Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hắn từng bảo sẽ nuôi tôi như nuôi hoa.
Hắn có thể dành dụm ba tháng lương chỉ để đưa tôi đi chơi.
Chiếc túi tôi thích, dù tôi nói không cần vì quá đắt, vượt quá khả năng chi tiêu của chúng tôi, hắn vẫn v/ay tiền bạn bè để m/ua cho tôi.
Lúc ấy, tôi tưởng đó chính là tình yêu.
Dù hắn không có tiền, tôi vẫn muốn lấy một người đàn ông mà cả tấm lòng chỉ hướng về tôi.
Nhưng sau khi tôi mang th/ai, hắn như biến thành một con người khác.
Không làm việc nhà, không đưa tiền, còn bảo phải tiết kiệm.
Nếu hắn nói sớm thế này, tôi đã chẳng bao giờ đến với hắn.
9
Tôi ôm con trong phòng cho bú.
Nhìn căn phòng trọ chật hẹp, bừa bộn, tôi cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng. Tôi không thể tưởng tượng con mình cũng phải sống trong cảnh khổ cực như vậy.
Đêm đó, con ngủ chung giường với chúng tôi.
Chồng tôi lật đật kéo quần tôi.
Trước kia, mỗi khi làm chuyện này, hắn đều hết lời chiều chuộng tôi. Tôi cảm thấy mình được trân trọng.
Giờ đây, tôi chỉ thấy hắn coi tôi như công cụ xả thỏa d/ục v/ọng.
Không một chút dạo đầu.
Tôi không muốn.
Hắn quát: "Bao lâu rồi, giờ có thể gần gũi được rồi".
Trong lúc giằng co, tôi t/át hắn một cái.
Chồng tôi đáp trả bằng một cái t/át nảy lửa.
Trong bóng tối, chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau.
Hắn lại x/é áo tôi.
Tôi chộp lấy điện thoại, đ/ập mạnh vào đầu hắn.
Chồng tôi bật đèn lên, gầm gừ: "Cao Vũ, mày đi/ên rồi à?"
Tôi không dám chọc gi/ận hắn, vẻ mặt hắn lúc này thật đ/áng s/ợ.
Đứa bé bị đ/á/nh thức, khóc thét lên.
Tôi ôm con dỗ dành.
Chồng tôi càng tức gi/ận, đẩy tôi một cái thật mạnh. Tôi tránh không kịp, ôm con ngã sõng soài xuống đất.
10
May sao tôi chạm đất trước, tay giơ cao đứa bé nên con không bị thương.
Mẹ chồng xông vào.
Không nói không rằng, bà ta xông tới t/át tôi mấy cái, ch/ửi: "Đẻ ra đồ bỏ đi, còn dám cãi lời con trai tao! Mày phản thiên hả!"
Tôi hoàn toàn bất lực.
Đứa bé khóc thét vì h/oảng s/ợ.
Chồng tôi lạnh lùng nhìn mẹ đ/á/nh tôi.
Mẹ chồng đ/á/nh xong, quát: "Hầu hạ con trai tao cho tử tế, không thì bà cho mày biết tay! Đàn bà đã có chồng đẻ con rồi thì chẳng đáng đồng xu nào, phải làm trâu ngựa cho con trai tao!"
Bà ta quay sang bảo chồng tôi: "Đàn bà phải đ/á/nh thì mới nghe lời. Trước đây mày chiều chuộng nó quá, khiến nó quên mất thân phận!"
Chồng tôi đáp: "Con biết rồi, mẹ bế đứa bé đi đi".
Mẹ chồng định gi/ật lấy con tôi.
Tôi biết hắn định làm gì.
Trước đây khi tôi không muốn, hắn cũng từng cưỡng ép.
Hắn còn bảo: "Cưới nhau rồi còn giả vờ! Tao cưỡ/ng hi*p mày thì sao nào, báo cảnh sát cũng chẳng thèm quan tâm!"
Tôi r/un r/ẩy vì sợ hãi.
Tôi không phải là đối thủ của hai mẹ con họ.
Hơn nữa tôi còn có con.
Trước khi sinh con, thái độ của họ với tôi chỉ là thiếu kiên nhẫn.
Nhưng ít nhất còn tìm cớ qua loa.
Sau khi sinh con, không những bất mãn mà còn bắt đầu ch/ửi m/ắng, đ/á/nh đ/ập tôi.
11
Hôm sau, tôi ra khỏi nhà với khuôn mặt sưng húp để đi làm.
Nhưng tôi không đến công ty.
Tôi vào một tiệm KFC, ngồi đó một tiếng đồng hồ.
Rồi tôi m/ua một thanh sắt, quay về nhà.
Tôi định bế con đi, nếu mẹ chồng ngăn cản thì sẽ đ/á/nh nhau với bà ta.
Phải thắng ngay lập tức, không thì sợ bà ta làm hại con tôi.
Đây chính là nỗi khổ khi lấy phải gia đình lang sói.
Nhưng lúc đó tôi còn ngây thơ chẳng hiểu gì, cũng chẳng ai dạy tôi. Chồng tôi lúc đó đối xử với tôi rất tốt, tôi không thể ngờ đó chỉ là lớp vỏ bọc. Nhưng cái nghèo của hắn thì thật trăm phần trăm.
Tôi mở cửa bước vào.
Mẹ chồng đang nấu ăn, con tôi đang ngủ.
Tôi lén lấy giấy tờ tùy thân, rồi bế con đi.
Mẹ chồng thấy tôi bế con, không thèm để ý, có lẽ bà ta nghĩ tôi chỉ đưa con xuống dạo chơi.
12
Trong điện thoại, ông chủ nhắn một dấu hỏi.
Tôi ôm con ngồi trên taxi, vừa khóc vừa gõ tin nhắn xin nghỉ ốm.
Ông chủ lập tức gọi điện.
Tôi bắt máy, giọng ông ấy ấm áp đầy quan tâm: "Em sao thế? Không sao chứ?"
Tôi không kìm được nước mắt.
Một tiếng sau, tôi ôm con ngồi trong phòng riêng.
Ông chủ nghe tôi kể về những gì đã trải qua, suốt buổi chỉ nhíu mày.
Tôi khóc nói: "Anh có thể cho em một cơ hội nữa không? Giờ em đã chạy ra rồi, sẽ không quay về, có thể đáp ứng điều kiện của anh. Em thực sự rất cần tiền, không ai trông con giúp nên em phải tự mang theo. Có lẽ em cũng không thể quay lại làm việc được nữa."
Chồng và mẹ chồng như hai con q/uỷ, giờ đã dám tùy tiện đ/á/nh đ/ập, làm nh/ục tôi. Càng ở lâu, sau này càng thảm.
Tôi không thể sống ở đó, con gái tôi cũng không thể ở cùng những kẻ vô nhân tính ấy.
Tôi muốn tự chăm con, nếu ông chủ m/ua sữa của tôi, ít nhất tôi còn có 50 triệu để xoay xở.
Tôi rất biết tiết kiệm.
13
Ông chủ suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Nhỡ chồng và mẹ chồng em tìm đến thì sao?"
Tôi hơi sợ, thực sự sợ bị đ/á/nh lần nữa.
Chuyện này, báo cảnh sát cũng vô ích.
Cảnh sát không mấy quan tâm, bảo là chuyện gia đình, lắm thì khuyên nhủ chồng và mẹ chồng vài câu, chẳng đ/au ngứa gì với họ.
Trước đây tôi từng gặp một cô gái bị chồng và bố chồng đ/á/nh, báo cảnh sát xong họ còn hỏi cô ấy có làm gì sai không mà bị đ/á/nh. Chồng và bố chồng cô chẳng việc gì, về nhà lại đ/á/nh cô thêm.
Cô gái ấy chưa kịp ly hôn đã bỏ trốn.
Tôi hoang mang, có lẽ cũng phải bế con bỏ chạy.
Giờ chẳng dám mơ đến chuyện ly hôn.
Vì họ chắc chắn sẽ tranh con để u/y hi*p tôi.
Ông chủ nói: "Nếu em tin tưởng, có thể đến ở nhà anh. Nhà anh an ninh rất tốt, vừa tiện cho em cung cấp sữa, vừa có thể làm công việc giúp việc. Anh sẽ trả lương hàng tháng như trước. À này, em nấu ăn có ngon không?"
Tôi vội đáp: "Em nấu ăn rất ngon."
Thế là tôi dọn đến nhà ông chủ, mang theo cả con.
Ông chủ thật sự rất nhân văn.
Ông ấy còn rất biết quan tâm.
Ông bảo tôi nghỉ ngơi dưỡng sức, hồi phục tinh thần.
Tôi đồng ý.
Ông còn m/ua rất nhiều đồ dùng cho bé, giao thẳng đến biệt thự, cùng quần áo thay cho tôi.
Chương 9
Chương 16
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook