Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đẩy hắn ngã xuống giường:
"Đến đây nào bảo bối, tối nay em sẽ cho anh sờ đã tay."
8
20 phút sau.
Tôi phát hiện mình đã quá chủ quan.
Alpha ngốc nghếch vẫn là Alpha, bản năng vẫn còn nguyên.
Ban đầu là tôi ngồi đ/è lên ng/ười Mục Quân Đình 'chăm sóc' đồ chơi của hắn, không hiểu sao tư thế bị đảo ngược, tôi dưới hắn trên.
Học còn nhanh nữa chứ, chiêu thức tôi dùng để cưỡng hôn hắn giờ bị áp dụng lại y nguyên.
Hôn môi đã đủ đâu, những nụ hôn nồng nhiệt men theo cổ dần trườn xuống dưới.
Lúc này cái đầu chó ngốc đang ch/ôn vùi giữa ng/ực tôi, vừa li /ếm vừa cắn.
Tay cũng không chịu ngồi yên, nắm lấy tay tôi kéo xuống dưới.
"Sờ đi... vợ iu."
Hừ.
Làm tôi phì cười.
"Anh biết hưởng thụ đấy nhỉ? Mẹ kiếp! Đừng cắn... chỗ đó..."
Mục Quân Đình ngẩng đầu lên, chớp mắt hai cái rồi lại cúi xuống, đổi thành hôn.
Hôn hai cái, li /ếm một nhát, hút một phát.
Bên trái xong đổi sang bên phải.
"..."
Vốn đang thấy đ/au, giờ lại khiến tôi tê dại cả da đầu.
Trong lòng cũng như lửa đ/ốt.
Cứ đà này nhất định sẽ mất kh/ống ch/ế.
Tôi búng tai hắn một cái.
Nghe ti/ếng r/ên ấm ức.
Mục Quân Đình ngước nhìn tôi, môi bóng loáng, ánh mắt nóng bỏng như th/iêu đ/ốt.
"Vợ ơi..."
"Gọi bố cũng vô dụng."
Tôi liếc mắt sang chỗ khác, đẩy hắn:
"Đủ rồi đấy, để em đi lấy th/uốc ức chế cho anh..."
Mục Quân Đình hai tay siết ch/ặt eo tôi.
Nửa trên bất động, nửa dưới cựa quậy.
Tôi nhắm mắt lại, nghiến răng:
"...Dám chọt thêm phát nữa thử xem?"
Hắn đúng là chọt thêm một phát nữa thật.
"..."
Đang định giơ chân đạp hắn ra thì Mục Quân Đình đột nhiên cúi đầu chui vào cổ tôi, môi khẽ hôn lướt qua:
"Vợ."
"..."
"Anh muốn, anh muốn..."
"Muốn cái gì?"
Tôi nắm gáy hắn kéo lên.
Mục Quân Đình nhíu ch/ặt mày, trong mắt không chỉ có d/ục v/ọng nguyên thủy, còn có bồn chồn hoảng hốt.
Một ý nghĩ chợt lóe lên.
Tôi véo vành tai hắn, dò hỏi:
"Có phải nhớ ra điều gì rồi không?"
Mục Quân Đình nắm ch/ặt tay tôi, giọng khản đặc vì sốt ruột:
"Đừng, đừng th/uốc ức chế, anh muốn, em."
Xèo.
Có câu nói thế nào nhỉ?
Kí/ch th/ích từ khung cảnh quen thuộc có thể đ/á/nh thức ký ức liên quan.
Tôi và Mục Quân Đình từng giao lưu sâu sắc nhiều lần, biết đâu dùng 'tiểu đầu' đ/á/nh thức 'đại đầu'?
Khi Mục Quân Đình hồi phục trí nhớ, nút thắt trong lòng tôi liệu có gỡ được chăng?
Suy nghĩ ba giây, quyết định thử.
Tôi vỗ vỗ mặt Mục Quân Đình:
"Chuẩn bị đồ chưa?"
"Đồ gì ạ?"
Ch*t ti/ệt, hỏi phí.
Tôi đẩy hắn:
"Vào nhà tắm lấy lọ dưỡng da màu đen ra đây."
Mục Quân Đình hành động nhanh như chớp, mười giây đã đi về.
Lại trườn lên người tôi:
"Của em đây, vợ ơi."
Tôi cầm lên xem, mẹ nó, một tuýp kem dưỡng tay.
Thôi được, tạm xài vậy.
Coi chân lên chuẩn bị tâm lý xong, tôi nắm tay phải Mục Quân Đình bóp một cục lớn, vừa xoa vừa dặn:
"Từ giờ trở đi, bảo gì làm nấy, rõ chưa?"
"Ừ!"
9
Mục Quân Đình đúng là rất nghe lời, bảo gì làm nấy.
Tôi tưởng mình đã sẵn sàng, nào ngờ Mục Quân Đình còn sẵn sàng hơn.
Khi hắn 'thăm lại vùng đất cũ', cả hai đều mồ hôi nhễ nhại.
"Vợ ơi, anh muốn... động."
Tôi nhắm nghiền mắt, giơ tay vỗ vai hắn:
"Tiếp theo... tự do sáng tạo..."
Tôi ngửa cổ thở gấp.
Mục Quân Đình cúi xuống li /ếm mồ hôi trên cổ tôi, mũi khẽ lần theo đường gáy.
Tôi từ từ tỏa ra chút mùi đặc trưng, năm ngón tay xuyên qua mái tóc đen của hắn, đầu ngón tay xoa nhẹ:
"Quen không?"
"Thơm... thơm lắm."
"..."
Mùi đặc trưng của hai Alpha đương nhiên sẽ bài xích nhau.
Sao lại thơm được?
Toang rồi, đây là 'tiểu đầu' chiếm quyền 'đại đầu' chăng?
Một luồng điện nhỏ đột ngột xẹt qua chỗ sâu nhất, một ti/ếng r/ên khẽ lọt qua kẽ răng.
Mục Quân Đình nghe thấy.
Đôi mắt tối sầm lập tức sáng rực, như phát hiện đồ chơi mới, ra sức 'đào bới'.
Tiên sư cái trò tự do sáng tạo.
Tôi hít sâu, nghiến răng hô khẩn lệnh:
"Lão tử không phải... búp bê biết kêu mỗi lần chạm vào, cho lão tử... dừng lại..."
"Vợ ơi... anh không thích ạ?"
"..."
Phải nói sao nhỉ, bây giờ không phải lúc hưởng thụ.
Tôi mím môi, quyết định bỏ qua vấn đề này.
Hai tay nâng mặt hắn lên, nghiêm túc:
"Nhìn anh này bảo bối.
"Lúc này, em thấy thế nào?"
Mục Quân Đình ngập ngừng:
"Nóng ạ."
"?"
"Cắn em đi."
"..."
Tôi rút tay về t/át nhẹ hắn:
"Anh hỏi cảm giác trong đầu em thế nào?"
Mục Quân Đình đột nhiên cúi sát, mũi gần chạm mũi tôi, khóe miệng nhếch lên:
"Vui ạ."
"...Còn gì nữa?"
"Đã."
Tôi nhắm mắt thở dài:
"Không có cảm giác quen thuộc gì sao?"
Mục Quân Đình lại lén lút động đậy.
Môi nhảy cóc trên mặt tôi.
"Có ạ."
"Là gì?"
"Em... từng mơ thấy."
Tôi mở mắt, lại nâng mặt hắn lên:
"Có khả năng nào... đó không phải mơ không?"
Mục Quân Đình siết cổ tay tôi, ghì xuống hai bên.
Giọng đầy uất ức:
"Vợ ơi, là mơ.
"Em luôn... giữ anh không lại."
10
Tình thế hoàn toàn mất kiểm soát.
Nửa đêm hôm đó cộng thêm cả buổi sáng, thật sự không còn một giọt.
Tôi với lấy điện thoại trên đầu giường đầy tin nhắn chưa đọc.
Vừa trả lời xong tin nhắn của Lý Trường Doanh, Mục Quân Đình tên khốn lại bắt đầu quấy.
"Vợ ơi vợ ơi, nhìn em này, anh nhìn em mà xem."
"Nhìn cái đếch..."
Chưa nói hết câu, tôi nhận ra điều bất ổn, giơ tay nắm cằm hắn:
"Nói năng lưu loát rồi? Nói thêm câu nữa xem nào?"
Mục Quân Đình nhìn tôi, chớp mắt hai cái, từ từ nở nụ cười:
"Vợ ơi vợ ơi, em thích anh lắm."
Tôi nheo mắt cười, cù cằm hắn:
"Ngoan lắm, nói tiếp đi."
"Vợ ơi vợ ơi, em muốn nữa."
"...Cút."
Mục Quân Đình lập tức ôm ch/ặt tôi, hóa thân chó con tội nghiệp:
"Vợ..."
Tôi hừ mũi, cười giả tạo:
"Bắp đùi lão tử giờ còn r/un r/ẩy, rốt cuộc ai mới x/ấu?
"Đi, dọn dẹp bản thân cho sạch sẽ, sau đó gọi bác sĩ của em đến đây, đợi dưới lầu."
Mục Quân Đình cọ cọ lại kéo tay tôi:
"Vợ ơi, thế anh thì sao?"
Tôi trừng mắt, tức quá đ/á thêm phát:
"Lão tử phải đi dọn dẹp lũ con cháu của mày."
Chương 5
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Chương 9
Chương 9
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook