Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngươi có biết hai chữ 'liêm sỉ' viết thế nào không!"
……
Tỉnh lại khỏi dòng suy tưởng.
Mạnh Đình Châu vẫn lảm nhảm không ngừng, mơ mộng về tương lai: "Chức Nguyệt, nàng cứ yên tâm, dù sau này Hinh Nhi vào phủ, ta vẫn sẽ đối đãi với nàng như xưa…"
Ta ngắt lời hắn, hỏi:
"Nếu ta không nguyện ý thì sao?"
"Không nguyện?"
Hắn nhíu mày, giọng đầy chất vấn.
"Sao nàng không thể hiểu chuyện một chút, nghĩ cho ta đôi chút? Hiện tại Lý đại nhân đã phục chức, thân phận Hinh Nhi cao hơn nàng, lẽ nào lại để nàng ấy chịu thiệt làm thiếp?"
"Nếu nàng không chịu, vậy chỉ có thể hòa ly."
"Ta xem nàng rời khỏi ta rồi còn đi được đâu!"
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Ta quay lưng lại phía hắn, mệt mỏi khép mắt.
Tốt.
Vậy thì hòa ly.
3
Gian thư phòng nhỏ lạnh lẽo tiêu điều.
Ta trải giấy, mài mực, viết thư hòa ly.
Không biết là quá đ/au lòng hay thế nào.
Bữa tối người hầu mang tới, ta không buồn động đũa.
Mùi dầu mỡ xộc vào mũi.
Ta cảm thấy buồn nôn, oẹ khan một tiếng.
Tiểu Đường dường như nhận ra điều gì, nắm lấy cổ tay ta bắt mạch.
Nàng là tâm phúc của ta, tinh thông y thuật.
Quả nhiên.
"Phu nhân, ngài đã có th/ai…" Giọng nàng r/un r/ẩy. "Địa vị của ngài ở Hầu phủ được giữ rồi!"
Ta gi/ật mình.
Đứa bé tội nghiệp, sao không đến sớm hơn, cũng chẳng đến muộn hơn, lại đúng vào lúc này…
Dù ta có ở lại, sau này không chỉ phải chịu đựng tên khốn cha trăng hoa của mày, lại còn phải đối phó với Lý Hinh Nhi không dễ chơi. Gia thế, tình cảm của nàng ta, thứ nào cũng đ/è đầu ta, tương lai nào có ngày tốt đẹp.
Tiểu Đường mừng đến phát khóc, định chạy ra ngoài.
"Nô tài đi báo với Hầu gia và phu nhân ngay, để các ngài làm chủ cho cô!"
Bị ta quát dừng lại.
"Đứng lại, không được đi!"
"Chuyện này chỉ có ta và ngươi biết, không được tiết lộ."
Ta ngồi lặng nghe tiếng mưa suốt đêm.
Nếu sau khi hòa ly lặng lẽ bỏ đi đứa bé này… Mạnh Đình Châu sẽ không biết, càng không hối h/ận, cuối cùng chỉ có ta chịu tổn thương.
Không nghĩ cách trả th/ù, ta thật không cam lòng.
Tiếng mưa rả rích.
Một ý niệm dần hiện lên trong đầu.
Hôm sau, Mạnh Đình Châu bước vào thư phòng nhỏ.
"Nghe hạ nhân nói, nàng đã nghĩ thông suốt rồi?"
"Phải."
Hắn tưởng ta cha mẹ mất sớm, không nơi nương tựa, nhất định sẽ không nỡ rời xa chỗ dựa Hầu phủ này.
"Nghĩ thông là tốt, Chức Nguyệt, ta biết nàng vẫn là…"
Lời nói dở dang.
Chỉ thấy ta bình thản đưa ra một phong thư hòa ly cùng hai chén trà.
"Uống xong chén trà này, nghĩa vợ chồng ta đoạn tuyệt."
"Yên tâm, sau khi hòa ly ta sẽ về Lăng Châu, tổ tiên để lại chút tài sản mọn ở đó, đủ để ta tự nuôi thân, sau này chắc chắn không làm vướng mắt hai người ở kinh thành."
"Nàng đây là làm cái gì?"
Mạnh Đình Châu mặt lộ vẻ nghi hoặc.
"Hinh Nhi đã đồng ý rồi, chỉ cần nàng chịu mềm mỏng, sau này hòa thuận với nàng ấy, nàng vẫn là chính thất của ta."
Ta không hề nao núng, uống cạn chén trà.
"Nghe nói lang quân đã thay lòng đổi dạ, nên ta mới tới đây đoạn tuyệt."
Lại đẩy chén trà còn lại về phía hắn.
"Câu chuyện tái ngộ của ngươi và Lý Hinh Nhi đã lan khắp kinh thành, bách tính nào cũng khen ngươi Mạnh Đình Châu trọng tình trọng nghĩa, là bậc quân tử. Giờ do dự dây dưa như thế, đâu phải phong thái quân tử."
"Vì vậy, mời đi."
"Tốt… tốt lắm."
Hắn bất mãn, tay nắm ch/ặt thành quyền.
Suy đi tính lại, cuối cùng chỉ thốt ra lời nói tức gi/ận.
"Giang Chức Nguyệt, ngươi quen sống xa hoa ở kinh thành rồi, về sau đừng có hối h/ận!"
Dứt lời, hắn uống cạn chén trà.
Nhưng hắn không biết.
Trong chén trà này, ta đã bỏ sẵn lượng th/uốc tuyệt tự không mùi không vị.
4
Ta mở một phường đàn, dạy đàn để mưu sinh.
Nhờ kỹ thuật điêu luyện, chẳng mấy chốc đã nổi tiếng khắp vùng.
Học trò đều biết ta có cây ngọc cốt D/ao cầm.
Bảo vật gia truyền của tổ tiên, đ/ộc nhất vô nhị.
Tương truyền âm thanh trong trẻo du dương, tựa thiên th/ai.
Ta vô cùng trân quý, ngày ngày lau chùi.
Nhưng chưa từng gảy trước mặt mọi người.
Có người hỏi lý do.
Ta chỉ lắc đầu.
"Năm xưa ta trong rừng dùng cây đàn này gảy khúc Phượng Cầu Hoàng, kết duyên cùng một lang quân."
"Tiếc rằng sau này, ta và hắn tình đoạn nghĩa tuyệt, ngày rời đi ta thề sẽ không dùng cây đàn này gảy khúc nào nữa."
Câu chuyện càng lan rộng, nhiều người đổ xô đến phường đàn xem náo nhiệt.
Nhưng ngày ngày ta đội màn che, chẳng bao giờ lộ diện.
Càng thần bí, càng khiến người ta muốn tìm hiểu sự thật.
Thậm chí có kẻ liệt kê danh sách tất cả người chơi đàn trong kinh thành, mở sòng đặt cược.
Mạnh Đình Châu cũng nằm trong số đó.
Nói thì nói.
Gần đây hắn là nhân vật nổi tiếng kinh thành, đầu đường cuối ngõ đều bàn tán.
Mười năm qua, đại công tử nhà họ Mạnh lâm trọng bệ/nh, nhị công tử truy bắt phạm nhân không may trúng tên đ/ộc qu/a đ/ời.
Tước vị Vĩnh Ninh Hầu vốn không thuộc về hắn, cuối cùng lại rơi vào tay hắn.
Tiếc thay, có lẽ phần m/ộ tổ tiên nhà họ Mạnh gặp vấn đề.
Vị tam công tử này, trên người cũng mang chút tật bệ/nh ngầm.
Hắn lần lượt cưới hai phu nhân, nhưng không có lấy một mụn con.
Mạnh lão phu nhân định bảo hắn chọn con cháu từ đại phòng hoặc nhị phường làm con thừa tự.
Hắn sốt ruột như lửa đ/ốt, lo lắng không yên.
Bách tính bàn tán rôm rả trong lúc trà dư tửu hậu.
"Con nuôi sao bằng con ruột?"
"Đúng đấy! Đàn ông tuyệt tự khác gì con vịt không biết đẻ trứng? Cả đời bôn ba rốt cuộc chỉ làm vì thiên hạ!"
……
Đầu tháng sáu, kỳ thi Điện thí công bố kết quả, kinh thành vô cùng náo nhiệt.
Nghe đồn chùa Tĩnh Ân cầu học vấn rất linh, hàng năm nhiều sĩ tử đỗ đạt lên núi hoàn nguyện.
Nghĩ đến việc đón may, ta cũng lên đường.
Trong chánh điện, ta cầm hương khấn bái, thành tâm quỳ lạy.
Một nguyện Chương Nhi tiền đồ sáng lạn.
Hai nguyện ta được như ý.
Không ngờ thần linh nghe thấu lời cầu khấn của ta nhanh đến vậy.
Ngay khi ta rời chùa, xuống núi được nửa đường thì cỗ xe phía trước đột nhiên dừng lại.
Trong xe, vị lão phu nhân y phục lộng lẫy ngất đi bất tỉnh.
Mấy cô hầu gái cuống cuồ/ng khiêng bà xuống, hai người đi cùng sợ hãi khóc lóc.
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook