Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Càng ăn, cảm giác tội lỗi trong lòng càng nhẹ đi, tay cũng vơ vội đồ ăn càng nhanh hơn.
Tôi ăn thật chuyên tâm, ăn trong lòng biết ơn, ăn với tất cả lòng thành kính.
Cho đến ngày thứ tám, cháu trai của ông Trần lại đến.
Lần trước cậu ta mang cho ông bánh mì nướng, sườn heo quay, thịt heo giòn... lần này cậu mang bánh kem, gà quay, cả một khối giò heo cùng chai rư/ợu lớn.
"Ông ơi, hôm nay là sinh nhật ông đấy, cháu m/ua bánh kem cho ông, ông ăn nhiều vào nhé!"
Tôi lén lút trốn phía bên kia, đợi đến khi hương tàn, người cậu ta đi khuất mới mon men lại gần.
Tôi cúi nhìn chiếc bánh kem.
Từ khi có trí nhớ, chưa ai từng tổ chức sinh nhật cho tôi, tôi cũng chưa từng được ăn bánh kem.
Chiếc bánh trước mắt được phủ đầy trái cây tươi, hương xoài thơm nồng, chùm nho xanh mướt còn đọng sương, cùng những trái anh đào đỏ thắm.
Tôi nuốt nước bọt ừng ực, không kìm lòng được nữa, đưa tay vớ lấy một miếng.
Đột nhiên từ phía sau bia m/ộ tỏa ra làn khói mờ ảo.
Trong ánh mắt kinh hãi của tôi, làn khói kết thành hình b/án trong suốt của ông lão, há mồm quát m/ắng:
"Ăn ăn ăn! Ngày nào cũng đến ăn tr/ộm! Đồ cúng của người ch*t mà mày cũng dám động vào! Hết lần này đến lần khác hả?!"
4
Cử động của tôi đông cứng.
Miếng bánh mắc trong cổ họng, nuốt không trôi mà nhổ cũng không xong.
Trời ơi!
Tôi đang thấy m/a sao?!
Đang hoảng hốt, bỗng thấy bà Trương cũng từ ngôi m/ộ bước ra.
"Ông Trần nổi cáu cái gì thế! Ông đã hưởng hương khói cùng tinh khí rồi, phần còn lại để cô bé này ăn có sao đâu?"
Chú Đinh mặc vest lịch lãm bước theo sau.
"Để người ta ăn còn hơn đợi thu dọn đem vứt thùng rác phí hoài, ông già sao mà keo kiệt thế?"
Ông Vương chống gậy, gương mặt hiền từ.
"Ôi, đứa bé này tôi biết mà. Bố mẹ nó ly hôn đều không muốn nhận nuôi, nó về quê sống với bà nội mấy năm. Bà mất rồi bố đẻ và mẹ kế mới miễn cưỡng đón về.
"Bố ruột suốt ngày rư/ợu chè bài bạc bỏ mặc nó, mẹ kế cố tình bỏ đói. Ở nhà mà nó dám lên tiếng là bị bố đ/á/nh ngay.
"Sống khổ lắm."
"..."
Ông Trần vừa m/ắng tôi im lặng hồi lâu, rồi bật thốt:
"Ai ngờ nó khổ thế... Cái đồ khốn nạn, sao trên đời lại có loại cha mẹ như vậy chứ!"
Các linh h/ồn bàn tán xôn xao một lúc lâu mới nhận ra tôi đang trợn mắt nhìn họ chằm chằm.
Cả đám: "??"
"Khoan đã, mày nhìn thấy bọn tao?"
Tôi r/un r/ẩy nuốt miếng bánh, gật đầu.
Lại r/un r/ẩy ăn tiếp miếng nữa.
Chị Tôn bất lực.
"Sợ run cầm cập rồi mà vẫn ăn được à?"
"So với các vị... thì đói còn đ/áng s/ợ hơn..."
Ông Trần đột nhiên quát:
"Muốn ăn thì ăn! Tao đâu có thiếu bữa ăn nào của mày!"
"Phải rồi, em cứ từ từ ăn, đừng để nghẹn đấy."
Tôi im lặng gật đầu, cúi mặt ăn ngấu nghiến.
Chỉ là cổ họng nghẹn ứ khó chịu, tầm mắt cũng mờ dần, vừa nhét bánh vào miệng tôi vừa lau mắt.
Bà Trương kêu lên: "Ôi trời."
"Tự nhiên sao lại khóc?"
"Cháu đâu có khóc..."
Chỉ là gió nghĩa trang thổi mạnh làm cay mắt thôi.
Chứ không phải tôi cứng đầu đâu.
5
Về đến nhà, không khí vẫn ngột ngạt như thường lệ.
Bố tôi say khướt nằm vật trên ghế sofa, Lâm Tiểu Nguyệt ngồi bên cạnh vừa sơn móng vừa buôn chuyện điện thoại.
Liếc thấy tôi vào cửa, cô ta chua ngoa:
"Đứa con hoang của vợ cũ chồng tôi về rồi này, vừa bước vào đã khiến cả nhà bốc mùi hôi thối, ngửi phải là buồn nôn!"
Những lời này tôi nghe không phải lần đầu.
Hồi mẹ sinh tôi, bố chê không phải con trai, nổi trận lôi đình.
Từ đó, hễ uống rư/ợu vào là đ/á/nh đ/ập.
Đánh mẹ, đ/á/nh tôi.
Mẹ bị đ/á/nh đến mức suy sụp tinh thần, bắt đầu h/ận tôi.
H/ận tại sao tôi không phải con trai, h/ận vì tôi mà bà chịu khổ.
Cho đến khi bố có người phụ nữ khác, chủ động ly hôn với mẹ.
Mẹ rời đi vội vã, bà chẳng mang theo gì, kể cả tôi.
Bố đưa Lâm Tiểu Nguyệt về nhà.
Ông bắt cô ta sinh con trai cho mình, nhưng cơ thể nghiện ngập rư/ợu chè đã kiệt quệ, không thể sinh nở nữa.
Bố không chấp nhận được đứa con duy nhất lại là gái.
Thế là ông đ/á/nh m/ắng tôi bất cứ lúc nào, mặc cho Lâm Tiểu Nguyệt ng/ược đ/ãi tôi.
Nhưng đ/á/nh đ/ập, ch/ửi rủa, tôi đều có thể chịu được.
Duy chỉ có đói là không thể chống chọi.
Họ chẳng bao giờ chuẩn bị đồ ăn cho tôi.
Sáng tôi uống nước lưng bụng rồi đến trường, trưa giúp các cô cấp dưỡng lấy cơm để đổi bữa ăn.
Khốn khổ nhất là buổi tối.
Đói, đói đến mức bụng gào thét ầm ĩ.
Đói quá không chịu nổi, tôi xin bố tiền sinh hoạt, nói nếu không muốn thấy mặt tôi, tôi có thể ở nội trú.
Lâm Tiểu Nguyệt gào thét như muốn thổi bay mái nhà.
Bố tôi t/át tôi một cái đến mức tai trái mấy ngày liền nghe không rõ.
Đó là lần duy nhất tôi nghĩ đến việc cầu c/ứu mẹ.
Tôi gọi số điện thoại bà để lại.
Nhưng đầu dây bên kia vang lên: "Số quý khách vừa gọi không tồn tại, xin vui lòng kiểm tra lại."
6
Tôi tưởng rằng, đói hoài đói hoài rồi cũng quen.
Cho đến một hôm đang học thì ngất xỉu, làm cô giáo chủ nhiệm hết h/ồn.
Trong bệ/nh viện, cô gọi bố mẹ không được, đành khuyên tôi:
"Em Chu Thư Nhiên, cô hiểu con gái ai cũng thích đẹp, nhưng gi/ảm c/ân kiểu này không ổn đâu, nhìn em g/ầy như cọng tỏi tây ấy!"
"Em không gi/ảm c/ân."
Tôi kể chuyện gia đình với cô.
Cô giáo tức gi/ận, nói không thể hiểu nổi lại có phụ huynh như vậy.
Cô bảo: "Chu Thư Nhiên, em đừng sợ, cô sẽ không để em đói đến mức nhập viện nữa đâu."
Thế là hôm sau, cô bắt đầu mang đồ ăn sáng cho tôi.
Cô còn quan tâm đến lòng tự trọng của tôi trước mặt các bạn, đặc biệt gọi tôi vào phòng giáo viên với lý do nhờ chấm bài.
Ngày đầu, cô mang bánh mì cuộn.
Lớn và dày, thêm xúc xích với trứng, cả miếng thịt xông khói to tướng.
Nhìn tôi ăn ngấu nghiến, cô giáo đa cảm đỏ mắt.
Các thầy cô khác cũng biết chuyện của tôi.
Thầy dạy toán bước lại xem qua chiếc bánh cuộn rồi lắc đầu.
Chương 6
Chương 36: Túi da máu chó
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 16
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook