Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi xách túi đồ quay người thì đã thấy Thẩm Ngộ tới nơi, băng qua đường hướng về phía tôi. Người b/án hàng rong phía sau theo ánh mắt tôi nhìn sang, hỏi một câu:
- M/ua cho anh trai đấy hả?
- Cô bé trả giá dữ dằn thế mà còn biết điều lắm.
Tôi nhìn Thẩm Ngộ càng lúc càng tới gần, trong lòng bất chợt dâng lên chút tự hào. Ngẩng cao đầu hơn một chút, tôi đáp:
- Ừ.
13
Trên đường về, xe buýt kẹt cứng suốt gần tiếng đồng hồ. Tôi ôm khư khư chiếc túi đựng khăn trong lòng, mãi chẳng thể nào đưa ra được. Từ trước tới giờ tôi chưa từng m/ua quà cho ai, cũng chẳng có ai tặng gì cho tôi.
Mãi tới khi xuống xe, tôi say xe đến mức phải chạy tới thùng rác nôn thốc nôn tháo. Thẩm Ngộ đưa tôi chai nước. Nhận lấy, tôi lợi dụng lúc ngượng ngùng ấy để nhét vội chiếc túi vào tay anh. Hình như anh nghĩ đó chỉ là đồ dùng học tập, nên xách lên một cách tự nhiên như đang cầm cặp sách của tôi.
Tôi đi theo anh vào khu dân cư. Đi được một đoạn, tôi mới ho giả lấy cớ lên tiếng:
- Cái này... cho anh.
Thẩm Ngộ dừng bước, nhìn tôi đầy nghi hoặc rồi theo ánh mắt tôi hướng xuống chiếc túi trên tay. Chiếc khăn được anh lấy ra, vẻ mặt đầy ngạc nhiên:
- M/ua cho anh à?
Tôi cúi gằm mặt, mắt nhìn láo liên khắp nơi:
- Ừ.
- Ăn cơm hết 5 tệ, còn lại 15 đủ m/ua cái khăn.
Thẩm Ngộ bật cười:
- Con bé này sao lại thật thà thế.
- Tiền còn lại không m/ua gì cho bản thân à?
Anh lại dùng từ đó, như thể đã hiểu rõ tôi lắm vậy. Rõ ràng chỉ hơn tôi chưa tới chục tuổi, lại dễ bị lừa thế kia. Thế mà cứ làm ra vẻ người lớn thấu hiểu tất cả. Tôi bỗng thấy bực bội, ngẩng đầu lên trừng mắt:
- Sao anh biết em thật thà?
- Anh quen em bao lâu mà đã tỏ ra thân thuộc thế?
- Biết đâu em chẳng hề an phận, biết đâu em rất x/ấu xa, chuyên đi lừa người.
- Thậm chí có thể em...
Tôi siết ch/ặt tay, quay mặt đi:
- Thậm chí có thể em chẳng được ai yêu quý.
- Em trơ trẽn, làm đủ chuyện x/ấu, ai cũng gh/ét em.
Người trước mặt im lặng hồi lâu. Trong tầm nhìn cúi gằm của tôi chỉ thấy mũi giày anh văng vết bẩn màu sẫm, có lẽ là từ cá. Rõ ràng bản thân còn khốn khó, lại cứ mãi thương hại kẻ khác.
Hồi đó mẹ tôi kể, bà ta đã chuốc say anh rồi lừa bị anh động chạm. Lại còn nói mấy lời thảm thương không dám gặp người. Hơn 2000 tệ trong ví - số tiền anh dành dụm bấy lâu, cùng mấy đồng lẻ 5 tệ 1 tệ, đều bị bà ta vét sạch.
Tôi khẽ thốt lên:
- Ai thân quen với em rồi cũng sẽ gh/ét em thôi. Mẹ em cũng thế mà.
Anh vẫn im lặng. Tôi nghĩ, có lẽ ngay giây tiếp theo anh sẽ bỏ đi. Nếu anh đi, tôi sẽ không lừa anh nữa. Xem như trả ơn anh đã thay bóng đèn, nhường giường cho tôi ngủ. Vì anh là người đầu tiên xử lý vết thương cho tôi. Người đầu tiên tin tưởng tôi không ăn tr/ộm. Người đầu tiên đưa đón tôi đi học, cho tôi tiền ăn...
Tóm lại, tôi chẳng thèm lừa gạt thêm một kẻ ngốc nữa. Tôi đã tìm được đường tới trại trẻ mồ côi rồi. Tôi thầm nghĩ, đợi anh đi khỏi, tôi cũng sẽ quay về chuộc lại chiếc vòng tay, ném trước cửa nhà anh. Từ nay về sau, tôi chẳng thèm ở cùng lũ ngốc nữa. Như lời mẹ tôi từng nói:
- Ng/u ngốc quá, lừa cũng chẳng thú vị, thà chia tay đi.
Tôi cúi đầu chờ đợi. Nhưng mũi giày kia vẫn đứng yên tại chỗ. Bực mình ngẩng lên, tôi thấy anh đang quàng chiếc khăn vào cổ một cách lặng lẽ. Tôi gắt gỏng:
- Anh có nghe em nói gì không vậy?
Đầu ngón tay thô ráp đầy s/ẹo của Thẩm Ngộ lướt nhẹ trên chiếc khăn. Đồ mười mấy tệ có gì đáng quý, vậy mà anh lại vuốt ve nó thật cẩn thận.
Một lúc sau, tôi nghe giọng anh khẽ vang lên:
- Anh lần đầu nhận được quà.
14
Rốt cuộc anh chẳng nghe tôi nói gì. Gió thổi khiến tai tôi nóng bừng, tôi bực bội:
- Anh chưa từng thấy quà à?
- Đồ mười mấy tệ thì đáng gì mà gọi là quà.
Thứ rẻ tiền ấy, lại còn dùng tiền của chính anh m/ua. Có gì đáng để anh tỏ ra trân trọng đến xúc động thế kia? Tôi lẩm bẩm, chắc n/ão anh có vấn đề thật. Nhưng nghĩ lại, tôi cũng chưa từng nhận được món quà nào dù chỉ mười mấy tệ. Từ khi có trí nhớ, mọi thứ tôi dùng đều do tr/ộm cắp, lừa gạt, nhặt nhạnh hoặc nài nỉ xin xỏ.
Thẩm Ngộ nhìn tôi cười:
- Đã là tặng anh thì đều là quà, bao nhiêu tiền cũng thế.
Đêm âm u không trăng. Đoạn hẻm vào khu dân cư, đèn đường hỏng. Ánh sáng vàng vọt cũ kỹ nhấp nháy chiếu lên gương mặt trẻ trung nhưng đầy phong sương của anh, khiến nó cũng mờ tỏ theo. Tôi như thấy thoáng nét ngượng ngùng thoáng qua trên mặt anh.
Tôi thầm chê: Nhận cái khăn 15 tệ mà cũng ngượng, đúng là đồ vô dụng. Nhưng nếu có ai tặng mình thì, dù chỉ 15 tệ...
Sẽ chẳng ai tặng mình đâu. Chỉ có kẻ ngốc mới mong chờ chiếc khăn rẻ tiền - thô cứng, khó quàng. Tôi gạt bỏ ý nghĩ kỳ quặc, lạnh lùng bước qua anh:
- Đi thôi, lạnh ch*t đi được.
Gió bấc gào rít trên mặt. Xung quanh tĩnh lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng bước chân phía sau. Gió thổi cay mắt, đầu óc quay cuồ/ng. Đêm qua mất ngủ, ban ngày lại chẳng chợp mắt được. Ngồi xe buýt xóc nảy cả tiếng đồng hồ, giờ đầu cứ rũ xuống đất. Tôi không nói gì, nghiến răng bước tiếp.
Đến khi chân mềm nhũn, suýt ngã nhào, tôi hoảng hốt chống tay vào thân cây bên đường. Thẩm Ngộ vội bước tới:
- Không sao chứ?
Tôi quệt vội mồ hôi lạnh trên trán, viện cớ cằn nhằn:
- Đá phải đ/á thôi, đường khó đi quá.
Chương 11
Chương 23
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook