Hướng Về Mặt Trời Mà Sống (Mão Ninh)

Chương 1

29/11/2025 08:33

Mẹ tôi sinh năm người con, tôi là đứa thứ tư. Các chị đều bảo, thực ra tôi sinh sau nhưng mẹ bảo phải chiều chuộng em trai, nên tôi thành chị tư còn thằng em út là năm.

Chưa đầy nửa tuổi, mẹ đã cai sữa cho tôi, nhưng nuôi em trai bằng dòng sữa ấy đến tận mười tuổi. Để lo đủ sính lễ cho nó, bà đẩy chị cả gả cho thằng đần. Bà không biết, từ lâu tôi đã thầm thề sẽ khiến bà trả giá.

**1.**

Năm tôi và Hứa Tử Hào chào đời, chị cả vừa tròn năm tuổi, chị hai ba tuổi, chị ba mới lên một. Mẹ đặt tên chị cả là Hứa Chiêu Đệ, chị hai Hứa Lai Đệ, chị ba Hứa Vọng Đệ. Còn tôi, có lẽ vì là song sinh với Tử Hào, hoặc do mẹ đã toại nguyện có con trai, nên không thêm chữ "Đệ" vào tên. Tôi là Hứa Tử Gia - có lẽ với mẹ, sự ra đời của Tử Hào là phần thưởng lớn nhất trời ban.

Nuôi năm đứa con chẳng dễ dàng. Bố làm thợ điện ở xưởng cơ khí thành phố, cuối tuần mới về. Một mình mẹ ở quê chăm cả lũ chúng tôi. Sữa mẹ không đủ khi song sinh chào đời. Chưa đầy nửa năm, tôi bị cai sữa, còn Tử Hào bú mẹ đến mười tuổi. Mẹ bảo sữa mẹ giúp phát triển trí n/ão. Nhưng bà không thấy điểm số của thằng em chẳng bao giờ khá lên.

Chị ba yếu ớt từ nhỏ, mẹ tiếc tiền không cho chữa trị. Năm tôi lên hai, chị mất vì viêm phổi. Chuyện này mãi sau tôi mới nghe chị cả nhắc qua. Chị cả nghỉ học khi vừa tốt nghiệp tiểu học, chị hai học hết cấp hai thì thôi. Nhưng mẹ lại cho tôi và Tử Hào học cấp ba. Có lẽ vì các chị đã đi làm thuê ki/ếm thêm, hoặc do tôi luôn đứng top ba trường còn Tử Hào học mãi vẫn trượt hết môn. Với mẹ, bắt tôi kèm em còn rẻ hơn thuê gia sư. Suy cho cùng, mẹ luôn nhắc Tử Hào khác chúng tôi - nó phải vào đại học.

Nhưng sự thiên vị của mẹ không dừng ở đó.

Năm tôi vào cấp hai, chị cả sắp trưởng thành, dáng người thon thả xinh đẹp. Tử Hào thường xuyên quấy rối chị khi chị nấu cơm, làm việc nhà - sờ mông, rình chị tắm. Chị uất ức đến mức lần đầu khóc lóc mách mẹ. Mẹ lạnh lùng đáp: "Ngày xưa tuổi này mày đẻ lũ con rồi. Nó động chút đã làm toáng lên!". Từ nhỏ, mấy chị em tôi ngủ chung phòng. Tôi hay gác đầu lên chị cả nghe kể chuyện, dù chị chỉ biết vài câu chuyện cũ rích.

Chị cả thường làm đồ thủ công ki/ếm chút tiền, m/ua quà vặt cho tôi và chị hai giấu mẹ. Có lần bị phát hiện, mẹ dùng chổi lông gà đ/á/nh chị tới mức sáng hôm sau không dậy nổi, vừa đ/á/nh vừa ch/ửi: "Đồ tốn tiền! Đồ ăn hại!". Nhưng chị chưa bao giờ oán trách mẹ, dù bà thiên vị đến đâu chị vẫn bênh: "Mẹ mình khổ lắm". Kể cả khi mẹ đẩy hết việc đồng áng cho chị, chị chẳng kêu ca nửa lời.

Nhưng từ hôm đó, chị cả trở nên trầm lặng. Cũng từ đó, mỗi lần tắm chị đều đợi tôi tan học canh cửa giúp. Thỉnh thoảng Tử Hào vẫn lén lút, nhưng thấy tôi liền cáu kỉnh bỏ đi.

Mẹ không biết, tôi đã yêu Phương Nghị - cậu học trò cá biệt nhất trường. Tôi không thích cậu ta, cũng chẳng hiểu yêu là gì. Nhưng cậu ấy cho tôi cảm giác an toàn khi dúi nắm đ/ấm vào mặt Tử Hào mỗi lần nó cư/ớp vở bài tập, rồi nhắc nó: "Dám b/ắt n/ạt Gia Gia lần nữa thì biết tay!". Đủ rồi, với đứa con gái mười ba tuổi.

Tất nhiên Tử Hào chẳng dại gì mách mẹ.

**2.**

Năm lớp 11, có nhà trong huyện đến hỏi cưới chị cả. Chị ngồi im trong sân nghe mẹ mặc cả sính lễ với mẹ thằng rể, b/ắn nước bọt tứ tung như m/ua thịt lợn ngoài chợ. Tôi ngồi học trong phòng mà tim đ/ập thình thịch - mẹ định gả chị cho thằng đần!

Tôi cầu mong cuộc đàm phán thất bại. Nhưng cuối cùng mẹ cũng thỏa thuận được - tám tám ngàn, hài lòng hắt chị cả đi như đổ chậu nước cũ. Chị cúi gằm mặt không nói, chẳng thèm liếc nhìn thằng rể. Còn gã đối diện cứ cười hếch mép, nước dãi chảy ướt cổ áo. Cái cười khiến tôi trong phòng cũng buồn nôn.

Khách về hết, mẹ chẳng buồn nói nửa lời với chị. Chị cả lặng lẽ vào phòng, ngồi thừ trên giường. Chị dựa đầu vào tường hỏi khẽ: "Tư muội, em nghĩ chúng ta có được chọn không?".

"Dĩ nhiên rồi!" - tôi trả lời không chút do dự.

Chị bật cười lạnh lẽo khác thường: "Thật sao?".

"Chị chạy đi!" - tôi chẳng hiểu sao mình dám nói thế.

Chị cả gi/ật mình: "Chị không bằng cấp, không kỹ năng, chạy đi đâu? Làm gì sống?".

"Đâu cũng được! Còn hơn lấy thằng đần!".

Tôi móc từ trong gối năm trăm nghìn nhét vào tay chị: "Mai chị m/ua vé đi. Ra khỏi nhà thì chạy thẳng ra đầu làng, đi hướng bắc ba bốn chục phút sẽ tới bến xe...".

Danh sách chương

3 chương
28/11/2025 18:46
0
28/11/2025 18:46
0
29/11/2025 08:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu