Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Từ hôm qua gặp em, anh đã... không kiềm chế được nữa."
Tôi hừ một tiếng, quay mặt đi nhưng vẫn ngoan ngoãn bước xuống ghế. Cơn gi/ận đã ng/uôi ngoai đôi chút, nhưng thể diện thì không thể mất.
"Nhưng anh cũng không được... không được đối xử với em như vậy! Quá đáng lắm, em không thở nổi, khó chịu vô cùng!"
Ôn Trác Ngọc vẻ mặt khó xử: "Chỉ có khó chịu thôi sao? Không thoải mái chút nào à? Nhưng đêm qua phản ứng của em rất mãnh liệt đấy, trên giường toàn là..."
Nhớ lại cuộc yêu đêm qua, mặt tôi lại đỏ bừng. Tôi hét lên: "Anh còn nói nữa!!"
Anh nhượng bộ: "Được rồi được rồi, anh không nói nữa. Là lỗi của anh, ngoan nào bảo bối?"
Tôi lén liếc nhìn anh, thấy anh đang dò xét biểu cảm của tôi một cách thận trọng, trong lòng bỗng chùng xuống mềm mại. Thật ra, tôi cũng nhớ anh đến đi/ên cuồ/ng.
Đoàn tụ luôn khiến lòng người mềm yếu, rốt cuộc tôi vẫn không nỡ nhìn anh với vẻ mặt tội nghiệp như chó con lạc chủ. Tôi giả vờ hời hợt hôn qua khóe môi anh.
Cầm đũa lên, tôi cắn một miếng sườn đầy hằn học, nói lí nhí: "...Lần sau không được như thế nữa."
Quả nhiên mình dễ dỗ thật, tôi tự chê bản thân.
17
Tôi cùng Ôn Trác Ngọc sống qua mấy ngày cuồ/ng nhiệt như mất trí. Anh như muốn đòi lại nửa năm xa cách với lãi suất kép, không biết mệt mỏi đòi hỏi.
Tôi thở hổ/n h/ển trong vòng tay anh, nhìn anh thoa th/uốc cho tôi. Không nhịn được hỏi: "Anh..."
"Ừm?" Anh ngẩng đầu lên.
"Gia tộc họ Ôn... giờ đã hoàn toàn do anh quyết định chưa? Sau này còn ai trả tiền bảo em rời xa anh không?"
Ôn Trác Ngọc lau tay, cúi người xuống, hai tay chống hai bên người tôi, khóa tôi trong vòng vây đầy mùi hương của anh.
"Lão già đã buông hết quyền hành, đi dưỡng lão rồi. Sau này, sẽ không còn ai có thể ép anh làm bất cứ điều gì, cũng không ai có thể đem em rời khỏi anh."
Tôi đã nói rồi, hạnh phúc của tôi chính là được thấy thiếu gia hạnh phúc. Tình yêu tôi dành cho anh rất đơn giản.
Anh cần tôi ở lại, tôi sẽ ở lại. Anh cảm thấy tôi không còn quan trọng, hãy nói thẳng với tôi. Chỉ cần anh trực tiếp bảo tôi đi, tôi sẽ không bám víu, chỉ chúc anh đời này thuận lợi.
Quyền lựa chọn luôn nằm trong tay thiếu gia, không phải người khác. Những gì họ nói đều vô nghĩa.
Tình yêu thiếu gia dành cho tôi, xứng đáng được trân trọng. Tình yêu tôi dành cho thiếu gia, cũng vô cùng dũng cảm.
Tôi chớp mắt: "Vậy em có thể về nước chưa? Kim Huyền ngày nào cũng thúc em về đ/á bóng."
Ánh mắt Ôn Trác Ngọc tối sầm, cúi đầu xuống, mũi anh nhẹ nhàng cọ vào mũi tôi, hơi thở hòa làm một: "Ồ, nhớ nó lắm à?"
Loại dấm này cũng ăn được sao?
Tôi hôn nhẹ môi anh, dỗ dành: "Em muốn về nhà ăn cơm anh nấu, được ôm anh ngủ. Em đã g/ầy đi rồi, ngủ cũng không ngon."
Anh xót xa ôm ch/ặt tôi. Tôi nâng mặt anh, nhìn thẳng vào đáy mắt:
"Ôn Trác Ngọc, em mãi mãi trung thành yêu anh."
Đây là lần đầu tiên tôi nghiêm túc trao cho anh tất cả lòng trung thành và tình yêu.
Hơi thở Ôn Trác Ngọc đột nhiên nghẹn lại. Tôi tựa cằm lên bờ vai vững chãi của anh, cảm nhận cơ thể anh đang run nhẹ. Anh thì thầm bên tai tôi:
"Là anh không thể rời xa em, A Dụ, anh chỉ có mình em thôi."
Anh hôn lên mắt tôi, ngẩng đầu lên với khuôn mặt đẫm nước. Chẳng cần mánh khóe gì, chỉ cần thấy anh khóc, tim tôi đã đ/au như bị ngàn d/ao c/ắt.
"Sao lại khóc rồi?"
Anh từ từ vuốt mặt tôi, nói rất nghiêm túc:
"A Dụ, nếu em thấy mệt, thấy phiền, không muốn chịu đựng tính chiếm hữu và hẹp hòi của anh nữa, em có thể rời đi. Nhưng nếu em dám bỏ đi, anh sẽ phát đi/ên. Anh sẽ dùng mọi cách tìm em về, khóa em bên cạnh, khiến em không bao giờ bước chân ra khỏi nửa bước. Sợ không?"
Tôi lắc đầu quầy quậy, chui vào lòng anh, hỏi điều đã suy nghĩ bấy lâu:
"Anh... hồi nhỏ đã biết em rồi sao? Bố anh nói, chính anh đề nghị chọn em làm bạn học cùng."
Tôi luôn nghĩ mình chỉ là món hàng bị b/án đứng vì tiền, tình cờ được gia tộc họ Ôn chọn trúng.
Nghe vậy, Ôn Trác Ngọc như đang cố gắng vớt lấy ký ức phủ bụi.
"Ừ, từng gặp. Trong bệ/nh viện. Lúc đó em bé tí hon."
Tôi cố gắng nhớ lại nhưng ký ức đã mờ nhạt, chỉ nhớ tiếng khóc của anh và nỗi sợ kim tiêm đ/âm vào da thịt.
"Em ngồi thu lu trong góc hành lang khóc, nhưng không phát ra tiếng, chỉ lặng lẽ rơi từng giọt nước mắt to, miệng lẩm bẩm 'không đ/au, Dụ Dụ không đ/au, thổi phù là hết đ/au'."
"Lúc đó anh đã nghĩ, đứa nhỏ này sao có thể ngoan thế. Nếu không ai dỗ dành, liệu nó có mãi tự an ủi chính mình?"
"Họ không để ý em nói đ/au, nhưng anh nghe thấy."
Nước mắt tôi như không ngừng tuôn rơi, tôi đ/ấm nhẹ vào lưng anh: "Anh lại làm em khóc rồi."
Hóa ra, tất cả chưa từng là trùng hợp. Ngay từ thuở ban đầu của số phận, chàng thiếu niên trong bóng tối ấy đã nhìn thấy tôi co ro trong góc khuất.
18
Thủ tục nhập học lại của tôi nhanh chóng hoàn tất. Ôn Trác Ngọc đưa tôi đến chân tòa giảng đường.
"Tan học anh đón em." Anh chỉnh lại cổ áo cho tôi, động tác thuần thục.
Kim Huyền thấy tôi, xồng xộc chạy tới ôm ch/ặt: "Anh An Dụ Dụ! Cuối cùng cậu cũng về! Nhớ bố mày ch*t đi được!"
Chưa kịp ôm ch/ặt, cổ áo sau đã bị ai đó túm lại. Ôn Trác Ngọc quay trở lại, mặt lạnh như tiền: "Kim Huyền, giữ khoảng cách."
Kim Huyền: "...Chào anh Trác Ngọc."
Cúp đuôi ngay lập tức.
Tôi nhịn cười không nổi, bị Ôn Trác Ngọc liếc cảnh cáo. Khi anh rời đi lần nữa, Kim Huyền vỗ ng/ực thở dốc:
"Hết h/ồn, khí trường của anh cậu... càng đ/áng s/ợ hơn. Nhưng ánh mắt lúc nãy của anh ấy là sao? Như muốn x/é x/á/c tao ra rán mỡ vậy?"
Tôi mỉm cười, giơ tay lên khoe chiếc nhẫn: "Vì anh ấy là bạn trai em mà."
Kim Huyền im bặt vài giây k/inh h/oàng: "Hả? Cậu vừa nói gì???? Ý là sao???!!! Tai tao có vấn đề à???!!!"
Tan học, tôi bỏ mặc Kim Huyền còn đang choáng váng, vội vã chạy ra cổng trường.
Dưới ánh hoàng hôn, Ôn Trác Ngọc dựa vào xe, dáng người thẳng tắp. Thấy tôi chạy tới, anh đứng thẳng người dang rộng vòng tay.
Tôi lao vào lòng anh, được anh đón lấy vững vàng.
"Chạy làm gì, ngã thì sao?"
"Anh đã đỡ em rồi mà."
Chiếc xe hòa vào dòng người đông đúc.
"Anh, tối nay em muốn ăn sườn chua ngọt anh nấu."
"Được."
"Còn muốn xem bộ phim anh hứa tìm cho em nữa."
"Được."
"Tối nay... chỉ được một lần thôi."
Ôn Trác Ngọc bật cười, liếc nhìn tôi: "Chuyện này... tùy tình hình vậy."
"Ôn Trác Ngọc!"
"Ngoan, về nhà nói tiếp."
[Hết]
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 25
Bình luận
Bình luận Facebook