Thanh Mộng Hướng Tinh Hà

Thanh Mộng Hướng Tinh Hà

Chương 1

01/02/2026 08:09

Vừa nghỉ hưu xong, mẹ tôi lập tức đăng ký một tour du lịch. Một mình, không dắt theo con gái làm trâu ngựa lẫn chồng làm công ăn lương. Trước lúc lên đường, bà vỗ vai hai bố con tôi, giọng trầm ngâm an ủi: "Yên tâm! Có phúc cùng hưởng, mẹ không quên hai đứa đâu."

Kết quả.

Cái mà tôi tưởng là "có phúc cùng hưởng": Mẹ đi chơi về m/ua cả núi đặc sản ngon lành.

Cái thực tế "có phúc cùng hưởng": Bị ép xem hai mươi dòng tâm trạng dài lê thê mỗi ngày trên Facebook.

Leo núi nửa tiếng, bà đăng liền mười sáu bài. Dân b/án hàng online còn phải tự ái mà xóa bạn vì bội thực.

Tôi vừa lướt vừa like từng dòng, không dám lơ là. Vì bài nào chưa like, mẹ sẽ đăng lại vào nhóm gia đình rồi tag: "Hai cha con, sao không like bài này? Mẹ chụp x/ấu lắm hả? Ừm?"

Hai bố con kêu oan trời! Rất có thể do mẹ đăng nhiều quá, hệ thống ẩn bài chúng con không thấy!

Bị hướng dẫn viên dụ m/ua vòng ngọc đắt c/ắt cổ, bà cũng chụp ảnh hỏi: "Đẹp không? Có nên m/ua không?"

Dù chúng tôi bảo x/ấu bà vẫn cứ m/ua. Giấy gói lửa không kín, mẹ tôi giấu khát khao chia sẻ không nổi.

Nhưng chính vì thế mà mẹ sống động lắm, hai bố con tôi đều thích xem. Có hôm mệt nhoài vì công việc, tôi lại mở video mẹ gửi để đỡ thèm "xách ba lô lên và đi".

Hôm nay, trong chục clip rối rắm mẹ đăng liền một mạch, tôi chọn ngẫu nhiên một cái.

À không.

Nói dối đấy, nào phải ngẫu nhiên.

Tại cái ảnh bìa lóe lên gương mặt điển trai nghiêng nghiêng, tôi mới bấm vào.

Chỉ liếc qua khung hình, tôi đã biết clip này có giá trị.

Mẹ tôi đúng là biết điều, ngoài tâm sự lê thê còn cập nhật thứ con gái thích.

Nghĩ vậy, tôi nhếch mép cười khúc khích.

Nhưng khi mở ra, nhìn rõ mặt chàng trai...

Nụ cười trên môi tôi đóng băng.

Bởi gương mặt này quá đỗi quen thuộc.

Là Đoàn Tinh Hà, bạn trai cũ của tôi.

***

Tôi với Đoàn Tinh Hà yêu nhau là do tôi theo đuổi. Nhưng ba năm bên nhau, tiến độ vẫn dừng ở nắm tay, hôn nhẹ. Mỗi lần tôi muốn tiến xa hơn, anh đều gạt ra, bảo mình là đàn ông truyền thống, không thể làm chuyện đó trước hôn nhân.

Tôi: ?

Nhưng tôi đâu phải hạng ăn chay. Lỡ cưới xong phát hiện anh "bất lực" thì sao?

Tôi dùng đủ chiêu dỗ ngọt, dụ khị, lắng nghe nỗi đ/au gia đình, mới có cơ hội sờ cơ bụng. Vừa đặt tay lên, anh đã đỏ mặt dừng lại.

Ý gì đây?

Hôm ấy tôi hơi say, liều lĩnh dụ dỗ: "Nếu hợp nhau chuyện ấy, em sẽ dẫn anh về gặp bố mẹ luôn, được không?"

Đoàn Tinh Hà động lòng: "Thật sao?"

Gia cảnh anh rất éo le. Mẹ mất sớm, bố nuôi lớn nhưng hay đ/á/nh đ/ập khi bực tức. Yêu anh rồi, tôi thấy rõ anh thiếu an toàn. Nhưng trước mặt tôi, anh luôn giấu đi nỗi yếu đuối.

Chỉ có điều, mỗi lần nhắc đến hôn nhân, ánh mắt háo hức của anh không giấu được. Anh làm việc cật lực, mong được bố mẹ tôi công nhận, cùng tôi xây tổ ấm.

Nhưng hễ tôi đề nghị "thử", anh lại hỏi đi hỏi lại: "Sau khi thử, em còn cần anh không?"

Tối hôm đó, tôi hứa chắc sẽ dẫn anh về nhà. Đoàn Tinh Hà cuối cùng buông bỏ phòng thủ. Vì sự "cứng rắn" của anh đã bị tôi l/ột sạch trong phút chốc...

Sáng hôm sau, tôi mãn nguyện vỗ ng/ực săn chắc của anh, hôn lên môi anh: "Anh đợi nhé, em về nói với bố mẹ. Bố mẹ gật đầu, em đón anh về luôn!"

Anh ôm ch/ặt eo tôi, nhìn sâu vào mắt: "Em không được lừa anh."

Tôi gật đầu quả quyết: "Em không lừa anh đâu, chồng yêu."

Hai tiếng "chồng yêu" khiến Đoàn Tinh Hà mủi lòng. Anh yên tâm để tôi về.

Nhưng vừa về đến nhà, chưa kịp mở lời, bố mẹ đang bàn phim bỗng dừng lại, đồng loạt nhìn tôi.

Mẹ nghiêm mặt cảnh cáo: "Mộng Mộng, con yêu đương không được chọn loại đàn ông chỉ có nhan sắc mà không có tiền, lại xuất thân phức tạp, rõ chưa?"

Toang! Đúng là đang mô tả Đoàn Tinh Hà.

Tôi gượng cười: "Bố mẹ, nếu con đã chọn rồi thì..."

Mẹ đ/ập đũa: "Hả? Con bỏ hai chữ đầu tiên rồi nói lại xem?"

Tôi lập tức rụt cổ, lắc đầu lia lịa. Không dám hỏi nữa.

Không thể rời xa bố mẹ yêu thương. Nên đành c/ắt đ/ứt với Đoàn Tinh Hà.

Sau bữa cơm, tôi không nán lại, vừa khóc vừa nhắn tin chia tay sơ sài. Sợ mình không đủ can đảm, tôi cố ý nói vài câu khó nghe rồi block anh luôn.

***

Hai năm chia tay. Thời gian không xóa nhòa anh, mà khiến nỗi nhớ dữ dội hơn. Nhớ nụ hôn, nhớ cơ bụng, nhớ ánh mắt ngại ngùng mỗi khi bị tôi trêu chọc.

Nhiều đêm tỉnh giấc, tôi tự trách. Sao mình không dũng cảm hơn? Biết đâu, biết đâu bố mẹ không phản đối, chúng tôi đúng là định mệnh?

Danh sách chương

3 chương
05/01/2026 15:26
0
05/01/2026 15:26
0
01/02/2026 08:09
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu