đờ.
Kể từ khi danh tiếng Kỳ Hoài Âm ngày càng vang dội.
Ít người ở Cảng Thành còn biết chuyện nội tình.
Chẳng ai dám nhắc đến anh trai tôi nữa.
Trận hỏa hoạn ở bến cảng năm ấy đã trở thành điều cấm kỵ.
Chút lý trí cuối cùng nhắc tôi, người này là Giang Tự.
Dĩ nhiên hắn không biết tôi có một người anh trai.
Nhưng trong tầm mắt mơ hồ, ánh mắt hắn nhìn tôi sao mà giống đến thế.
Cả mùi hương trên người hắn nữa.
Thân nhiệt lạnh giá.
Tôi như chú cún con cựa quậy trong vòng tay hắn, nói những lời vu vơ.
Cho đến khi được ai đó bế lên.
"Hoài Âm."
Có người hoảng hốt nói, "Em sốt rồi."
"Anh đưa em đến bệ/nh viện."
Bàn tay lạnh giá hắn áp vào trán tôi.
Tôi thỏa mãn thở dài, siết ch/ặt tay hắn hơn.
"Đừng lo, xe cấp c/ứu sắp đến rồi."
Người đó ôm tôi.
Im lặng không biết bao lâu.
Tôi nghe hắn hỏi: "Vậy... đây là lý do em không nghe điện thoại sao?"
"Cái gì?"
Tôi nhíu mày.
Nghe người đó tiếp tục hỏi: "Hoài Âm, sao em lại kết hôn với Cố Dĩ An?"
Cố Dĩ An?
Cố Dĩ An là ai?
À.
Là chàng trai ngẩng cao đầu kiêu ngạo, nhưng sau này luôn lén nhìn tôi.
"Bởi vì... cậu ấy rất giống một người."
Tôi lẩm bẩm,
"Cậu ấy giống anh trai em quá..."
13
Tôi gặp một giấc mộng dài.
Mơ về thuở ấu thơ.
Anh trai và tôi lớn lên cùng nhau tại một thị trấn nhỏ.
Bố mẹ tôi ly hôn từ sớm, mẹ tái hôn không nhận tôi, bố suốt ngày rư/ợu chè.
Anh trai thực ra không cùng huyết thống với tôi.
Anh chỉ sống cùng bà nội già bên nhà hàng xóm.
Nhưng bố tôi luôn đ/á/nh tôi, còn không cho tôi ăn.
Rất nhiều đêm tôi ngủ nhờ nhà anh.
Về sau thân thiết, tôi biết được cha mẹ anh trai mất trong một t/ai n/ạn.
Bà nói, thôi hai đứa nhận nhau làm anh em, sau này cũng có gia đình, biết đỡ đần nhau.
Anh trai học lực bình thường, hết cấp ba, bà qu/a đ/ời, anh ra ngoài làm thuê.
Mùa đông năm ấy.
Tôi 16 tuổi.
Nhảy lớp thi đỗ đại học ở Cảng Thành.
Nhưng bố tôi nghiện c/ờ b/ạc, thua sạch túi, định b/án tôi lấy tiền hồi môn.
Anh trai dành dụm ba năm làm lụng, dùng toàn bộ tiền tích góp chuộc lại hộ khẩu cho tôi.
Anh bảo tôi học hành cho tốt.
Nhưng tôi nắm ch/ặt tay anh, thì thầm: "Anh trai, anh đi cùng em đến Cảng Thành nhé?"
Tôi muốn nói, hãy đi cùng em.
Em không muốn một mình nữa.
Nhưng cuối cùng lại thốt thành:
"Em sẽ thành công nhanh thôi. Tiền của anh em sẽ trả gấp ngàn lần."
Anh trai gi/ận rồi.
Anh mở to mắt, khó hiểu: "Âm Âm, trong lòng em nghĩ anh chỉ vì cái này?"
Dù vậy, anh vẫn cùng tôi đến Cảng Thành.
Vì tôi ngủ dưới nền nhà thuê.
Vì tôi đi c/ầu x/in gia tộc họ Cố mà anh gh/ét nhất.
Vì tôi.
Ch*t trong biển lửa mùa đông năm ấy ở bến cảng.
14
Tôi nghĩ, anh trai nhất định rất h/ận tôi.
Nên từ khi anh mất, chẳng một lần về gặp tôi trong mộng.
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 25
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook