Phu quân, thiếp chính là chị dâu của ngài đây!

“Tạ Trạch Ngôn đứa trẻ ấy, sau này nhất định sẽ là trụ cột quốc gia, là người có ích cho bách tính. Cha... cha không thể hại nó được...”

Ông nhìn tôi một cách thận trọng: “Cha từ nhỏ đã dạy con đạo lý gia quốc, con gái à, con nhất định hiểu được cha, phải không?”

Tôi nhìn ông, bỗng cười phá lên.

Quay người rút cây chổi lông gà từ bình hoa bên cạnh, đưa vào tay mẫu thân đang mắt phừng phừng lửa gi/ận.

Ngay lập tức, tiếng kêu đ/au đớn của cha vang khắp tướng quân phủ.

Đáng đời!

11

Mẫu thân đ/á/nh xong phụ thân, định sang nhà họ Tạ tính sổ.

Tiểu tì gác cổng hớt hải chạy vào, “Phu nhân! Thế... Thế tử đến rồi! Nói muốn gặp mặt tiểu thư để giải thích!”

“Đến đúng lúc!” Mẫu thân cười lạnh, quay sang nói với hạ nhân: “Đi, lấy đ/ao của ta đây!”

Phụ thân sợ đến mặt tái mét.

Không kịp lau những vết bầm tím trên mặt, ông liền lao đến ôm ch/ặt chân mẫu thân: “Phu nhân, không được! Không được...”

Cuối cùng, sau khi phụ thân vừa khóc vừa ký vào bản cam kết “trong ba năm không uống một giọt rư/ợu nào”, mẫu thân mới miễn cưỡng đồng ý cho Tạ Trạch Ngôn gặp tôi.

Tôi cùng Lan Hương đợi hắn trong thư phòng.

Không lâu sau, Tạ Trạch Ngôn đẩy cửa bước vào, trong tay vẫn ôm chiếc hộp gỗ đàn hương chứa bức họa.

Ngọn lửa trong lòng tôi bùng lên dữ dội.

“Ngươi dám mang thứ này đến tướng quân phủ, còn chưa đủ đò/n hôm nay sao?”

Tạ Trạch Ngôn đôi mắt dán ch/ặt vào người tôi, giọng dịu dàng: “Ta dám mang đến, vì người trong tranh chính là phu nhân.”

Tôi hoàn toàn không tin.

“Tạ Trạch Ngôn, trí nhớ ta không tệ đến thế, nếu trước khi thành thân ta từng thấy mặt ngươi, tuyệt đối không thể quên.”

Hắn lắc đầu: “Nàng chưa từng thấy mặt ta.”

“Hôm đó trời mưa rất lớn, giặc giăng dây chăng ngựa, ta ngã xuống đất, cả khuôn mặt chìm trong bùn đất.”

“Ta tưởng mình khó thoát kiếp nạn, ngẩng đầu lên liền thấy nàng từ trên trời rơi xuống.”

Nghe hắn nói, đầu tôi “ầm” một tiếng, ký ức bị lãng quên bỗng hiện về.

Hình như... đúng là có chuyện đó.

Đó là tháng thứ hai tôi bỏ nhà đi làm “nữ hiệp”. Gặp mưa lớn giữa đường, thấy kẻ x/ấu cư/ớp đường, tôi thuận tay c/ứu một người. Người đó toàn thân lấm bùn, thảm hại vô cùng, tôi còn chưa kịp nhìn rõ mặt đã thúc ngựa bỏ đi.

Hóa ra là hắn.

“Về nhà, ta lập tức xin phụ thân đến tướng quân phủ cầu hôn.”

Gương mặt Tạ Trạch Ngôn thoáng vẻ đắng cay, “Nhưng ta chờ suốt cả ngày, phụ thân trở về lại bảo nàng đã để mắt đến Như Phong.”

Lúc này tôi mới hiểu.

Thảo nào cái tên Tạ Như Phong th/ần ki/nh kia lại nói câu “sớm biết nàng không thể thiếu ta”.

Cơn gi/ận trong lòng tôi tiêu tan gần hết, nhưng vẫn còn chút ngượng ngùng: “Vậy sau khi thành hôn, sao chàng không kể chuyện này với thiếp?”

“Ta muốn nói.”

“Nhưng... đêm động phòng, khi ta vén khăn che mặt, nàng cứ nhìn chằm chằm vào mặt ta mà sững sờ.”

Hắn hiếm hoi ngập ngừng, giọng nói vốn điềm đạm bỗng mang chút bối rối khó tả.

“Ta sợ... sợ nàng nhớ lại hình ảnh ta ngày đó đầy bùn đất, sẽ không thích...”

Trái tim tôi bỗng run lên, mềm nhũn mà cay xót.

Vị quân tử đường hoàng chính trực trước mặt người ngoài kia, lại vì chuyện này mà bất an đến thế.

Tôi vừa định tỏ thái độ tốt với hắn, đầu óc lại “rắc” một tiếng.

“Không đúng,” tôi chỉ vào bức họa, “Người con gái trong tranh dáng vẻ mảnh mai, rõ ràng khác hẳn ta!”

Tạ Trạch Ngôn nhìn mặt tôi, ngập ngừng không nói.

Lan Hương đứng sau bỗng “à” lên một tiếng, “Tiểu thư! Tôi nhớ ra rồi! Trước khi xuất giá, ngài ngày nào cũng múa đ/ao cưỡi ngựa, dáng rất mảnh! Sau khi đến phủ Hầu, ngài bảo đồ ăn phủ Hầu ngon, lại thêm việc không luyện võ nữa để tỏ ra yếu đuối, nên mới... m/ập hơn chút, dáng người tự nhiên khác đi...”

Mặt tôi lập tức đen như đáy nồi.

Ngoảnh lại, tôi nhếch môi cười gượng với Tạ Trạch Ngôn: “Ta b/éo lắm sao?”

“Không!” Hắn lắc đầu với bản năng sinh tồn mãnh liệt, “Phu nhân đẫy đà, không hề b/éo chút nào.”

Hắn suy nghĩ một lát, lại nghiêm túc bổ sung: “Ta rất thích.”

Tôi bĩu môi, lật lại những bức họa lần nữa, lại phát hiện điểm nghi vấn mới.

“Hôm đó ta rõ ràng không đội khăn che, sao ngươi lại vẽ cho ta cái khăn che?”

Tạ Trạch Ngôn nhìn bức họa, nói khẽ: “Ta chỉ biết lòng ta hướng về nàng, nhưng không rõ ý nàng thế nào. Danh tiết của con gái lớn hơn trời, ta sợ lỡ may bức họa bị người thấy, làm hỏng thanh danh của nàng.”

Tôi hoàn toàn không biết nói gì nữa.

Đồ ngốc này.

Tôi đưa tay chạm vào gò má vẫn hơi sưng đỏ của hắn, giọng dịu lại: “Còn đ/au không?”

Hắn nắm lấy tay tôi: “Nếu còn đ/au, phu nhân có bù đắp cho ta không?”

Tôi gật đầu: “Chàng muốn bù đắp gì?”

Hắn rút từ trong ng/ực ra mảnh vải thêu đôi uyên ương đùa nước, mở ra đưa đến trước mặt tôi: “Ta muốn nương tử thêu nốt tặng ta.”

12

Sau khi giải tỏa hiểu lầm, mẫu thân nắm tay Tạ Trạch Ngôn, khen ngợi hắn từ đầu đến chân, cuối cùng còn vỗ mạnh vào vai hắn: “Đứa trẻ tốt, để cháu chịu oan ức rồi.”

Phụ thân ôm eo lết từ thư phòng ra, nhìn cảnh này mặt xanh như tàu lá.

Mẫu thân liếc mắt: “Nhìn gì? Nếu không phải do ngươi buông lời tùy tiện, con rể tốt của ta đâu phải chịu ức như vậy?”

Phụ thân không dám hé răng, lủi thủi lết về.

Mẫu thân bảo chúng tôi hiếm khi về thăm, nhất định giữ chúng tôi ở lại tướng quân phủ nửa tháng.

Nửa tháng này, hễ tôi luyện ki/ếm trong sân, Tạ Trạch Ngôn liền ngồi dưới hành lang đọc sách. Mỗi lần tôi xoay người, ki/ếm khí cuốn gió thổi tung trang sách của hắn, hắn cũng không gi/ận, chỉ ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy vấn vương.

Má tôi nóng bừng, cố ý múa ki/ếm càng thêm dữ dội, trong lòng ngọt như mật.

Ngày tháng hạnh phúc luôn ngắn ngủi, nửa tháng sau, chúng tôi trở về phủ Hầu.

Vừa đến nơi, Tạ Trạch Ngôn đỡ tôi xuống xe.

Tôi vừa đứng vững, chưa kịp nhìn rõ cảnh đón tiếp trước cửa, đã nghe hai tiếng “bịch” “bịch” đặc sệt.

Nhìn kỹ, hóa ra là Tạ Như Phong và Cố Diểu. Vừa nãy hai người họ được gia nhân đỡ đứng trước cửa, khi chúng tôi xuống xe, những người đỡ họ đồng loạt quỳ xuống hành lễ, mất điểm tựa, hai người họ như hai cục bùn nhão nhoẹt, thẳng đờ đổ vật xuống đất.

Danh sách chương

4 chương
20/12/2025 10:21
0
20/12/2025 10:19
0
20/12/2025 10:16
0
20/12/2025 10:13
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu