Alpha bạn cùng phòng gần đây có chút không ổn.
Anh ta luôn nhìn chằm chằm vào gáy trơn láng không tuyến của tôi, bảo rằng tôi thơm quá, lúc nào cũng muốn chiếm hữu tôi đến đi/ên cuồ/ng.
Tôi gắng ra vẻ bình tĩnh:
- Tôi chỉ là một Beta không thể bị đ/á/nh dấu thôi mà.
Không ngờ anh chàng bạn phòng thẳng thừng đ/è tôi xuống giường 👇, vẻ mặt lạnh lùng vô cảm:
- Không thử sao biết được?
1
Vừa chợp mắt được một lúc, tôi bỗng cảm thấy một áp lực khủng khiếp đ/è nén.
Đi kèm với đó là tiếng thở gấp đầy nén chịu.
Tôi lật người, định làm ngơ.
Nhưng chỉ một lát sau, vẫn đưa tay kéo rèm cửa hé một khe nhìn sang giường đối diện.
Dưới ánh đèn mờ ảo, Lục Văn Xuyên - anh bạn cùng phòng Alpha đang ngồi bệt trên giường, cúi gằm mặt.
Đường nét góc cạnh nổi bật dưới ánh đèn.
Tôi thoáng thấy những đường gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc vì đang kìm nén.
Anh ta đang trong kỳ động dục.
Rất khó chịu, và cực kỳ bạo liệt.
Có lẽ lúc này căn phòng đã ngập tràn mùi thông tin đầy bạo ngược của Lục Văn Xuyên.
Là một Beta, dù không ngửi thấy gì nhưng tôi vẫn cảm thấy lòng dạ bồn chồn.
Đây chính là uy lực của Alpha đỉnh cao sao?
Thở dài, tôi ngồi dậy kéo rèm, gọi khẽ:
- Lục Văn Xuyên.
- Hửm?
Trong bóng tối, đôi mắt sắc lạnh của Alpha lập tức chĩa về phía tôi.
Như một con sói trong đêm, ánh mắt sắc như d/ao.
Tôi gượng bình tĩnh:
- Cậu... cậu có cần tôi gọi người quản lý không?
- Không cần.
Anh ta dừng lại, nói thêm: - Nhưng phiền cậu đưa tôi đến phòng y tế, th/uốc ức chế của tôi hết rồi.
Tôi vội vàng gật đầu:
- Được thôi.
Nhảy xuống giường xỏ giày bật đèn, tôi bước đến định đỡ anh ta.
Nhưng Lục Văn Xuyên né ngay tay tôi, thái độ xa cách:
- Không cần, tôi tự đi được.
- Ừ ừ.
Tôi x/ấu hổ rút tay về, hơi bực bội.
Đột nhiên, anh ta hỏi bằng giọng bình thản:
- Xin lỗi, cậu tên gì nhỉ?
- ...
Thì ra dọn vào đã một tháng mà vẫn chẳng nhớ tên tôi.
Chúng tôi - những Beta - vốn dĩ vô hình đến thế đấy.
- Tôi là Ôn Mạt.
2
Trong lúc Lục Văn Xuyên tiêm th/uốc ức chế, tôi ngồi thừ người bên ngoài.
Lấp loáng nghe được tiếng bác sĩ trường thở phào:
- Suýt nữa là tôi phải báo lên ban quản lý giám sát cậu rồi.
- Mùi thông tin của cậu quá mạnh, một khi mất kiểm soát thì cả tòa ký túc xá sẽ gặp rắc rối.
- Lần sau tôi sẽ chú ý.
- Truyền thêm bình nước để ổn định mùi, tình trạng của cậu vẫn chưa ổn định.
- Vâng.
Giọng Lục Văn Xuyên đều đều, đầy mệt mỏi.
Tôi thầm cảm thán.
Làm Alpha cũng khổ thật.
Mỗi tháng kỳ động dục đều đặn như đồng hồ.
Vẫn là chúng tôi - Beta - tốt hơn.
Không tranh giành, thuần khiết vô hại, không bị ảnh hưởng bởi mùi thông tin.
Ứng viên tiềm năng hiền lành.
- Ôn Mạt.
Lục Văn Xuyên đột ngột gọi.
Tôi vội đứng dậy bước vào.
Thấy anh ta đang ngồi trên ghế, tay lủng lẳng bình truyền nước.
Nhưng tư thế ngồi lại cực kỳ phóng khoáng.
Không giống bệ/nh nhân đang truyền nước, mà như khách hàng đến club giải trí.
- Sao thế?
- Giúp tôi cầm bình truyền, tôi cần vào nhà vệ sinh.
Có lẽ cảm thấy yêu cầu hơi quá, anh ta thêm vào:
- Được không?
Tôi bừng tỉnh, gãi má: - Được chứ.
Thế là Lục Văn Xuyên đứng dậy, tôi cầm bình truyền theo sau.
Nhà vệ sinh phòng y tế khá sạch sẽ, thoang thoảng mùi th/uốc khử trùng.
Tôi hít nhẹ, lịch sự ngước nhìn lên trần nhà.
Nhưng tai vẫn nghe rõ tiếng xột xoạt cởi quần.
Rồi tiếng nước chảy vang lên.
Khá to.
Và còn...
Khá lâu.
Tôi chớp mắt ngượng ngùng, ánh mắt không tự chủ liếc xuống.
Rồi tai đỏ bừng lên.
Ừm.
Đúng là Alpha đỉnh cao.
Cái gì cũng... đỉnh.
Đang định rút mắt về thì ngẩng lên, chạm ngay ánh nhìn của Lục Văn Xuyên trong gương.
Anh ta nhướng mày, vẻ trầm tĩnh nhưng không giấu nổi sự sắc bén.
Tôi x/ấu hổ muốn đội đất chui xuống.
3
Kỳ động dục của Lục Văn Xuyên nhanh chóng được kh/ống ch/ế, chúng tôi trở về ký túc xá.
Sau một đêm vật lộn, anh ta có vẻ ổn còn tôi thì kiệt sức.
Nhưng vẫn cố rót cho anh ta ly nước ấm.
- Lục Văn Xuyên, bác sĩ dặn uống nước ấm cho ra mồ hôi, cậu uống xong rồi ngủ nhé.
- Ừ, cảm ơn.
Lục Văn Xuyên nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt đen thăm thẳm.
Tôi ngáp dài, nước mắt lưng tròng, giọng nhỏ dần:
- Khách sáo gì, nếu không ổn thì cứ gọi tôi.
- Đi vệ sinh cũng được à?
Tôi:
- ...
- Cái đó thì... thôi đi.
Nói xong vội vàng quay lưng trèo lên giường.
Thoáng nghe tiếng Lục Văn Xuyên khẽ cười.
Tôi không dám ngoái lại, sợ anh ta nhắc chuyện tôi nhìn tr/ộm trong nhà vệ sinh.
Hôm sau tỉnh dậy, tôi như mọi ngày đi học, làm thêm, ăn cơm. Đang ngồi ăn tô mì thanh đạm ở căng tin thì thấy Lục Văn Xuyên bước vào.
Đương nhiên, mọi ánh nhìn đổ dồn về phía anh ta.
Nhiều người tranh thủ chào hỏi, làm quen.
Bình thường thôi.
Lục Văn Xuyên không chỉ xuất sắc, gia cảnh cũng cực phẩm.
Đích thực nam thần học đường, con cưng của trời đất.
Nên tôi - một Beta vô danh - đừng mơ cao với tới.
Cúi đầu, tôi tiếp tục ăn mì.
Bỗng một bóng người đổ xuống bàn, cùng giọng nói khiến người ta khó chịu:
- Ôn Mạt, lâu lắm không gặp.
Tôi ngẩng lên lạnh lùng, chạm mắt với Trương Hằng - bạn cùng phòng cũ.
Hắn cũng là một Alpha.
- Có việc gì không?
- Không có việc thì không được chào hỏi à?
- Không quen đừng làm phiền.
Tôi bưng tô định chỗ đông người hơn, nhưng Trương Hằng đã đ/è vai tôi xuống, mặt mày hung tợn.
Không ngoài dự đoán, hắn lại định dùng mùi áp chế tôi.
Nhưng tôi là Beta.
Trò hề đó của hắn chẳng ảnh hưởng gì, trước giờ vẫn thế.
Trừ khi hắn là Alpha đỉnh cao như Lục Văn Xuyên, có thể khiến Beta cũng chịu ảnh hưởng.
Thấy tôi bình thản, Trương Hằng càng đi/ên tiết, tay siết ch/ặt vai tôi:
- Tao gh/ét nhất cái vẻ lạnh lùng vô cảm của mày.
- Lần trước đáng lẽ tao nên...
Chưa nói hết câu, hắn đột nhiên ôm cổ kêu thảm thiết rồi ngã quỵ.
Tôi ngơ ngác quay đầu, rơi vào đôi mắt đen như hố thẳm.
Lục Văn Xuyên đứng không xa, gương mặt lạnh lùng.
Bình luận
Bình luận Facebook