Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thiếu gia đưa ra ba quy tắc bất di bất dịch:
"Thứ nhất, không được bỏ bữa. Ăn vặt vừa phải, nhưng không được ảnh hưởng đến bữa chính."
"Thứ hai, không được gi/ận hờn trong lòng. Nếu có chuyện gì buồn phiền hay khó chịu, phải nói ra ngay. A Hựu à, thiếu gia không biết đọc suy nghĩ đâu."
"Thứ ba," anh cúi người xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi tôi, "không được nói dối anh."
Tôi nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh đang ở ngay trước mắt, vội vàng gật đầu lia lịa: "Dạ, em nhớ rồi ạ."
"Ngoài ba điều này, mọi thứ khác tùy em muốn."
Những năm sau đó, thiếu gia thực sự đã cho tôi một không gian "tùy ý" rộng mở đến khó tin. Mỗi lần gây chuyện, tôi chỉ việc rụt cổ, chớp mắt nhìn anh đầy nũng nịu.
Anh luôn kéo tôi vào lòng, véo má tôi một cái, ngay cả ph/ạt đứng góc cũng chẳng nỡ.
"Không được giả bộ đáng thương."
Có lẽ thấy lời nói chẳng đủ sức răn đe, anh lại hỏi: "Biết lỗi chưa?"
Tôi gật đầu như bổ củi: "Biết lỗi rồi ạ."
"Lần sau còn dám không?"
Tôi do dự một chút, lí nhí: "... Không dám nữa ạ."
Đến lần sau gây chuyện, anh lại cười khẽ, m/ắng yêu "đồ nhóc hư", rồi hỏi lại "còn dám không", tôi lại rụt rè đáp "không dám". Thế là chuyện qua đi.
Anh thường nói với tôi: "A Hựu, anh không muốn bất kỳ ai, kể cả em, coi thường chính mình. Em xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất." Đôi lúc tôi tự hỏi, không biết thiếu gia đang nuôi một đứa trẻ hay tìm bạn đồng hành.
Anh như cây đại thụ vững chãi, sớm che chở cho tôi một khoảng trời bình yên. Tôi lớn lên trong bóng mát ấy, từ cô bé nhút nhát dần trở nên tự tin, ung dung.
Thiếu gia cho, tôi nhận. Thiếu gia cần, tôi trao. Đó có lẽ là quy tắc đơn giản mà bền ch/ặt nhất giữa chúng tôi.
***
Năm tôi vào đại học, thiếu gia m/ua một căn hộ gần trường. Một ngày mưa học kỳ hai, anh đến đón tôi tan lớp.
Dáng người thẳng tắp dưới ô, đứng dưới tòa giảng đường, khí chất cao quyến rũ vô số ánh nhìn. Tôi chạy ùa tới, chui vào khoảng trống dưới tán ô.
Anh tự nhiên đỡ lấy ba lô, tay kia ôm vai kéo tôi sát vào lòng, cách ly mưa gió và những ánh mắt tò mò bên ngoài. Giọng trách móc nhẹ:
"Chạy làm gì, lần sau đứng yên đợi anh đến, ướt người rồi cảm đấy. Sao lại cởi áo khoác? Sáng còn ho, muốn uống th/uốc đắng hả?"
Tôi ngoan ngoãn gật đầu chiếu lệ: "Vâng ạ, em biết lỗi rồi, sẽ sửa ạ."
Bước vào xe ấm áp, tôi ngửa mặt lên để anh dùng khăn giấy lau nước mưa trên tóc và mặt. Không gian chật hẹp chỉ còn tiếng gạt mưa đều đều và nhịp thở của anh.
Anh cúi sát, ánh mắt tập trung, đầu ngón tay lướt trên da thịt. Tim tôi đ/ập thình thịch, một khát khao khó tả trỗi dậy. Cơn xung động này ngày càng thường xuyên.
Tôi không hiểu đó là gì, chỉ theo bản năng muốn áp sát anh hơn nữa. Rồi đôi môi tôi chạm vào anh.
Thiếu gia nhìn tôi đăm đăm, bất động để mặc tôi hôn một cách vụng về. Tôi loay hoay cắn nhẹ, vô tình cắn trúng môi mình đ/au điếng, định rút lui.
Lúc này tôi mới tỉnh ngộ nhận ra mình vừa làm chuyện táo bạo đến mức nào.
Thiếu gia thở dài, tay giữ ch/ặt sau gáy không cho tôi lùi bước. Anh không vội vàng thâm nhập, nhẹ nhàng li /ếm vết thương trên môi tôi trước khi từ từ mở khóa hàm răng.
Nụ hôn này khác xa cái chạm vụng về ban nãy. Nó chậm rãi, sâu lắng, chất chứa sự trân trọng khó tả.
"Cô gái ngoan."
Câu nói khiến tôi mềm nhũn, toàn thân dựa vào vòng tay quanh eo của anh. Không khí loãng dần, ý thức mơ hồ, tay vô thức bám vào ng/ực anh, nắn nghẹt chiếc áo sơ mi phẳng phiu.
Khi tưởng chừng ngạt thở, thiếu gia mới nhẹ nhàng rời môi, trán áp trán, hơi thở gấp gáp. Anh nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm trên ng/ực mình, giọng khàn đặc:
"A Hựu, anh hôn em, em có thấy gh/ê không?"
Sao lại gh/ê chứ? Môi thiếu gia mềm mại, ấm áp, ngọt ngào đến mức nghiện ngập. Tôi mơ màng nhìn khuôn mặt sát bên, thành thật đáp: "Rất thích, còn muốn hôn nữa."
Vừa nói vừa như đứa trẻ thèm kẹo, ngẩng mặt đuổi theo môi anh. Thiếu gia cười khẽ, ngón cái xoa nhẹ môi dưới của tôi, hơi thở đan xen phả vào mặt.
Cái chạm gần mà xa này càng khiến lòng ngứa ngáy.
"Anh..." Tôi nũng nịu thúc giục.
"Không được hôn nữa đâu, A Hựu. Anh không đủ kiên định đâu."
Vừa dứt lời, tôi cảm nhận rõ vật gì nóng bỏng đang áp vào đùi. Dù ngây thơ đến mấy cũng hiểu ngay đó là gì.
Ham muốn.
Mặt tôi bừng ch/áy, bối rối không biết xử trí ra sao. Thiếu gia dẫn tay tôi đặt lên ng/ực trái anh.
"A Hựu, em đã lớn rồi, có biết thế nào là thích không?"
Xuyên qua lớp vải mỏng, nhịp tim mạnh mẽ của anh đ/ập thình thịch vào lòng bàn tay.
"Nơi này, vì em mà đ/ập nhanh như trống đ/á/nh, đó chính là thích."
***
Tim tôi cũng đ/ập nhanh muốn thoát khỏi lồng ng/ực. Thích thiếu gia ư? Câu trả lời hiển nhiên không cần bàn cãi.
Niềm vui của tôi là anh, chỗ dựa của tôi là anh, cả thế giới của tôi chỉ có anh. Không chút do dự, tôi ôm ch/ặt lấy cổ anh, úp mặt đỏ rực vào cổ:
"Em thích anh, rất rất thích anh."
Thiếu gia khẽ run người. Ngay sau đó, anh siết ch/ặt vòng tay, nhấn tôi sâu hơn vào lồng ng/ực. Giọng trầm bên tai:
"A Hựu. Đã nói thích rồi, thì cả đời này em chỉ có thể là của anh."
"Ừm! Em mãi mãi là của thiếu gia!"
Tôi hân hoan đáp lời, hạnh phúc dụi dụi vào cổ anh. Tối hôm đó, tôi không về phòng mình ngủ.
Mọi chuyện diễn ra thuận lợi như lẽ tự nhiên. Tôi không bao giờ biết từ chối thiếu gia, chưa từng. Anh nói thích tôi, tôi sẵn sàng trao cả bản thân.
Chỉ có điều quá trình ấy dữ dội và khó khăn hơn tưởng tượng. Anh không ngừng bắt tôi x/á/c nhận:
"Là của ai? A Hựu, em là của ai?"
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 25
Bình luận
Bình luận Facebook