Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Bầy chó con đã an toàn chưa?"
Tôi bế cô bé lên, an ủi: "Tất cả đều an toàn rồi, sẽ có người tốt giúp chúng tìm mẹ thôi."
Cô bé lại hỏi: "Vậy nếu chúng ta quay về, sau này có thể gặp lại mẹ không?"
Tôi cúi mắt, từ từ mỉm cười: "Con thì có thể gặp mẹ, nhưng dì thì không thể gặp con của mình nữa."
Cô bé nghiêng đầu nhíu mày: "Tại sao ạ?"
Tôi nhẹ nhàng xoa đầu bé: "Vì dì sắp phải đến một nơi rất đ/áng s/ợ. Dì đã gi*t một kẻ x/ấu, nên phải đi chuộc tội."
Thổ Thổ trầm ngâm suy nghĩ, giọng nhỏ dần: "Con... con cũng từng cắn người. Con cắn chảy m/áu luôn, vậy con có giống dì không?"
Trẻ con đôi khi ngây thơ đến lạ. Tôi chưa kịp đáp, bé đã ngẩng đầu lên: "Dì ơi, nếu con cũng đến chỗ đ/áng s/ợ đó, dì sẽ đợi con chứ?"
Tôi gi/ật mình, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của bé, đành cười gật đầu: "Ừ, dì sẽ đợi. Nhưng con không cần đến đó đâu, vì mẹ sẽ bảo vệ con mà."
Dường như chỉ đến lúc này, cô bé mới yên tâm. Hình hài chúng tôi dần trở nên trong suốt như không khí. Thổ Thổ áp sát tai tôi thì thầm: "Dì ơi, con kể bí mật này cho dì nghe nhé..."
**9.**
Nhưng chưa kịp nói hết câu, trời đất chợt biến ảo. Mở mắt ra, chúng tôi đã trở về thế giới hư vô mênh mông. Sứ giả luân hồi xô đẩy tách chúng tôi ra: "Xem đủ rồi chứ? Đến lượt hai người rồi đấy."
Phía trước, ánh sáng lập lòe hiện ra - con đường luân hồi của chúng tôi. Cơ thể tôi dần hồi sinh, giọng nói khản đặc trở nên trong trẻo như xưa. Tất cả chúng sinh bước trên con đường này đều phải dùng hình hài nguyên thủy nhất để đón kiếp mới.
Chỉ tiếc, nỗi day dứt cuối cùng của tôi là không được gặp Đoàn Đoàn trước khi ký ức tan biến. Mất dấu bé tựa hồ giọt nước rơi vào hồ sâu, chẳng thể tìm lại dấu vết. Kiếp sau, kiếp sau nữa... tôi sẽ chẳng còn nhớ chú chó nhỏ luôn quấn quýt bên mình.
"Dì ơi, con chưa kể bí mật mà!" - tiếng Thổ Thổ vang lên phía sau. Tôi quay đầu, thấy một chú chó vàng lấm lem m/áu me. Đôi mắt long lanh như trái nho ngày xưa đã biến mất, nhưng chiếc đuôi vẫn ngoáy tít chào đón.
"Thật ra con cũng là cún con. Sợ dì gh/ét nên không dám nói..." - giọng nói thánh thót hóa thành tiếng sủa gấp gáp. Tôi lẩm bẩm: "Đoàn Đoàn...?"
Nó vểnh tai nghe ngóng, đột nhiên lao về phía tôi như đi/ên dại. Tiếng sủa vội vã như sợ chậm một giây lại bị mẹ bỏ rơi lần nữa. "Gâu! Gâu!" - Mẹ ơi! Mẹ ơi! Là Đoàn Đoàn của mẹ đây!
Tôi gắng sức chạy về phía nó, nhưng mỗi con đường luân hồi đã thành ngã rẽ riêng. Dù gần trong tầm tay mà như cách vạn sơn thiên thủy. Chạy bao lâu cũng không tới được. Tôi nghẹn ngào gọi: "Đoàn Đoàn! Sao con gặp t/ai n/ạn? Ai làm mắt con thế này? Có ai b/ắt n/ạt con không...?"
Chú chó nhỏ ngã lăn lóc nhưng lập tức đứng dậy, lao đi không ngơi nghỉ. Dường như nó hiểu con đường này vô tận, hiểu duyên mẹ con chỉ một kiếp này thôi. Nhưng vẫn lao về phía tôi không do dự.
"Đến giờ rồi!" - sứ giả luân hồi đứng bên nhắc nhở. Ánh sáng trắng xóa bủa vây, tôi bị đẩy vào cánh cổng vàng rực. "Kiếp sau Đoàn Đoàn sẽ là gì? Nó còn lang thang nữa không?" - tôi hỏi gấp.
"Yên tâm đi, kiếp sau nó sẽ làm người, có tên có họ đàng hoàng." - lời đáp vang lên trước khi tôi rơi vào vực thẳm. Giọng nói trầm đục như sóng vỗ: "Kiếp này, hãy bắt đầu lại từ đầu."
**10.**
Cơn đ/au nhói khắp người như bị ép nén. Ý thức dần tỉnh khỏi màn đêm hỗn độn. Tiếng người tất bật quanh giường: "Sản phụ tỉnh rồi! Tỉnh rồi!"
Tôi cố mở mắt nhưng mí nặng trịch. Người đầy dây truyền, miệng đặt máy thở. "Đừng sợ, ca mổ thành công rồi. Mẹ vất vả lắm, bé gái xinh lắm!" - ai đó an ủi.
Đầu óc tôi mụ mị, cảm giác như lạc vào giấc mơ. Mọi thứ mờ ảo, tiếng nói như vọng từ bờ xa. Một em bé nhỏ xíu được bác sĩ đặt bên tôi. Khuôn mặt nhăn nheo ngái ngủ, bàn tay nắm ch/ặt. Dù là lần đầu gặp mặt, sao thấy quen thuộc lạ.
Trong khoảnh khắc ấy, ký ức ùa về: những lần cãi vã với chồng cũ, những bước chân đơn đ/ộc đi khám th/ai, ngày nhập viện sinh con trong vòng tay gia đình. Nỗi vất vả của người mẹ đơn thân cuối cùng cũng được đền đáp.
"Bé có vết bớt nhỏ trên tai này." - y tá mỉm cười. Tôi căng mắt nhìn - một vệt xám đen mờ trên vành tai, như giọt mực loang. Tim tôi chợt ngừng đ/ập. Mảnh ký ức nào đó thoáng qua nhanh không kịp nắm bắt.
Như cảm nhận được hơi ấm của mẹ, em bé bật khóc thật to. Lúc ấy, sống mũi tôi cay cay. Sợi dây định mệnh buộc ch/ặt hai mẹ con, linh h/ồn chúng tôi như hòa làm một. Tôi như đã quen bé từ lâu lắm, như chính mình chọn bé làm con gái.
Tôi úp mặt vào tay, nước mắt giàn giụa.
**Hết**
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook