Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cha tôi thở dài n/ão nề, cầm đũa chọc vào chén cơm.
"Có chuyện gì vậy? Trong cơm có đ/ộc sao?" Trưởng công chúa gắp một miếng cá, cẩn thận gỡ xong rồi –
Đặt vào bát của tôi.
Tôi vừa mừng vừa sợ, cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Cha liếc nhìn Trưởng công chúa, ngập ngừng không nói hết câu: "Điện hạ, hôm nay người đ/á/nh nhị đệ và nhị đệ muội, mẹ già chắc chắn không dễ dàng bỏ qua đâu. Nếu bà ta thật sự vào cung tố cáo..."
"Cứ để bà ta đi." Trưởng công chúa bình thản như không, "Nếu bà ta bước được một bước vào cung môn, bản cung sẽ theo họ của bả."
"Nhưng... dư luận đ/áng s/ợ lắm." Cha nhăn mặt như khổ qua, "Bây giờ bên ngoài đều đồn Điện hạ... đồn Điện hạ bạo ngược thành tính, nếu lại thêm tiếng ng/ược đ/ãi công gia, bọn lão già Ngự sử đài lại tấu chương cáo giác nữa mất."
Hóa ra cha đang lo lắng cho Trưởng công chúa.
Tôi dừng đũa, cảm động trong lòng. Cha tuy nhu nhược nhưng tâm địa thật tốt.
Tay Trưởng công chúa khựng lại.
Nàng ngẩng đầu nhìn cha, nửa cười nửa không: "Tạ Như Trác, ngươi đang quan tâm bản cung?"
Cha đỏ mặt, lắp bắp: "Thần... thần là phu quân của Điện hạ, đương nhiên cùng vinh cùng nhục."
"Phu quân?"
Trưởng công chúa nhấn nhá hai chữ này, ánh mắt đột nhiên trở nên thâm thúy.
Nàng đặt đũa xuống, khẽ nghiêng người về phía trước, áp sát cha tôi:
"Đã biết là phu quân của bản cung, vậy tối nay... có nên thi hành trách nhiệm của phu quân không?"
"Khục khục khục!"
Cha tôi bị hạt cơm mắc trong cổ, ho sặc sụa.
Mặt đỏ như đít khỉ.
Dù mới 5 tuổi nhưng tôi hiểu "thi hành trách nhiệm" nghĩa là gì. Nhị thẩm hàng xóm thường m/ắng nhị thúc là "đồ vô dụng, trách nhiệm cũng làm không xong".
Cha tôi x/ấu hổ đến muốn ch*t: "Điện... Điện hạ! A Mãn còn ở đây!"
Trưởng công chúa liếc nhìn tôi.
Tôi suy nghĩ một chút, ôm ch/ặt bát cơm nhảy xuống ghế:
"Con ra ngoài ăn!"
Dù không nói thành lời nhưng hành động đã thể hiện quyết tâm của tôi.
Tôi không làm chuyện vướng chân!
Tôi ngồi xổm dưới hiên, vừa gặm chân giò vừa lắng nghe động tĩnh trong phòng.
Không có tiếng đ/á/nh nhau như tôi tưởng tượng.
Một lúc sau, trong phòng vang lên tiếng kêu thảm thiết của cha:
"Điện hạ! Đau đ/au đau! Nhẹ thôi!"
"Cố chịu! Đau chút mà không chịu nổi, còn đáng mặt đàn ông không?"
"Xươ/ng g/ãy mất! Thật sự g/ãy rồi!"
"Im miệng! Kêu nữa bịt mồm đấy!"
Tôi sợ đến mức đ/á/nh rơi cả chân giò.
Toang rồi.
Cha vẫn bị đ/á/nh.
Đang định xông vào c/ứu cha thì cửa phòng bật mở.
Đặng mụ mặt đen như mực đứng ở cửa, tay cầm xấp sổ sách.
"Tiểu thư, đừng nghe tr/ộm chuyện người ta, dễ bị lẹo mắt lắm."
Bà ta nhấc bổng tôi lên, đưa về phòng ngủ.
Hôm sau, tôi thấy cha chống eo bước ra, đi khập khiễng.
Quầng mắt cũng thâm đen.
Nhưng biểu cảm trên mặt... khó tả lắm, vừa đ/au đớn vừa hạnh phúc?
"Cha, cha không sao chứ?" Tôi dùng tay ra hiệu.
Cha nhìn thấy tôi, mặt đỏ bừng, bỗng nhiên tươi tỉnh hẳn: "A Mãn, cha không sao. Điện hạ nàng... nàng đang nắn xươ/ng cho cha đấy. Con xem, lưng cha có thẳng hơn không?"
Tôi nhìn kỹ.
Quả đúng thế.
Trước đây cha luôn khom lưng gù gáy, ra vẻ nhu nhược.
Hôm nay trông tuy có đ/au nhưng lưng thật sự thẳng hơn.
Đúng lúc này, người từ cung đến.
Là Vương công công bên cạnh hoàng đế.
"Truyền khẩu dụ của hoàng thượng, mời Trưởng công chúa, Phò mã vào cung dự gia yến!"
Mặt cha tôi lập tức trắng bệch.
Ai mà chẳng biết, hoàng đế vừa sợ lại vừa kiêng dè người chị này. Lần ban hôn này vốn là để làm nh/ục Trưởng công chúa, gả nàng cho tên thư sinh nghèo không thân không thế, từ đó thu hồi binh quyền trong tay nàng.
Đây nào phải gia yến.
Rõ ràng là Hồng môn yến.
Cha liếc nhìn Trưởng công chúa đang trang điểm, đột nhiên nắm ch/ặt tay, như quyết tâm làm gì đó.
Ông ngồi xổm xuống xoa đầu tôi:
"A Mãn, con ở nhà ngoan nhé. Nếu... nếu cha không về được, con cầm thứ này đến tìm Trương đại nương b/án đậu phụ phía nam thành, bả sẽ thu nhận con."
Ông nhét cho tôi một ngọc bội phẩm chất bình thường.
Đó là thứ có giá trị duy nhất trên người ông.
Tôi nước mắt lưng tròng níu tay áo cha không buông.
Đúng lúc này, một bàn tay vươn ra, cư/ớp lấy ngọc bội trong tay cha.
Trưởng công chúa diện trang phục lộng lẫy, môi đỏ rực, đẹp đến choáng ngợp.
Nàng vứt ngọc bội lại vào lòng cha, cười kh/inh bỉ:
"Đồ vô dụng. Có bản cung ở đây, Diêm vương còn không dám thu ngươi. Đi, vào cung!"
Nàng vung tay áo lớn, dẫn đầu bước ra khỏi cửa.
Bóng lưng ấy toát lên khí phách ngút trời.
Cha tôi ngẩn người, vội vàng giấu ngọc bội rồi chạy theo:
"Điện hạ! Chờ thần với! Thần xin nâng váy cho Điện hạ!"
Tôi nhìn theo bóng lưng họ, đột nhiên cảm thấy.
Lần này nhị thẩm có lẽ thật sự đ/á phải sắt.
Mà gia tộc họ Tạ của chúng ta, có lẽ sắp đổi trời rồi.
4
Cung yến bày ở Lân Đức điện.
Lộng lẫy vàng son, sáng đến chói mắt.
Tôi và cha như hai chú cừu non lạc vào đàn sói, co rúm sau lưng Trưởng công chúa.
Nhưng tôi phát hiện, khi "mẹ hổ" này vừa bước vào điện, cả tòa đại điện ồn ào lập tức im bặt một nửa.
Những vị đại nhân mặc quan phục, các nương nương đầu đầy châu báu nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ lạ.
Kẻ thì sợ hãi, người thì h/ận th/ù, có kẻ còn bĩu môi đảo mắt.
"Ôi chao, chẳng phải hoàng tỷ sao?"
Một người phụ nữ mặc cẩm bào màu hồng phấn, trang điểm như công xòe đuôi lượn mình đi tới.
Cha thì thầm bảo tôi, đây là Lưu Quý phi được sủng ái nhất.
Lưu Quý phi phe phẩy quạt lông, ánh mắt như móc câu liếc dọc thân hình cha tôi trong bộ quan phục rộng thùng thình, cuối cùng dừng ở tôi.
"Chà chà, nghe nói hoàng tỷ gả cho thám hoa lang, bản cung tưởng là trang thanh niên tuấn kiệt thế nào."
Bà ta che miệng cười, giọng đủ lớn cho cả điện nghe thấy:
"Hóa ra là thư sinh nghèo rớt mùng tơi, còn dắt theo cục n/ợ c/âm đi/ếc. Hoàng tỷ, khẩu vị của ngài ngày càng đặc biệt đấy."
Xung quanh vang lên tiếng cười khúc khích.
Mặt cha tôi "bừng" đỏ đến tận cổ.
Ông cúi gằm mặt, muốn chui xuống đất cho xong.
Chương 19
Chương 6
Chương 6
Chương 6
9
9
6
Chương 22
Bình luận
Bình luận Facebook