Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lục Minh đầu óc ng/u muội, vốn có tư tưởng đại nam tử chủ nghĩa, lại không chịu nổi phép khích tướng. Vốn có thể nhẫn nhịn, nhưng nghe tôi nói sẽ c/ắt tiền sinh hoạt phí, hắn lập tức không chịu được. Quả nhiên, những lời này của tôi vừa thốt ra, hắn lập tức gi/ận dữ xắn tay áo.
"Phó Dược, mày nói cái giọng gì thế? Đó là tiền anh trai cho tao, liên quan gì đến mày? Mày muốn ăn đò/n hả?"
Nhất Nhất r/un r/ẩy sợ hãi trong lòng tôi: "Mẹ ơi, chú ấy định đ/á/nh người à?"
Tôi xoa đầu Nhất Nhất, đưa cậu bé vào lòng Lục Việt. Lục Việt khựng lại một chút, rồi ngoan ngoãn ôm ch/ặt Nhất Nhất.
Lục Hoan Hoan đứng bên khoanh tay hò hét đắc ý: "Ba đ/á/nh bà ta đi! Đánh ch*t luôn cho chừa cái tội không cho con học múa!"
"Ba cố lên! Đánh ch*t bả đi!"
Bị con gái cổ vũ, khí thế Lục Minh càng hung hãn, hắn giơ nắm đ/ấm lao về phía tôi. Giáo viên của Nhất Nhất định can ngăn nhưng thấy tình hình căng thẳng, đành lùi lại.
Tôi liếc nhìn camera giám sát trong văn phòng, nhấc chân đ/á mạnh khiến Lục Minh ngã chổng kềnh. Xoay sang Lục Việt, tôi ra lệnh: "Gọi cảnh sát!"
09
Lục Việt không chần chừ, một tay ôm Nhất Nhất, tay kia rút điện thoại báo cảnh sát ngay. Lục Minh nằm dưới đất chưa kịp rên la đã bắt đầu ch/ửi rủa tôi thậm tệ.
"Phó Dược! Mày làm cái quái gì vậy? Chuyện nhà mà mày dám gọi cảnh sát?"
Lục Hoan Hoan cũng hướng về tôi gào thét: "Đồ phụ nữ x/ấu xa! Mày không được b/ắt n/ạt ba tao!"
Nó vừa hét vừa lao tới như con bê con hung hãn. Nhất Nhất lo lắng nhìn tôi: "Mẹ..."
Tôi đưa một tay chặn Lục Hoan Hoan, đẩy nó về phía Lục Minh, quay lại an ủi con trai: "Đừng sợ, mẹ không sao đâu."
Lục Minh muốn gây sự với tôi, chắc không biết thực lực của tôi thế nào. Hồi quen Lục Việt, chính tôi đã c/ứu anh ấy khỏi đám người đ/á/nh hội đồng. Một chọi chín tôi còn chẳng sợ, huống chi Lục Minh - kẻ bề ngoài hung hăng nhưng trong rỗng tuếch. Lục Hoan Hoan - đứa nhóc con - càng không đáng kể.
Hai cha con Lục Minh chỉ biết đứng cùng nhau ch/ửi bới tôi. Tôi nhíu mày. Thật khó nghe. Không ngờ Lục Hoan Hoan lại trở nên như vậy. Tôi ít tiếp xúc với nó, nhưng vẫn nhớ hồi một tuổi nó từng ngoan ngoãn dễ thương, biết gọi tôi bằng "bá mẫu". Còn bây giờ, rõ ràng đã bị vợ chồng Lục Minh nuông chiều hư hỏng.
10
Nhất Nhất giãy giụa trong lòng Lục Việt đòi tôi bế. Tôi đón con, chỉ tay về phía hai cha con Lục Minh dạy bảo: "Con thấy chưa Nhất Nhất? Mình không được gây chuyện, nhưng cũng đừng sợ khi có chuyện. Dù xảy ra chuyện gì, bố mẹ cũng sẽ luôn bên con."
Nhất Nhất nhìn tôi, rồi cúi nhìn hai người kia, gật đầu ngoan ngoãn: "Con hiểu rồi mẹ ạ."
Giáo viên mẫu giáo lo lắng nhìn gia đình chúng tôi, rồi lại liếc Lục Minh và Lục Hoan Hoan. Cuối cùng đành bất lực đi gọi mẹ Hoan Hoan. Việc này xảy ra, hôm nay Hoan Hoan không thể tiếp tục đi học.
Cảnh sát đến rất nhanh. Vì giáo viên đã gọi mẹ Hoan Hoan trước nên bà ta và cảnh sát tới gần như cùng lúc. Người phụ nữ đeo đầy vàng bạc vừa tới đã ch/ửi rủa tôi, nhưng bị cảnh sát ngăn lại. Bà ta bèn khóc lóc với cảnh sát, nhưng sau khi nghe trình báo, họ vẫn dẫn Lục Minh đi.
Không làm gì được, bà ta lẩm bẩm ch/ửi tôi vài câu rồi lôi Lục Hoan Hoan rời đi. Lúc đi, ánh mắt Hoan Hoan nhìn tôi lạnh đến rợn người. Tôi trầm mặc. Ánh mắt ấy không giống của một đứa trẻ. Phải chăng nó cũng đã tái sinh?
11
Đưa Nhất Nhất về nhà, cậu bé vẫn ôm ch/ặt lấy tôi. Lục Việt cũng hiếm hoi im lặng khác thường. Tôi định nói chuyện với anh ấy, nhưng Lục Việt đột nhiên ôm ch/ặt tôi, giọng trầm đặc:
"Anh xin lỗi, vợ à."
Tôi ngỡ ngàng. Giọng anh khàn đi: "Gia đình anh như thế này để em khổ rồi..."
12
Tôi thở dài bất lực. Không ngờ đứa bé chưa dỗ xong lại phải dỗ luôn người lớn. Nhưng biết làm sao được, họ là những người quan trọng nhất đời tôi.
Lục Việt từ nhỏ đã không được bố mẹ yêu thương. Bố mẹ anh ngoại hình bình thường, Lục Minh cũng vậy, duy chỉ có Lục Việt đẹp tựa trúng vé số đột biến gen. Nếu không có giấy xét nghiệm ADN, không biết bố anh còn nghi ngờ bao lâu về việc Lục Việt có phải con ruột.
Vì ngoại hình khác biệt, bố mẹ Lục Việt không ưa anh, luôn thiên vị Lục Minh - đứa con trai út kém anh một tuổi. Năm Lục Việt 16 tuổi, Lục Minh 15, bố mẹ họ gặp t/ai n/ạn qu/a đ/ời. Trước lúc mất, họ dặn Lục Việt phải chăm sóc em trai chu đáo. Từ năm 16 đến giờ 28 tuổi, anh luôn giữ lời hứa ấy.
Tôi biết anh từng chịu nhiều khổ cực. Tôi cũng đ/au lòng thay anh. Nhưng Lục Việt đủ tỉnh táo. Dù gia đình Lục Minh quan trọng trong lòng anh, nhưng không bao giờ vượt qua tôi và Nhất Nhất. Vì thế, lấy anh tôi không hề cảm thấy oan ức.
Tôi bật cười: "Đừng quên hồi đó chính em theo đuổi anh mà."
13
Chuyện xảy ra từ lần gặp đầu tiên. Lúc đó tôi chỉ định hành hiệp trượng nghĩa. Không ngờ sau khi đ/á/nh đuổi mấy tên kia, quay lại đã thấy khuôn mặt tuyệt thế của Lục Việt. Với một người mê ngoại hình như tôi, đây đúng là phúc phần.
Thế là tôi bắt đầu theo đuổi Lục Việt. Dù anh có lúc trẻ con, kiêu ngạo, thậm chí thốt ra mấy câu sến súa... Nhưng có sao đâu? Có nhan sắc là có tất cả. Huống chi sau khi cưới tôi còn sinh được Nhất Nhất - đứa con đáng yêu xinh xắn. Cuộc đời tôi gần như hoàn hảo. Ngoài việc ch*t sớm ở kiếp trước, khi còn sống tôi chưa từng hối tiếc điều gì.
14
Những ngày sau đó, tôi và Lục Việt luân phiên đưa đón Nhất Nhất đi học, rồi cùng đến công ty làm việc. Tôi thuê thám tử theo dõi gia đình Lục Minh.
Chương 15
Chương 15
Chương 14
Chương 8
Chương 13
Chương 18
Chương 30
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook