Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi vất vả lắm mới bắt được con hải quái, đang tra khảo hang ổ của nó.
Bỗng một thanh ki/ếm sắc vút tới gi*t ch*t nó.
Mấy đệ tử tiên môn nhẹ nhàng đáp xuống thuyền, thở dài n/ão nề:
"May mà đại sư huynh ra tay kịp thời, không thì tiểu ngư nữ này mất mạng rồi."
"Này, đại sư huynh c/ứu cô, còn không quỳ xuống tạ ơn?"
"Tạ ơn?"
"Cám ơn cái đ** b***! Nếu hắn không nhiều chuyện, tôi đã hỏi ra hang ổ rồi!"
**1**
Hải Giác Thành giáp biển, thường có hải quái xuất hiện ăn thịt người.
Quan phủ treo bảng: *【Diệt trừ hải quái, thưởng trăm lượng vàng】*
Dân chúng xôn xao, nhưng nghĩ đến sự hung á/c của hải quái lại rụt rè.
Ban đầu quan phủ chỉ treo thưởng hai mươi lạng bạc.
Nhưng cứ mỗi nhóm ra khơi lại biến mất không dấu vết.
Sau khi hơn trăm dũng sĩ mất tích, chẳng ai dám ứng thưởng nữa.
Tiền thưởng từ hai mươi lạng bạc dần tăng lên trăm lượng vàng.
Có người thở dài:
"Tiền thưởng ngàn lượng cũng vô ích! Có mạng ki/ếm mà không có mạng tiêu!"
Giữa đám đông, tôi x/é bảng thưởng, dấy lên tiếng xì xào:
"Con bé không biết trời cao đất dày!"
"Tham tiền đến mất trí rồi sao?"
Một ngư nữ buộc khăn xanh ái ngại:
"Em gái, người ngoài tỉnh hả? Trăm tráng đinh còn không làm nổi, đừng liều!"
Tôi quay lại, cười tươi rói:
"Chị yên tâm. Trăm gã đàn ông không xong, để em lo."
Đám đông sửng sốt, rồi cười ầm lên.
Ai nấy bảo: "Xinh thế này mà bị đi/ên rồi!"
Bình luận cuồ/ng lên:
*【Đừng coi thường Thần Ái Tình chứ!】*
*【Bản phó cấp A thôi mà, Thần Ái Tình vẫy tay là xong.】*
*【Xem livestream của nàng lâu rồi, S-level còn như chơi huống chi A!】*
**2**
Tôi là Lý Khả Ái, tiểu đạo sĩ thế kỷ 21.
Sư phụ phái Tiêu D/ao Tông núi Phù Mộng, giỏi chú quyết phù lục và triệu hồi thuật, lại mang trong mình Thần Tiên Cốt.
Tôi đ/á/nh nhau cực đỉnh.
Ngay cả sư phụ cũng từng bị tôi đ/á/nh g/ãy hai răng.
Lần này đăng nhập vào bản phó cấp A tên Hải Giác.
Đánh mấy bản 3S chán rồi, chơi bản A giải trí thôi.
Nhiệm vụ hệ thống đơn giản: *【Tìm hang ổ hải quái】*
...
X/é bảng xong, tôi một mình ra khơi.
Tin tức lan khắp thành.
Cảng biển tụ tập đủ hạng người - kẻ tiếc thương tôi trẻ măng sắp ch*t yểu, kẻ kh/inh bỉ tôi nói khoác không biết tự lượng sức.
Chung quy chẳng ai tin tôi sống sót.
Mấy chị ngư dân tốt bụng đóng sẵn qu/an t/ài, đào huyệt chờ tin dữ.
Họ còn đòi tôi một bộ quần áo:
"M/ộ không qu/an t/ài thì cũng phải ch/ôn cái áo chứ?"
Tôi đứng hình ba giây, nhưng không nỡ phụ lòng họ.
Đành tặng họ chiếc váy lựu:
"Đa tạ các chị."
Bình luận ngao ngán:
*【Cô thật sự cho họ áo à?】*
*【Lý Khả Ái, cô chiều họ quá đấy!】*
**3**
Ra khơi không thuận lợi.
Biển lặng như tờ, bóng m/a q/uỷ cũng không.
Nhìn mênh mông biển xanh, lòng tôi nặng trĩu.
Đã ném xuống bảy con gà, tám con vịt và chín con lợn mà hải quái vẫn không hiện? Hay phải dùng m/áu người nhử chúng?
Nghĩ vậy, tôi cắn răng lấy d/ao rạ/ch tay.
M/áu tươi ồ ạt chảy xuống biển.
Lập tức mây đen vần vũ, gió gào thét, mặt biển tối đen.
Gió rít như muốn thổi bay sọ tôi.
Sóng gầm cuồn cuộn, con thuyền chòng chành như muốn lật.
Tôi vận khí giữ thuyền, chờ đợi... Rốt cuộc, bảy tám bóng đen từ biển vọt lên, xông tới.
*Tốt quá!*
*Dụ được rồi!*
Tay tôi kết ấn: "Tốn quyết - Phong Nhận!"
Gió bỗng hóa lưỡi d/ao sắc, x/é toạc lũ quái vật. M/áu me b/ắn tung tóe, mấy con lăn ra ch*t.
*Không thể gi*t hết.*
Tôi nhanh tay bắt sống một con, tra hỏi:
"Hang ổ của chúng mày đâu?"
Đó là con bạch tuộc tám mắt, giả vờ ngây ngô:
"Hang ổ gì? Biển cả là nhà ta..."
*Vút!*
Tôi ch/ặt một xúc tu, kết Ly quyết nướng lên.
Xúc tu rộp mỡ, mùi thơm phức.
Con bạch tuộc há hốc:
"Ôi trời ơi, ta ngon thế này sao?"
Thấy tôi định ch/ặt thêm xúc tu, nó gào thét:
"Ta nói! Nhưng cô phải cho ta nửa xúc tu nướng!"
"Được!" Tôi gật đầu.
Nó nuốt nước bọt, thì thào: "Hang ổ ở..."
Đột nhiên thanh phi ki/ếm xuyên thủng họng bạch tuộc.
M/áu phun ồ ạt, nó ch*t ngay tại chỗ.
"Á á! Tức ch*t đi được!"
Suýt nữa thành công, ai phá hỏng hả?
Gần như cùng lúc, dòng mực tanh tưởi từ x/á/c quái phụt ra, bết đầy mặt tôi.
*【Ting!】*
Hệ thống thông báo:
*【Ôi người chơi bất hạnh*
*【Cô đã thất hứa với hải quái, không chia sẻ món ngon.*
*【Trừng ph/ạt: Trúng lời nguyền Kraken.*
*【7 ngày không thể dùng phép thuật. Sau 7 ngày, lời nguyền giải trừ.】*
"Aaaaa! Càng tức hơn!"
"Rốt cuộc thằng chó nào hại ta?"
**4**
Mây tan, nắng tràn mặt biển lấp lánh.
Năm đệ tử tiên môn áo đỏ phi ki/ếm lượn tới, nhẹ nhàng đáp xuống thuyền khiến con thuyền chao nhẹ.
Đứng đầu là thiếu niên tuấn tú.
Chàng như mặt trời ban mai, rạng rỡ nhưng ánh mắt ngây thơ đến lạ.
Thiếu niên rút ki/ếm từ họng quái vật, cười cung kính chào:
"Cô nương bị hù rồi à? Ta đã gi*t con quái rồi, đừng sợ."
Mấy người còn lại huênh hoang:
"May mà đại sư huynh ra tay nhanh, không thì tiểu ngư nữ tắt thở rồi."
"Đại sư huynh lợi hại quá! Đúng là ki/ếm tu mạnh nhất đương đại!"
"Chiêu vừa rồi là 'Trường Hồng Quán Nhật' đúng không? Dạy em đi!"
Thiếu niên đội mũ san hô đỏ liếc tôi, ra oai:
"Này, đại sư huynh c/ứu cô, còn không quỳ tạ?"
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 5
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook