Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
**Chương 5**
Gia đình này vốn có bốn người: bố đẻ của tôi là lão Tô đi làm xa, cùng một em trai tên Tô Hạo Hạo đang học lớp Bốn.
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới.
Không lâu sau, Tô Hạo Hạo tan học về.
Cậu ta nhìn tôi đầy th/ù địch:
"Trên đường về nghe người ta nói, chị bị đần."
"Chị gái tôi là Tô Trân Trân, chị không phải chị tôi!"
Mẹ đẻ trợn mắt: "Tô Hạo Hạo đồ khỉ kia, mẹ dặn thế nào? Không được vô lễ!"
Hạo Hạo hằn học liếc tôi một cái rồi quay người bỏ chạy.
Tôi hiểu cho cậu bé, ai chẳng muốn có một người chị thiên tài, đằng này lại là chị ngốc.
Mẹ nhìn tôi an ủi:
"Hân Hân, đừng để ý nó. Vài ngày nữa là nó ngoan ngay."
Ngồi không chán, tôi lén liếc nhìn những người trong nhà.
Đối diện là Tô Trân Trân.
Cô bé rất giống mẹ nuôi Lưu Tình.
Khuôn mặt trái xoan nhọn, da trắng nõn, đôi mắt đen láy long lanh, đúng chuẩn mỹ nhân tương lai.
Một bên là Tô Hạo Hạo - em trai tôi.
Cậu bé kém tôi hai tuổi, mặc bộ đồng phục trắng xanh.
Và người mẹ đẻ luôn tay chân từ lúc tôi về, bà dường như có việc không bao giờ hết.
Trời tối, đến giờ đi ngủ.
Tô Trân Trân mặt căng như dây đàn.
Mẹ bước lại nói:
"Trân Trân, con vẫn ngủ phòng cũ nhé. Mẹ dọn phòng bên cạnh cho Hân Hân rồi."
Tô Trân Trân thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ dắt tay tôi sang phòng bên.
Căn phòng nhỏ nhưng ngăn nắp. Một chiếc giường đơn, bàn học nhỏ, tủ quần áo vải.
"Hân Hân, con ở đây nhé. Nhà mình không sang bằng thành phố, con từ từ thích nghi nha."
"Hôm nay gấp quá, đồ đạc cần gì mẹ con mình sẽ m/ua thêm sau."
Căn phòng tuy không lớn bằng phòng công chúa trong biệt thự thành phố, cũng chẳng có đồ trang trí cầu kỳ, nhưng tấm ga giường màu hồng mới tinh đã đủ cho tôi thấy được tấm lòng.
Suốt mấy ngày qua, dù ở trong căn phòng rộng thênh thang nhưng chẳng ai đoái hoài.
Tôi mỉm cười với mẹ:
"Mẹ ơi, như thế này là tốt lắm rồi. Con cảm ơn mẹ, mẹ vất vả quá."
Bà nghẹn ngào ôm ch/ặt lấy tôi:
"Ôi con gái ngoan, sao khôn ngoan thế, biết nói chuyện thế. Mẹ thấy ấm lòng quá!"
Đúng lúc Tô Trân Trân bước vào chứng kiến cảnh này.
"Hừ! Con đẻ thì vẫn là con đẻ, coi tôi như người dưng thừa thãi vậy!"
Mẹ vội kéo cô bé vào vòng tay:
"Ai nói thế? Hai đứa đều là con gái ngoan của mẹ, đều là con ruột cả!"
Tô Trân Trân bật cười:
"Thế thì được."
Tô Hạo Hạo đi ngang thấy vậy, gãi đầu gãi tai rồi lảng đi.
Đêm đó, nằm trên chiếc giường lạ, hít mùi nắng phảng phất từ chăn bông, tôi bất ngờ ngủ rất ngon.
Có vẻ ngôi nhà mới cũng ổn.
**Chương 6**
Sáng hôm sau, mẹ dẫn tôi đến gặp hiệu trưởng trường tiểu học huyện.
Bằng cách nói chuyện khéo léo, bà nhanh chóng giải quyết xong việc nhập học cho tôi. Tôi có ngay bộ đồng phục và sách giáo khoa.
Tôi được xếp vào lớp 5/3.
Cùng lớp với Tô Trân Trân.
Mẹ cười nói: "Hai chị em cùng lớp để tiện đỡ đần nhau."
Tôi rụt rè hỏi: "Nếu mọi người hỏi về qu/an h/ệ giữa con và Trân Trân thì con phải trả lời sao ạ?"
Bố mẹ nuôi luôn chê tôi đần, sợ lỡ lời làm mất mặt họ nên tôi quen chuẩn bị sẵn câu trả lời.
Tưởng mẹ sẽ gi/ận vì câu hỏi ngớ ngẩn, nào ngờ bà tự nhiên đáp: "Cứ nói là chị em ruột, sự thật mà, có gì phải ngại."
Tô Trân Trân trừng mắt: "Lắm chuyện! Hôm qua đã bảo gọi chị rồi, chị sẽ che chở cho."
Tôi nhanh nhảu: "Dạ, chị!"
Tô Trân Trân cười tít, kéo tay tôi vào lớp: "Đi thôi em!"
Vừa bước vào lớp, cả lớp tò mò nhìn tôi.
Cô giáo bảo tôi tự giới thiệu ngắn gọn rồi tiếp tục giảng bài.
Vừa hết tiết, cô giáo rời khỏi lớp, thằng Triệu Đại Tráng đã dẫn lũ bạn vây quanh tôi:
"Con Tô Hân Hân này, bố mẹ thành phố vứt nó rồi nên nó mới về đây."
"Ủa vậy nó vẫn là dân thành phịt à?"
"Thì sao? Giờ bị vứt còn tệ hơn chứ?"
"Bảo sao trông ngơ ngơ."
Nghe lời đàm tiếu của bạn bè, tôi cúi gằm mặt.
Những chuyện gần đây lần lượt hiện lên như thước phim quay chậm.
Không hay, nước mắt tôi rơi lã chã.
Bỗng một giọng quát vang lên:
"Các người rảnh quá à? Nó là em tao, mẹ tao cũng là mẹ nó. Đừng có xuyên tạc!"
Triệu Đại Tráng kh/inh khỉnh cười:
"Tô Trân Trân, chưa nói đến mày kìa. Mẹ mày cũng chẳng phải mẹ ruột, vẫn lì đò/n ở đây."
Tô Trân Trân đỏ mặt tía tai nhưng vẫn bình tĩnh:
"Ai bảo? Mẹ mãi là mẹ tao."
"Tao cảnh cáo, đứa nào còn bép xép về tao với Tô Hân Hân thì đừng hòng chép bài!"
Vừa dứt lời, mấy đứa kia vội vàng tản đi.
"Lớp trưởng ơi, bài tập khó vẫn phải nhờ cậu, không làm xong tối về ăn đò/n ch*t."
Chỉ còn Triệu Đại Tráng hậm hực bỏ đi.
Quả nhiên, hết giờ ra chơi dài, tôi trở lại lớp. Vừa mở hộp bút đã thấy một con sâu to bự đang ngọ ng/uậy bên trong.
"Á!"
Tôi mặt mày tái mét.
Triệu Đại Tráng vỗ tay cười ha hả.
Tô Trân Trân liếc nó một cái, bước thẳng đến bàn tôi.
Cô bé không do dự nắm ngay con sâu xanh, xách lên trước mặt Triệu Đại Tráng. "Xoẹt" một tiếng, con sâu bị x/é đôi, rồi tiếp tục bị x/é thành từng khúc, đặt lên tay thằng nhóc.
Triệu Đại Tráng la hét.
"Tô Trân Trân, mày có phải con gái không?"
Tô Trân Trân kh/inh bỉ:
"Con gái thì sao? Một con sâu bé tí mà cũng sợ."
"Thằng đực rựa như mày không cũng la oai oái."
"Triệu Đại Tráng, mày còn trêu chọc, chị có cả trăm cách trị!"
Triệu Đại Tráng vội cười xòa: "Dạ không dám, không dám!"
Lúc đó, tôi nhìn Tô Trân Trân như một nữ hiệp.
Chị ấy đỉnh quá!
Tôi bước đến bàn chị, ngưỡng m/ộ nói: "Cảm ơn chị!"
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 18
Chương 7
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook