Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Người Cha Thanh Cao Cả Đời Bị Ép Cưới Về Một Người Đàn Bà Nhơ Bẩn
Nàng từng là kỹ nữ đứng đầu lầu xanh. Người đẫm mùi phong trần, dáng đi eó lả tựa rắn nước. Bà con trong tộc ch/ửi nàng là hồ ly tinh, hàng xóm láng giềng nhổ nước bọt gọi nàng là đồ dơ bẩn. Ngay cả cha cũng cấm tôi lại gần, bảo phải coi chừng nhiễm phải thứ tục tằn của nàng.
Về sau, tông tộc ép cha b/án nhà b/án đất, thậm chí định b/án luôn cả tôi. Cha chỉ biết quỳ trước bài vị tổ tiên mà khóc. Chính người đàn bà nhơ bẩn ấy đã đứng ra. Nàng tô son đỏ thắm, mặc váy lộng lẫy nhất, tựa khung cửa cười nói với lũ họ hàng ăn thịt người kia:
- Ai dám động đến một cái bát trong nhà này, ta sẽ tr/eo c/ổ ngay trước cổng nhà kẻ đó!
- Một con đĩ cải tà quy chính bị gia tộc nhà chồng bức tử. Vở kịch này, các ngươi đoán xem, liệu Ngự sử đại phu kinh thành có thích nghe không?
1
Ngày nương bước vào cửa, chẳng có kèn sáo, chẳng có lụa hồng. Một chiếc kiệu xanh lặng lẽ được khiêng qua cổng phụ vào sân vườn dột nát đã lâu của gia đình họ Tô.
Hôm ấy mưa như trút nước. Tôi co rúm sau lưng cha, nhìn người phụ nữ mặc váy đào hồng bước qua bếp lửa. Bếp lửa bị mưa dập tắt, không những không bước qua được mà còn bốc lên làn khói đen ngòm. Bà tam trong tộc đứng dưới mái hiên, búng hạt dưa, giọng the thé như gà bị bóp cổ:
- Ôi giời, quả là đồ lầu xanh, đến bếp lửa cũng chê xúi quẩy, nhóm mấy lần chẳng ch/áy.
- Thanh Hà à, anh không phải cưới vợ đâu, mà là rước tà thần về phá nát gia phong!
Cha mặc chiếc áo xanh cũ sờn, lưng thẳng tắp nhưng mặt đỏ như gan lợn. Cha siết ch/ặt tay, đ/ốt ngón tay trắng bệch, nhưng không thốt nên lời.
Người phụ nữ ấy bỗng gi/ật tấm khăn che mặt.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy nương.
Nàng đẹp như tranh vẽ, đôi mắt phượng tựa hồ ly, khóe mắt điểm nốt son đỏ. Dù giữa trời mưa xám xịt, cả người nàng như phát ra ánh sáng. Nàng không khóc lóc tủi nh/ục, cũng chẳng mắ/ng ch/ửi thậm tệ. Nàng chỉ lạnh lùng liếc nhìn bà tam, rồi rút từ tay áo ra nắm tiền đồng, ném xuống đất như ném thóc cho gà:
- Ngày vui, mời mọi người uống trà.
Mắt bà tam lập tức sáng rực. Con người vừa mồm đạo đức gia phong giờ đây bản năng lao vào vũng nước đục nhặt những đồng tiền.
- Ôi giời ơi, sao... sao mà đành lòng...
Nương không thèm để ý, bước thẳng đến trước mặt cha, thi lễ vạn phúc không mấy chuẩn chỉ:
- Quan nhân, thiếp thân Liễu Như Yên, xin chào hỏi.
Cha cứng đờ nhận lễ, thậm chí không dám nhìn thẳng mắt nàng, giọng khô khốc:
- Đã vào cửa... thì... thì an phận thủ thường, rửa sạch... thói hư tật x/ấu cũ.
Nương bật cười. Nụ cười ấy khiến cả khu vườn tàn tạ bỗng sống động lạ thường.
- Quan nhân yên tâm, - nàng nói khẽ, giọng nói ngọt ngào như có thể làm tan chảy cả xươ/ng cốt - Thiếp hiểu rõ quy củ lắm.
2
Đêm tân hôn đầu tiên, cha không vào động phòng. Ông đọc sách thánh hiền suốt đêm trong thư phòng, dường như muốn dùng đạo lý Khổng Mạnh để xóa đi nỗi nhục do người phụ nữ này mang đến.
Tôi ngủ chung giường với nương. Chăn mới tinh, mặt gấm mềm mại, còn thoảng mùi nắng. Tôi co ro trong góc giường, cảnh giác nhìn nàng. Người trong tộc bảo, đàn bà lầu xanh ăn gan tim trẻ con để dưỡng nhan.
Nương đã tẩy trang, tóc xõa dài, đang ngồi dưới đèn tính sổ. Hạt bàn tính lách cách dưới ngón tay nhanh đến mức khiến tôi hoa mắt.
Bụng tôi sôi ùng ục.
- Đói à?
Nàng thở dài, lấy từ hộp sơn đỏ đầu giường ra một miếng bánh vân phiến còn nóng hổi đưa cho tôi:
- Ăn đi. Không có đ/ộc đâu.
Tôi nuốt nước bọt, vẫn không dám nhận.
- Cha nói... người liêm khiết không nhận đồ ăn thương hại.
Nương gi/ật mình, quay sang nhìn tôi. Ánh mắt nàng kỳ lạ, không phải nhìn đứa trẻ mà như đang ngắm trò hề.
- Tuế Tuế phải không?
Nàng nhét bánh vào miệng mình, cắn một miếng nhai ngon lành:
- Phương pháp của cha ngươi mà hiệu quả, thì ngươi đã chẳng đói như khỉ trụi lông thế này.
- Nghe kỹ đây, cô bé. Khổng Tử không cày ruộng, Mạnh Tử không nấu cơm. Trên đời này, chỉ có thịt vào bụng, áo mặc trên người mới là thật.
- Cái gọi là phong cốt, đó là thứ chỉ dành cho kẻ no bụng đói cật.
Nàng nhét nửa miếng bánh còn lại vào tay tôi:
- Ăn đi. No bụng rồi mới có sức bàn phong cốt.
Miếng bánh ngọt lịm. Ngọt đến mức nước mắt tôi chảy ròng. Đêm đó, tôi mơ thấy mình rơi vào vại mật ong. Không còn ai gọi tôi là đứa hoang không mẹ, cũng chẳng ai ép cha đổi sách lấy gạo.
3
Nương là người rất kỳ lạ. Nàng không như những người kế thất khác, vội vàng lập uy hay nịnh nọt chồng. Thậm chí nàng còn lười dậy sớm nấu cơm cho cha.
Mỗi ngày đến trưa bóng đã xế, nàng mới uể oải trở dậy, ngồi trước gương kẻ mày tô môi, khiến khuôn mặt càng thêm yêu kiều. Cha không chịu nổi, nhẫn nhịn khuyên vài lần:
- Đã làm vợ người ta, nên mặt mộc chăm lo việc nhà, như thế... thành thể thống gì?
Nàng chấm son môi trước gương, thờ ơ đáp:
- Quan nhân, mấy mảnh ruộng cằn của ngài một năm chẳng ki/ếm nổi hai lạng bạc. Thiếp không ăn diện đẹp đẽ, ra ngoài làm sao mặc cả với các ông chủ? Làm sao xin mấy tay đồ tể cho thêm hai lạng thịt?
- Ngài là túc nho, mặt dày mày dạn không đành lòng ra ngoài. Cơm áo cả nhà này, tổng phải có kẻ lo chứ?
Cha bị chặn họng đỏ mặt, phẩy tay áo bỏ đi:
- Đàn bà với tiểu nhân khó dạy thật!
Nương trợn mắt nhìn theo bóng lưng cha, quay lại bảo tôi:
- Thấy chưa, đó là cha ngươi đấy. Tài không nhiều mà tính thì lớn. Sau này tìm đàn ông, nhất định đừng gặp phải loại này.
Dù miệng lưỡi đ/ộc địa, nhưng nương thực sự khiến gia đình này sống lại. Nàng không giỏi nấu ăn, nhưng biết cách ki/ếm tiền. Nàng nhổ hết những chậu lan ch*t khô mà cha coi như báu vật trong sân, trồng hành tỏi lên đó. Nàng lấy mấy rương sách tranh mốc meo trong kho, tìm đến các cửa hàng sách cũ, không b/án mà cho những kẻ bỗng dưng phát tài thuê lại trang hoàng nhà cửa, mỗi tháng thu về mấy chuỗi tiền.
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 15
Chương 15
Chương 14
Chương 8
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook