Sau khi trọng sinh, tôi không còn giúp cho người mình thầm thương và bạn thân được bên nhau nữa.

Tôi không lập tức chất vấn lớn tiếng, thậm chí không hề lộ ra vẻ kinh ngạc hay tức gi/ận. Tôi rút điện thoại, điều chỉnh góc độ, chụp vài tấm cận cảnh chiếc ghế bị bôi bẩn. Sau đó, tôi bật chức năng ghi âm, cầm chắc điện thoại trong tay rồi tiến đến một người bạn cùng lớp ngồi gần chỗ tôi nhất.

"Bạn ơi, làm phiền chút nhé." Giọng tôi nhỏ nhưng rành rọt, "Khi tôi đi lấy nước, bạn có thấy ai lại gần chỗ ngồi của tôi không?"

Cậu bạn ngơ ngác một chút, rõ ràng không ngờ tôi lại hỏi thẳng như vậy. Cậu ta liếc nhìn chiếc ghế của tôi, thoáng nét ngượng ngùng và thương hại trên mặt, nhưng vẫn lắc đầu:

"Mình không thấy, lúc nãy mình đang làm bài."

"Cảm ơn."

Tôi lại quay sang một cô gái ngồi chếch phía sau:

"Thế còn bạn? Bạn có thấy không?"

Cô gái có vẻ căng thẳng vẫy tay:

"Mình có thấy người đến rồi đi, nhưng tưởng là bạn nên không để ý."

Tôi liên tục hỏi ba bốn người xung quanh, nhận được toàn câu trả lời mơ hồ. Điều này nằm trong dự liệu, trong thư viện ai cũng tập trung vào việc riêng, nào có ai rảnh để ý người khác? Huống chi kẻ làm chuyện này chắc chắn đã chọn đúng thời cơ.

Nhưng mục đích của tôi không phải tìm ra hung thủ ngay lập tức, mà là thể hiện thái độ truy đến cùng. Cuối cùng, tôi tìm đến giáo viên trực thư viện, đưa cho cô xem ảnh chụp và bản ghi âm.

Cô giáo nhíu ch/ặt mày, lộ rõ vẻ tức gi/ận:

"Lại có chuyện này?! Học sinh nào vô phép vậy! Em đừng lo, cô sẽ liên hệ phòng bảo vệ và phòng giám sát ngay."

Nhân viên phòng bảo vệ còn hỏi kỹ tôi dạo gần đây có xích mích với ai không, tôi đều thành thật trả lời.

Hôm sau, vừa bước khỏi thư viện, Trần Tự đã đuổi theo.

"Lâm Vãn, chuyện hôm qua tôi nghe rồi, có phải em quá nh.ạy cả.m không? Có lẽ chỉ là trò đùa của ai đó, đâu cần nghiêm trọng hóa vậy, đ/á/nh kẻ chạy đi không đ/á/nh người chạy lại..."

Tôi dừng bước, trong lòng tự ch/ửi mình kém mắt, crush hóa rubbish.

"Anh đến thay Chu Vi c/ầu x/in đây hả?"

"Không phải đâu, chỉ là cảm thấy em hơi hung hăng quá. Nếu là tôi, tôi sẽ bỏ qua cho vui, đâu cần làm to chuyện thế."

Tôi rút giấy bút ra, lập tức viết bốn chữ to đùng "NGƯỜI BẤT LỰC" đưa cho anh ta:

"Hay là anh tự mình trải nghiệm nhé? Chỉ cần anh cười xòa bỏ qua tờ giấy này, tôi đồng ý hòa giải."

Hắn tức gi/ận bỏ đi:

"Lâm Vãn, nếu không vì Vi Vi, loại người như em tôi còn chẳng thèm liếc mắt."

Ba ngày sau, thông báo kỷ luật được dán lên bảng tin, trên đó hiện rõ tên Trần Tự.

Sau khi biết rõ đầu đuôi, Lý Mạn cũng phải thốt lên:

"Hóa ra hai người họ chân tình thật đấy, đến cả kỷ luật cũng thay nhau nhận."

Triệu Tình chép miệng:

"Chắc vì nhà Trần Tự có điều kiện, không cần xin việc. Chứ nếu Chu Vi bị kỷ luật, đợt tuyển dụng tháng sau cô ta đừng mơ nữa."

Lần kỷ luật này có tác dụng, Trần Tự và Chu Vi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt tôi, những lời đàm tiếu về tôi cũng tan biến không dấu vết.

Không khí trong ký túc xá trở nên thoải mái. Triệu Tình và Lý Mạn hoàn toàn đứng về phía tôi, ba chúng tôi cùng ăn cơm, tự học và bàn chuyện tương lai.

6.

Đợt tuyển dụng trong trường bắt đầu.

Tôi x/á/c định mục tiêu rõ ràng, thẳng tiến đến Minh Khải Technology - công ty cũ của kiếp trước.

Xếp hàng, nộp hồ sơ, trao đổi với nhân sự, mọi thứ suôn sẻ. Cô nhân sự tỏ ra rất hứng thú với tôi, đề nghị tôi chờ chút để mời trưởng phòng phỏng vấn lại.

Đúng lúc này, giọng Chu Vi vang lên:

"Lâm Vãn, cậu cũng ứng tuyển Minh Khải à?"

Hôm nay cô ta ăn mặc cực kỳ tinh tế, bộ vest ôm sát, trang điểm hoàn hảo, tay cầm vài bộ hồ sơ, không còn chút dáng vẻ lúng túng trước đó.

Trần Tự đứng sau nửa bước, mặc vest chỉnh tề nhưng tay không.

Tôi ừ một tiếng đáp lại, cúi đầu xem tài liệu trong tay.

Chu Vi lại thân thiết tiến lại gần, giọng nói vừa đủ để mấy sinh viên đang chờ xung quanh nghe thấy:

"Tớ nhớ Minh Khải yêu cầu rất cao, nghe nói phải là sinh viên chuyên ngành trọng điểm 985 hoặc có kinh nghiệm dự án đỉnh cao, không thì ngay vòng hồ sơ đã trượt rồi."

Tôi ngẩng lên nhìn cô ta không hiểu ý đồ, khóe miệng cô ta nhếch lên nụ cười đ/ộc địa, giọng tiếc nuối nhưng ánh mắt lóe lên khoái trá:

"Vãn Vãn, cậu đừng vì muốn ứng tuyển mà làm giả hồ sơ nhé?"

Cả khu vực im phăng phắc, những ánh nhìn nghi ngờ, phẫn nộ, đầy ẩn ý đổ dồn về phía tôi.

Chưa kịp phản bác, Chu Vi nhanh chóng quay người, hướng về phía cô nhân sự và trưởng phòng đang đi tới, ngay lập tức thay bằng nụ cười ngọt ngào đúng mực.

Chưa đợi nhân sự giới thiệu xong về tôi, Chu Vi đã bước lên trước, dùng giọng điệu thân mật nói với trưởng phòng:

"Chào trưởng phòng, em là Chu Vi - bạn cùng phòng của Lâm Vãn, bọn em thân nhau lắm ạ! Tính cô ấy hơi nóng nảy, nhưng thật sự rất nỗ lực, vì đạt mục tiêu có thể làm mọi thứ."

Câu nói nghe như đang bênh vực tôi, nhưng thực chất từng chữ đều ngầm ám chỉ tôi háo thắng, vì mục đích không từ th/ủ đo/ạn.

Ánh mắt trưởng phòng nhìn tôi thêm phần soi xét.

Tôi không vội phản bác, đợi nhân sự ra hiệu mới bước lên nửa bước, hướng về trưởng phòng, bình tĩnh lên tiếng:

"Chào trưởng phòng, em là Lâm Vãn..."

Nhờ tái sinh, tôi nắm rõ định hướng phát triển mười năm tới của công ty. Tôi trình bày mạch lạc ưu điểm và quan điểm cá nhân, giọng điệu đều đều, nhấn mạnh trọng tâm.

Trưởng phòng thoáng nét kinh ngạc, sau đó là hứng thú rõ rệt. Ông cầm hồ sơ và tài liệu đính kèm của tôi, lật nhanh.

Nụ cười Chu Vi đông cứng, Trần Tự cũng ngẩng lên liếc tôi một cái, ánh mắt phức tạp.

Trưởng phòng chỉ vào một chỗ trong hồ sơ hỏi:

"Mô-đun phân tích dữ liệu này em tự làm?"

"Vâng, dữ liệu lấy từ báo cáo ngành công khai và cơ sở dữ liệu mô phỏng, phần kết luận được giáo sư Trương khoa em nhận xét công nhận, lời phê ở trang cuối tài liệu đính kèm ạ."

Tôi chuẩn bị rất kỹ, tư liệu hỗ trợ cho từng dự án đều có đủ ở đây.

Trưởng phòng gật đầu, lại hỏi hai câu tình huống nghiệp vụ khá sâu. Tôi kết hợp quan sát và suy nghĩ cá nhân, thêm tình hình thực tế của công ty, đưa ra câu trả lời mạch lạc, rõ ràng.

Danh sách chương

5 chương
17/12/2025 07:41
0
17/12/2025 07:39
0
17/12/2025 07:37
0
17/12/2025 07:34
0
17/12/2025 07:32
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu