Chú chó con nói rằng anh ấy yêu tôi.

Chú chó con nói rằng anh ấy yêu tôi.

Chương 1

17/12/2025 09:59

Trong mắt mọi người, tôi là Omega hoàn hảo.

Nhưng chỉ riêng tôi biết rõ, hôn phu của mình chẳng ưa gì tôi. Để chống lại hôn ước giữa hai nhà, hắn bỏ nhà ra đi rồi quen một Beta tầm thường.

Ba tôi chỉ thẳng vào mặt m/ắng: "Con trai đến một thằng Alpha cũng không giữ được, sinh con ra để làm gì?"

Cho đến ngày kẻ Beta kia bỏ rơi hắn, biệt tích không lời. Ba tôi lại trút hết hy vọng lên người tôi.

Sáu năm sau, Beta quay về và một lần nữa cư/ớp mất hắn.

Nhưng chẳng sao cả, vì tôi đã tìm được mục tiêu mới rồi.

Một con chó ngoan chẳng cần tôi ra tay, tự khắc sẽ mắc câu.

1

Ngày đầu gặp Cố Châu, là ở tòa nhà công ty Lương Mục Hàn.

Thời tiết chẳng tốt lành gì. Đám mây đen dày đặc như tấm chăn bông khổng lồ màu xám đ/è nặng khiến tôi nghẹt thở. Gió thổi ào ào, thế mà tôi chỉ khoác mỗi chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh.

Khi Lương Mục Hàn bước tới, tôi khéo léo vòng tay qua cánh tay hắn, ngẩng đầu cười tươi. Nhưng trong đôi mắt hắn, tôi chẳng thấy một gợn sóng nào, phẳng lặng như mặt hồ thu.

Nụ cười đã luyện tập trước gương hàng trăm lần bỗng trở nên x/ấu hổ. Hắn khẽ rút tay ra, ánh mắt không ngừng liếc về phía sau lưng.

Tôi thu nụ cười, nhìn hai kẻ đoàn tụ mà chẳng dám nhìn thẳng mặt nhau, cảm thấy thật lố bịch.

Liếc mắt nhìn Beta kia, vẫn giống hệt sáu năm trước. Nhưng người đứng cạnh mới khiến tôi chú ý.

Bởi ánh mắt hắn đen nhánh đang dán ch/ặt vào tôi - ch/áy bỏng, mãnh liệt, không chút giấu giếm.

Tôi nhíu mày, thứ ánh nhìn trực diện này không nên xuất hiện nơi thương trường, dù là trong hay ngoài cuộc chơi. Đúng là đồ ngốc, giữa đám đông mà chẳng biết giấu d/ục v/ọng.

"Ông nội Lương có việc tìm anh."

Nói xong tôi bước vào xe, thật phí công vô ích.

Trước khi xe khởi động, tôi nhìn qua cửa kính quan sát lại người đàn ông ấy. Gương mặt ưa nhìn, nhưng vẻ ngờ nghệch. Đàm phán với Lương Mục Hàn, sợ bị xơi tái đến tận xươ/ng.

Nhớ lại ánh mắt hắn lúc nãy, tôi kính cửa lên rồi soi gương chiêm ngưỡng gương mặt hoàn hảo của mình. Tốt lắm, chút tự tin vừa bị tổn thương đã hồi phục trở lại.

"Hắn là Cố Châu, em trai Thẩm Tư Ngộ. Hồi nhỏ chúng ta từng gặp."

À... Ra là thế.

Bảo sao trông giống con chó ngốc năm xưa đến thế.

Thì ra là cậu!

Cố tiểu khuyển.

2

Tôi và Lương Mục Hàn tính là bạn thuở nhỏ. Ba tôi muốn xu nịnh nhà họ Lương, nên hôn nhân là cách tốt nhất.

Có lẽ trời chiều lòng người, độ tương thích pheromone của chúng tôi lên tới 90%.

Tiếc thay, hắn chẳng ưa tôi, tôi cũng chẳng thích hắn. Suốt ngày diễn trò, chẳng biết diễn cho ai xem. May mà còn chút lương tri, biết đưa tôi về nhà.

Vừa bước xuống xe, Phương Thương Uyên đã ra đón. Thấy Lương Mục Hàn, vẻ mặt lạnh tanh lập tức biến thành nụ cười nịnh nọt: "Khổ thân Tiểu Hàn đêm khuya còn đưa Tiểu Ngạn về."

Lương Mục Hàn chỉ khẽ gật đầu, chẳng nói thêm lời nào. Tôi đứng phía sau lườm một cái, giữa ban ngày ban mặt, đêm hôm gì chứ!

Xe vừa đi khuất, ông ta liền thu nụ cười giả tạo rồi bước vào nhà. Ngồi xuống sofa, ông vui vẻ bảo: "Mấy hôm nữa ba qua thăm Lương lão, xem có định lại chuyện của hai đứa không."

Nghe đến việc này, tâm trạng vốn dĩ chẳng tốt càng thêm băng giá. Tôi hít sâu, nhắm mắt đáp: "Cái tên Beta đó về rồi, đừng phí công nữa."

Lời vừa dứt, mặt Phương Thương Uyên tối sầm lại. Ngọn lửa gi/ận dữ trong mắt ông suýt khiến tôi đứng không vững. Ông giơ tay lên, nhưng cái t/át tưởng tượng cuối cùng không trở thành hiện thực.

Tôi ngạc nhiên mở mắt, ông chỉ thẳng vào mũi tôi gi/ận dữ: "Con trai đến một thằng Alpha cũng không giữ được, sinh con ra để làm gì?"

Nói xong ông đứng dậy bỏ đi. Gian phòng khách trống vắng như vẫn vọng lại lời vừa rồi.

"Tiểu Ngạn, đừng khóc."

Mẹ chẳng biết từ lúc nào đã xuống, xoa mặt tôi đ/au đớn không nói nên lời.

"Con không khóc." Tôi hít hà, nắm lấy đôi tay mẹ đang áp lên má mình, "Ba không đ/á/nh con, mẹ đừng lo."

3

Tâm trạng bực bội, tôi ra quán bar giải sầu cùng lũ bạn nhậu nhẹt.

Không ngờ lại gặp Cố Châu ở đây. Hắn đang ngơ ngác nhìn quanh. Thú vị thật, tôi chưa đi tìm tiểu khuyển thì nó đã tự đ/á/nh hơi thấy chủ rồi.

Tôi chọt chọt thằng bạn bên cạnh, xúi giục: "Nhậu suông chán lắm, chơi trò gì vui đi."

"Ồ Phương Ngạn hôm nay phê nhỉ? Nào, muốn chơi gì cứ nói!"

Tôi giả bộ đăm chiêu liếc mắt nhìn về phía Cố Châu, hất cằm: "Thấy anh chàng đẹp trai đằng kia không? Mày ra bảo bọn này có đứa muốn xin liên lạc, đoán xem hắn sẽ thêm ai? Ai được thêm thì uống."

"Cái đồ khốn! Mày không biết mày là món khoái khẩu của bọn Alpha sao? Gian lận thế thì chơi làm gì!"

Tôi bĩu môi không phản bác.

Thằng bạn nhanh chóng tiếp cận Cố Châu, vỗ vai hắn nói gì đó. Cố Châu quay đầu lại, mắt sáng rực tiến thẳng về phía tôi.

"Bạn cậu bảo cậu muốn thêm liên lạc của tôi!"

"Hả? Gì cơ?" Tôi ngơ ngác quay sang nhìn bạn, thằng kia nháy mắt rồi chuồn sang chỗ khác.

"Nè, nhanh lên, thêm bạn đi!" Cố Châu giơ điện thoại trước mặt tôi, ánh mắt háo hức khó tả.

Nhìn vẻ sốt ruột của hắn, tôi bỗng thấy không muốn nữa, lắc đầu: "Tôi không có."

"Thích tôi đâu có gì phải ngại! Tôi không cười cậu đâu, thêm đi!"

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của hắn, thật thà: "Tôi không thích cậu."

"Không thể nào! Thế cậu thích Lương Mục Hàn à?"

Nhắc đến thằng đạo mạo kia là tôi bực, hỏi lại: "Liên quan gì đến cậu?"

"Thế cậu có thích tôi không?"

?

Tôi chẳng phải vừa nói không thích sao? Hắn tự động lọc câu đấy đi à?

"Vậy tôi thích cậu. Thực ra cậu cũng mê tôi lắm phải không? Nào, thừa nhận đi, tôi đã phải lòng cậu rồi, cậu thành công rồi đấy."

Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt dành cho kẻ ngốc, nhưng hắn hoàn toàn vô tri. Một lúc sau, hắn làm điệu bộ "khỏi cần giải thích, tôi hiểu mà", tự cầm điện thoại của tôi thêm liên lạc.

Danh sách chương

3 chương
17/12/2025 10:03
0
17/12/2025 10:01
0
17/12/2025 09:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu