Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi bác sĩ nói anh ấy dị ứng bơ đậu phộng, tôi đứng ch*t trân tại chỗ.
Lòng tốt gây họa.
Thế này là toang rồi.
Tần Vũ sẽ không nghĩ tôi cố tình, lại càng muốn gi*t tôi chứ?
Nghĩ đến đây tôi hoảng lo/ạn, quay người bỏ chạy.
Vừa chạy vừa ngoái lại nhìn Tần Vũ, đúng lúc hắn cũng đang nhìn tôi, ánh mắt thăm thẳm khiến tôi cảm giác như giây tiếp theo hắn sẽ xử tôi ngay lập tức.
Tôi chạy nhanh hơn nữa.
Thế nhưng một tiếng sau, tôi lại quay về.
Đứng trước cửa phòng bệ/nh, tay cầm giỏ trái cây đắt tiền m/ua bằng tiền v/ay mượn, tim đ/ập thình thịch.
Qua ô kính trên cửa, tôi thấy Tần Vũ tựa nửa người trên giường bệ/nh, tay trái cắm ống truyền dịch.
Ánh nắng lọt qua khe rèm chiếu vào gương mặt xanh xao của hắn, hàng mi dài in bóng xuống dưới mắt.
Đẹp đến phát cáu.
Tôi hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.
"Sao em lại quay về?" Tần Vũ ngẩng đầu, giọng khàn khàn.
Tôi cứng nhắc đáp: "Chịu trách nhiệm."
Không khí đóng băng vài giây.
Tần Vũ bất ngờ cười.
Không phải nụ cười lạnh lùng, mà là kiểu cười thật sự khiến đuôi mắt hơi cong lên.
"Cười cái gì!" Tôi kéo ghế ngồi phịch xuống.
Hắn đúng là có vấn đề, suýt chút nữa bị tôi hại ch*t mà còn cười được.
Nhưng để tránh hiểu lầm, tôi giải thích: "Em chỉ biết anh dị ứng xoài, không ngờ anh dị ứng cả bơ đậu phộng. Nếu biết trước, em đã không cho thêm hai phần rồi."
Hắn ngẩn người một chút: "Em biết anh dị ứng xoài?"
Bình luận lại hiện ra:
[Tần Vũ cảm động rồi]
[Nhìn ánh mắt long lanh của anh ấy là biết, không ngờ Kỳ Nhiên lại nhớ được chuyện anh ấy dị ứng xoài.]
Tôi hơi kinh ngạc, Tần Vũ dễ cảm động thế sao?
Vậy có nghĩa là, nếu tôi nỗ lực thêm chút nữa, hắn sẽ bị tôi cảm hóa, không gi*t tôi nữa chứ?
Nghĩ đến đây, lòng tôi vui không tả xiết.
Tôi gật đầu: "Từ nhỏ đã biết rồi. Nhưng em thật sự không biết anh dị ứng bơ đậu phộng. Nếu em nói dối, trời tru đất diệt."
Tần Vũ nhếch mép: "Anh biết em không cố ý."
Tôi ngạc nhiên: "Anh tin em?"
Hắn nghiêng đầu nhìn tôi: "Sao lại không tin?"
Nói xong hắn lại cười: "Em không phải loại người đó. Em quang minh lỗi lạc, chẳng thèm dùng th/ủ đo/ạn hèn hạ như vậy."
Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần bị bố hiểu lầm, tôi đều thề đ/ộc như vậy.
Nhưng bố tôi luôn đáp lại bằng tiếng cười lạnh lùng: "Đồ dối trá, thứ không ra gì."
Ngoài mẹ tôi, chưa từng có ai tin tưởng tôi một cách chắc chắn như thế.
Tôi ngây người nhìn Tần Vũ, ng/ực bỗng dâng lên luồng hơi nóng lạ lùng, mũi cay cay.
Điều này khiến tôi càng thấy có lỗi.
24 giờ tiếp theo, tôi sống như một y tá tận tụy: Thử nhiệt độ nước trước khi đưa, hỏi y tá ba lần về tốc độ truyền dịch, đến cả lúc Tần Vũ đi vệ sinh tôi cũng muốn đi theo, nhưng bị ánh mắt của hắn ghìm tại chỗ.
"Anh tự đi được."
"Nhỡ ngất xỉu thì sao?" Tôi bám theo từng bước: "Hiện giờ anh yếu đuối như Lâm Đại Ngọc vậy, em không yên tâm."
Tần Vũ đột nhiên quay người, tôi suýt đ/âm vào ng/ực hắn.
Hắn cúi xuống nhìn tôi: "Kỳ Nhiên, nếu theo vào nữa là quấy rối tình dục đấy."
Tôi lập tức đỏ bừng từ cổ đến tai, bình luận kịp thời hiện lên:
[Khuyên Tần Vũ nên đ/è Kỳ Nhiên lên bồn cầu mà hôn.]
[Hôn cái gì, xử luôn đi. Mỗi lần thấy hai người họ, tôi chỉ muốn chui vào tận nơi sắp đặt tư thế cho họ.]
Hôn cái gì, xử cái gì, bình luận tự dưng kỳ quặc thế.
11 giờ đêm, tôi đứng dậy tắt đèn rồi co quắp trên ghế chăm sóc chơi điện thoại.
Bỗng nghe Tần Vũ nói: "Lên đây."
"Hả?"
"Giường đủ rộng." Hắn dịch sang bên: "Trời lạnh, em không có chăn sẽ cảm đấy."
Tôi nhìn chằm chằm chiếc giường bệ/nh một mét hai, trong đầu lướt qua tám trăm cảnh án mạng. Nhưng chắc hắn không ra tay ở nơi này đâu, mà tôi cũng hơi lạnh thật. Do dự hồi lâu, tôi nhẹ nhàng leo lên.
Hắn đột nhiên quay người, hơi thở phả vào vành tai tôi: "Sao đột nhiên đối xử tốt với anh thế?"
05
Tôi nắm ch/ặt ga giường.
Không lẽ nói sợ hắn gi*t mình?
"Bởi vì..." Tôi nhanh trí đáp: "Anh ăn sáng em tặng rồi nhập viện, nếu em không đến, người ngoài biết được sẽ nghĩ em đ/ộc á/c lắm!"
Tần Vũ im lặng một lúc.
"Ngủ đi."
Câu trả lời của tôi có vấn đề gì đâu, sao cảm giác hắn không vui thế.
Nhưng tôi thì rất vui, vì Tần Vũ hôm sau đã xuất viện.
Tôi còn tình cờ nghe được Tần Vũ luôn muốn có một cuốn sách tuyệt bản.
Đúng lúc trong thư phòng bố tôi có, thế là tôi về nhà lấy tr/ộm rồi thẳng tiến đến ký túc xá hắn.
Nhưng gõ cửa mãi không thấy ai trả lời.
Tôi thử đẩy nhẹ, cửa bất ngờ không khóa.
"Tần Vũ?" Tôi thò đầu vào, ký túc xá trống trơn.
Trên bàn học mở cuốn sổ tay, tôi vô tình liếc nhìn, lập tức m/áu đông cứng - đó là ảnh của tôi.
Tấm ảnh chụp tôi đang úp rổ trong giải bóng rổ năm nhất, góc chụp chuyên nghiệp như ảnh theo dõi.
Góc ảnh đã hơi mòn, rõ ràng thường xuyên bị lật xem.
Bình luận b/ắn ra đi/ên cuồ/ng:
[Tần Vũ mỗi têm đều nhìn tấm ảnh này @#%$...]
Mấy chữ sau sao lại lo/ạn mã thế?
Nhưng tôi biết những gì hắn làm với ảnh tôi chắc chắn không phải chuyện tốt lành.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng động.
Tần Vũ đẩy cửa bước vào, ánh mắt dừng trên mặt tôi, rồi di chuyển sang cuốn sổ đang mở.
Không khí đông cứng.
"Em... em đến trả sách thôi!" Tôi đưa cuốn sách tuyệt bản cho hắn: "Em đi ngay đây!"
Tần Vũ nhận sách, đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay tôi.
Bình luận bỗng bùng n/ổ:
[!!! Kích hoạt tình tiết then chốt]
[Thanh tiến độ tăng tốc!]
Tôi rụt tay lại như bị điện gi/ật, lao ra khỏi cửa.
Chạy trên hành lang, tôi vừa chạy vừa nghĩ: Thanh tiến độ tăng tốc, phải chăng là bộ đếm ngược sinh mạng tôi?
Nhưng tôi đã nỗ lực thế này, sao vẫn vô dụng!
Thật sự rất bực.
Nhưng điều khiến tôi bực hơn, là nhận được tin nhắn từ bố: [Ngày mai có tiệc gia đình, con cũng phải đến.]
Tôi gh/ét tất cả yến tiệc, kể cả tiệc gia đình.
Đặc biệt mỗi lần dự tiệc, bố đều thích dắt tôi đi nhưng luôn chê tôi không bằng con nhà người ta.
Lần này tuy là tiệc gia đình, nhưng bố vẫn mời bạn chí cốt - bố của Tần Vũ.
Bố Tần Vũ là người cuồ/ng vợ, đi đâu cũng dắt vợ theo, mà mẹ Tần Vũ lại thích dẫn con trai đi giao thiệp.
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 7
8
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook