Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Tư Uyển
- Chương 5
Cô gái ăn mặc giản dị, áo sơ mi trắng quần jeans bạc màu, nhưng gương mặt thanh tú ngọt ngào, khi cười lộ ra đôi lúm đồng tiền nhỏ xinh, hàng mi khẽ chớp như bướm, dễ dàng khơi gợi lòng muốn bảo vệ của người khác.
Tôi chỉ liếc nhìn một cái rồi vội quay đi.
Giờ mới chợt nhận ra.
Lẽ nào mình nghe nhầm?
Thế là tôi quay người, gọi điện cho Doãn Lan Tuyết.
Điện thoại nhanh chóng được bắt máy, giọng nữ nhân êm dịu vang bên tai: "Tiểu Uyển? Có chuyện gì thế?"
Tôi vội vã hỏi: "Chị ơi, chị đang ở đâu?"
"Ừm... ở chi nhánh chính XX, phòng VIP 503."
Mắt tôi sáng rực.
Hóa ra không nhầm địa điểm!
Cúp máy xong, tôi hướng thẳng đến thang máy.
Nhưng để đến đó phải đi ngang qua bàn của Ứng Sơ Việt.
Chưa kịp bước xa, một bóng người đã chắn trước mặt.
Cổ tay bị nắm ch/ặt.
Tôi bị lôi mạnh ra ngoài cửa.
Đến sảnh, Ứng Sơ Việt buông tay tôi ra như ném.
Những hạt mưa dày đặc theo gió quất vào, tóc và áo tôi ướt sũng, cái lạnh như luồn qua kẽ xươ/ng khiến người run lên.
"Kỳ Tư Uyển, em định làm trò này đến bao giờ? Có vui không?"
Giọng hắn lạnh băng.
Tôi im lặng nhìn hắn, nhẹ giọng: "Em không đến tìm anh."
Nghe vậy, Ứng Sơ Việt nhếch mép cười, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi.
...
Bầu không khí ngột ngạt.
Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn, trong lòng tôi bỗng dâng lên nỗi tủi thân, mắt đỏ hoe vội quay đi.
Nhưng cảm xúc dồn nén bấy lâu tìm được chỗ trút, không cách nào kìm nén nổi.
Mở miệng lúc sau, giọng tôi nghẹn lại: "Ứng Sơ Việt, em không thích anh nữa."
Ứng Sơ Việt à.
Em thực sự không còn thích anh nữa rồi.
Nói xong, tôi không thèm nhìn hắn lấy một lần, xoay người bước thẳng vào màn mưa.
Đằng sau, tóc mai người đàn ông cũng ướt nhẹp làm hỏng hết kiểu tóc vốn có, hắn đờ đẫn đứng nguyên tại chỗ, lồng ng/ực đ/au thắt đến nghẹt thở, ngay cả tiếng gọi phía sau cũng chẳng nghe thấy.
14
Tôi đi trong mưa rất lâu.
Khi người đã ướt như chuột l/ột, tôi lại gọi cho Doãn Lan Tuyết.
Chị ấy vẫn bắt máy nhanh chóng: "Alo?"
Giọng tôi nghẹn ngào: "Chị ơi, em buồn lắm."
Nghe vậy, đầu dây bên kia vang tiếng ly vỡ.
Tiếng ghế dịch chuyển ken két.
Tôi nghe thấy giọng Doãn Lan Tuyết gấp gáp: "Em đang ở đâu? Chị đến đón!"
Tôi nhìn vị trí hiện tại, báo địa điểm xong tìm một cửa hàng có mái hiên trú mưa ngồi xổm.
Người ướt sũng, không tiện vào trong.
Sợ làm phiền người ta.
Vài người qua đường ném ánh mắt tò mò về phía tôi.
Cũng phải.
Trên tay cầm hai cái dù mà vẫn ướt như này, đúng là có tài.
Chưa đầy mười phút.
Doãn Lan Tuyết đã tới.
Chị dừng xe trước mặt, thấy tôi ướt nhẹp thì vừa ngạc nhiên vừa xót xa, vội mở cửa bước xuống: "Tiểu Uyển! Ai b/ắt n/ạt em thế?"
Nhìn gương mặt lo lắng của chị, tôi không nhịn được nữa, sà vào lòng chị mà khóc nấc.
"Đừng sợ, chị sẽ giúp em."
Chị vỗ nhẹ lưng tôi an ủi.
Tôi trấn tĩnh hồi lâu mới lấy lại bình tĩnh, thì thào: "Chị à, thà thiếu còn hơn nhận nhầm, đừng lấy người không thương mình, sẽ rất khổ sở đấy."
Có lẽ không ngờ tôi nói vậy, Doãn Lan Tuyết chớp mắt, lâu sau mới dịu giọng: "Chị hiểu rồi."
15
Nhờ màn kịch của tôi, buổi hẹn hò của Doãn Lan Tuyết đổ bể giữa chừng.
Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Tôi suy nghĩ rồi quyết định cùng Doãn Lan Tuyết khởi nghiệp.
Vốn dĩ chị ấy du học về, muốn vào công ty nhưng gia nghiệp đã có em trai thừa kế, chẳng cần chị. Dù buồn nhưng chị cũng không tiện nói ra.
Trong nguyên tác, chị chỉ là nữ phụ vô n/ão giúp tôi, cũng là viên đ/á cản đường nam nữ chính, cuối cùng thành công cụ hôn nhân.
Nhưng Doãn Lan Tuyết mà tôi biết, xinh đẹp thông minh lại dịu dàng hiểu biết.
Người như chị, đáng lẽ phải có trời đất rộng lớn hơn.
Nghe tôi nhắc đến khởi nghiệp, đôi mắt đẹp của nữ nhân lấp lánh: "Tiểu Uyển chắc chứ?"
"Chắc chứ! Em nhớ chị học MBA còn em học thiết kế, hai chị em hợp lực thì làm gì chẳng thành!"
Tôi cười híp mắt nhìn chị: "Đến lúc đó chị một tuần hẹn hò tám em trai cũng chẳng ai dám ho he!"
"Nói bậy gì thế."
Doãn Lan Tuyết bật cười, có chút bất lực nhưng ánh mắt hướng về phía tôi bỗng lóe sáng, như xuyên thủng màn sương dày đặc tìm thấy phương hướng tương lai.
[Ơ?? Tình tiết này sao khác thế?]
[Nữ phụ không nhắm vào nữ chính, lại bàn chuyện khởi nghiệp với chị của nam chính?? Đúng không đấy?]
[Nói thật, nữ phụ bỏ n/ão tình yêu đi thì đáng yêu phết.]
Nhìn dòng bình luận, tôi chỉ cười lướt qua.
16
Công việc khởi nghiệp tiến hành khẩn trương.
Tôi và Doãn Lan Tuyết sớm hôm tất bật, phu nhân họ Doãn thấy chị bận rộn quá cũng tạm gác ý định mai mối.
Thoắt cái đã nửa năm trôi qua, thấy công ty có thành tựu nhỏ, cả hai chúng tôi đều vui mừng.
Nhưng chẳng mấy chốc, tôi chợt nhớ một việc.
Đó là - thời hạn ly hôn với Ứng Sơ Việt đã đến.
Nhớ ra chuyện này khi công ty vừa ký được hợp đồng lớn, tổ chức tiệc mừng.
Tôi hơi say, cùng Doãn Lan Tuyết bước ra ngoài thì chợt thấy bóng Ứng Sơ Việt.
Bước chân tôi khựng lại.
Nửa năm nay, tôi và hắn gặp nhau không nhiều.
Chỉ khi lễ tết hắn về nhà ăn cơm mới thấy mặt.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là từ sau lần cãi nhau dưới mưa, thái độ của Ứng Sơ Việt dường như thay đổi.
Xem bình luận thì hắn cũng không phát triển gì với nữ chính Thẩm Tinh Niệm.
Thỉnh thoảng trong bữa ăn, tôi vô tình ngẩng lên thấy ánh mắt hắn đổ dồn về phía mình.
Trong đôi mắt ấy dường như chất chứa nhiều tâm tư.
Nhưng tôi đã chẳng để tâm nữa rồi.
Trời đã vào đông, lúc bước ra ngoài, bầu trời chợt lất phất hạt mưa tuyết.
Lấm tấm trắng xóa, như muối rắc, như hoa liễu bay.
"Kỳ Tư Uyển."
Hắn gọi.
Tôi hơi say, nheo mắt nhìn: "Em biết rồi, ngày mai nhé?"
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook