Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Gả Cho Kẻ Ác
- Chương 4
Nhưng mỗi ngày Tạ Uyên đều đi sớm về khuya. Những Cẩm Y Vệ bên cạnh hắn đều run sợ, ngoan ngoãn nghe lời. Thỉnh thoảng nhìn thấy, vạt áo phi ngư phục còn vương vài giọt m/áu.
Hầu nữ há hốc miệng, mặt mày tái nhợt, nở nụ cười gượng gạo kỳ quái với ta:
- Tiểu thư muốn biết, chi bằng trực tiếp hỏi đại nhân...
Nghĩ lại cũng phải. Có chuyện nên thẳng thắn nói chuyện với Tạ Uyên. Sắp thành thân với hắn rồi, không thể ngoài tên họ ra thì chẳng biết gì cả. Làm vợ chồng gì mà như thế?
Thấy đèn trong thư phòng còn sáng, ta bưng bát sâm thang vừa hầm xong tới. Tạ Uyên thấy ta, đôi mắt đen kịt chợt gợn sóng, thoáng chút bất ngờ.
Trước mặt hắn đặt một quyển sổ nhỏ. Ngón tay thon dài cầm bút lông chu sa, như Diêm La phán quan, thờ ơ gạch chéo bên cạnh tên.
- Phu quân vẫn còn bận công vụ? - Ta đặt sâm thang trước mặt hắn.
Hắn khép sổ lại, giả bộ thản nhiên nhét xuống dưới chồng sách.
- Ừ... - Tạ Uyên khẽ đáp, mỉm cười hỏi ta - Đêm khuya thế này tìm ta, có việc muốn hỏi?
Ánh mắt ta sáng lên. Hắn thẳng thắn thế, ta cũng chẳng vòng vo.
- Phu quân trong triều giữ chức gì? Một năm bổng lộc bao nhiêu?
- Ngươi nói thật đi, sau này ta mới tiện quán xuyến gia đình.
Hắn ngập ngừng, đầu ngón tay gõ nhẹ lên bàn, giọng nói cũng m/ập mờ:
- Chỉ là chức quan nhỏ, giữ cổng thành... sợ khiến phu nhân thất vọng.
Nghe vậy, ta không thất vọng mà ngược lại thấy an lòng. Hạ nhân Nguyễn gia từng bàn tán, nói công tử Tạ gia là thứ bùn không trát nổi tường, chỉ làm chức quan vừng mè. Không trách gia nhân trong phủ cứ ấp a ấp úng. Sợ ta biết được sẽ kh/inh thường hắn chăng?
Ánh mắt ta dịu lại, thoáng chút thương cảm:
- Không sao! Quan nhỏ cũng tốt.
- Ngươi còn trẻ, lỡ lầm đường lạc lối, sau này chăm chỉ đọc sách, vẫn còn cơ hội thăng tiến.
Môi mỏng hắn cong nhẹ, nắm lấy mu bàn tay ta:
- Đa tạ phu nhân không chê.
Khi ta đứng lên bưng canh, chợt nhận ra vết m/áu khô trên áo hắn. Miệng lỡ lời hỏi:
- Giữ cổng thành cũng phải đ/á/nh nhau sao? Chẳng phải là chức quan nhàn hạ ư?
Tạ Uyên liếc nhìn vết m/áu trên vạt áo, nhếch môi nở nụ cười nhạt:
- M/áu trên người là do ta đ/á/nh nhau với lũ bạn bè vô lại ở sò/ng b/ạc, lỡ dính phải.
- Sau khi thành thân, ta sẽ chú ý hơn, không tới những nơi đó nữa.
- Còn bổng lộc... dù ít hay nhiều đều giao cho phu nhân quản lý.
Hắn ngoan ngoãn thế, ta cũng ngại hỏi thêm. Trước khi rời đi, Tạ Uyên ánh mắt lướt qua người ta:
- Ngày mai đúng dịp nghỉ, ta đưa phu nhân ra phố m/ua đồ cần cho hôn lễ.
9
Ta cúi nhìn bộ quần áo trên người, chợt hiểu ra. Vị hôn phu sắp cưới này quả thật chu đáo. Từ Nguyễn gia tới đây, ta chỉ mặc mỗi bộ đồ cưới. Chưa kịp bái đường, đương nhiên không thể ngày nào cũng mặc đồ cưới. Đại phu nhân lấy cớ ta và đích tỷ đổi hôn sự, ta gả tốt còn đích tỷ gả x/ấu, nên đem phần lớn hồi môn của ta bù cho đích tỷ. Ta mang tới kinh thành toàn đồ cũ của Nguyễn gia, ngay cả quần áo cũng là đồ cũ.
Nghĩ tới việc thành thân tốn kém không ít. Chức quan Tạ Uyên không cao, bổng lộc một năm cũng ít. Lên phố Trường An, ta chọn đi chọn lại toàn thứ thiết thực, không đắt tiền lắm. Vui mừng nghĩ mình thật biết tính toán...
...
Cẩm Y Vệ lặng lẽ tới bên Tạ Uyên. Bưng theo đống đồ ta đã chọn. Tạ Uyên cúi mắt, liếc nhanh qua, ngón tay thon dài chỉ mấy món:
- Cái này, với cái này để lại.
- Còn lại đem trả hết, đổi cho nàng loại tốt nhất.
M/ua sắm cả buổi sáng, Tạ Uyên không hề vội, không hối thúc ta, thản nhiên dựa cửa chờ ta chọn xong.
Chỉ là thật kỳ lạ. Sao Tạ Uyên đứng trước cửa tiệm, trong quán tự động dẹp sạch, không còn một bóng người... Ngay cả chủ tiệm cũng r/un r/ẩy, tự động pha trà mời Tạ Uyên.
- Phu quân, trả tiền đi! - Ta vẫy tay ra cửa gọi.
Chủ tiệm trợn mắt như thấy m/a.
- Tạ đại nhân là phu quân của cô nương?
- Tiền này không cần trả đâu! - Chủ tiệm cười nếp nhăn giãn ra. Dưới ánh mắt Tạ Uyên, hắn r/un r/ẩy cố nặn nụ cười: - Cô nương có mắt... chọn trúng Tạ đại nhân...
Hả? Sao ta cảm giác hắn đang nói mỉa? Tạ Uyên lạnh lùng quẳng tờ ngân phiếu, kéo ta ra khỏi tiệm may. Nếu một chủ tiệm có thái độ kỳ lạ đã đành. Cả dãy phố, chủ tiệm nào thấy Tạ Uyên cũng như chuột thấy mèo... Thế thì chắc chắn là phu quân ta có vấn đề!
Lên xe ngựa. Ta nhìn Tạ Uyên đang ngồi bên cửa xe, từ từ áp sát. Đưa tay véo má hắn trắng như ngọc. Kéo đôi môi căng thẳng của hắn thành nụ cười.
Tạ Uyên: "..."
- Ngươi không sợ ta?
Ta ngơ ngác: - Sợ ngươi? Phu quân biết cắn người sao?
Khóe môi hắn nhếch lên: - Còn đ/áng s/ợ hơn cắn người.
- Vậy ta cũng không sợ!
- Bởi phu quân của ta khác hẳn lời đồn, họ đều nói ngươi là công tử bột vô dụng không trát nổi tường.
Ta nhìn vòng eo săn chắc dưới phi ngư phục của hắn, thèm thuồng không nhịn được, áp sát dính vào. Tạ Uyên cứng đờ một chốc, bất động như tượng gỗ, mặc ta tựa vào ng/ực, tay đặt lên eo hắn.
- Ngươi không ỷ thế hiếp người.
- Tiền phải trả, một đồng cũng không thiếu.
- Phu quân của ta là người tốt, tại sao phải sợ?
Lâu lâu sau, Tạ Uyên đăm đăm nhìn mặt ta, đáy mắt đen kịt thoáng chớp.
- Ngươi là người đầu tiên nói ta là người tốt.
- Câu này đã nói ra, cả đời không được thay đổi!
10
Về tới Tạ phủ, ta kiểm kê đồ đạc m/ua về, chất đầy cả xe. Vải bông ta m/ua bị đổi thành gấm lụa. Trâm bạc cũng biến thành trâm vàng. Ta cầm đồ vật, gi/ận dữ đi tìm Tạ Uyên. Quẳng đồ trước mặt hắn.
Lông mi hắn khẽ run, đáy mắt ngưng tụ vùng tối tăm mờ mịt.
- Có chuyện gì? Phu nhân không hài lòng sao?
Ta gi/ận không nhịn nổi: - Tạ Uyên, ngươi có biết mình chỉ là tiểu lại giữ cổng thành không? Tiêu tiền như thế, sau này còn sống nổi không?
Bình luận
Bình luận Facebook