Nuôi Một Chú Chó Beagle Nhỏ

Chương 3

30/11/2025 09:03

Tôi thấy vẻ thành khẩn của hắn không giống nói dối.

Thế là rộng lượng tha thứ cho hắn.

"Con người không được làm tổn thương bản thân nữa, phải luôn ở bên cạnh Tiểu Khuyển thật tốt."

Tôi giơ chân trước chạm nhẹ vào bàn tay hắn:

"Chúng ta thỏa thuận rồi nhé, người phải sống cùng Khuyển Khuyển đến suốt đời."

Tạ Trường Đình không hiểu nhưng vẫn nở nụ cười dịu dàng.

Tốt quá, Khuyển Khuyển nuôi người giỏi gh/ê.

Con người đã biết cười rồi.

7

Mấy ngày sau, Tạ Trường Đình cực kỳ chiều chuộng tôi.

Tôi nghiện xem tivi.

Nửa đêm mất ngủ, tôi bò khỏi người hắn rồi bấm nút mở máy.

Gần đây xem Tom & Jerry, con chó trong đó vẽ x/ấu kinh khủng.

Gi/ận đến mức thức trắng.

Thế là chuyển sang xem Snoopy cả đêm.

Hơi thở đều đều của Tạ Trường Đình đột nhiên ngắt quãng, hắn lật người bật đèn.

"Gi/ật cả tim... tưởng có tr/ộm."

Tôi cười phá lên:

"Đồ nhát cáy!"

Rồi lại dán mắt vào màn hình.

Tạ Trường Đình hống hách gi/ật điều khiển tắt tivi.

Dù rất cưng chiều hắn nhưng tôi vẫn phải bảo vệ chủ quyền tiểu khuyển!

Thế là tôi lập tức gâu gâu phản đối.

Tiếng động ầm ĩ khiến hắn bịt tai ném lại điều khiển.

Rồi lục điện thoại bật loa ngoài.

Giọng máy móc vang lên:

"Cách ngăn á/c chó Bỉ thức đêm xem tivi?"

Tôi phớt lờ.

Nửa đêm buồn ngủ không chịu nổi, tôi lảo đảo tắt tivi rồi đ/è lên điện thoại hắn.

Màn hình vẫn nhấp nháy, tôi không để ý.

Sáng hôm sau hắn túm cổ bế tôi lên:

"Có phải mày không? Hỗn rồi hả, cố ý trả thủ?"

Tôi ngái ngủ lim dim đáp:

"Dùng điện thoại tao phát 60 bao lì xì vào nhóm công tác, đúng là mày giỏi thiệt."

Tôi nhắm tịt mắt làm ngơ.

Tạ Trường Đình thở dài:

"Được rồi, ngủ tiếp đi, thức khuya nữa tao xử mày."

Tôi gầm gừ qua loa cho xong chuyện.

8

Khuyển cảm thấy bất ổn.

Vì đêm qua cãi nhau với Tạ Trường Đình, tiếng sủa quá to khiến hàng xóm trên lầu phàn nàn.

Khuyển cảm thấy... cực kỳ ổn!

Vì chung cư ồn ào nên Tạ Trường Đình dọn ra biệt thự ngoại ô.

Tôi mừng rỡ, ngày chuyển nhà liền cắn ống quần đòi đi chơi.

Tạ Trường Đình cúi xuống xoa đầu tôi âu yếm rồi dắt tôi chạy bộ hai tiếng rưỡi.

Năng lượng tiểu khuyển cạn kiệt.

Vừa vào nhà đã ngủ khò trong ổ.

Đang mơ thấy ông nội chó dạy đào hố thì bỗng cảm thấy mình bay bổng.

Tôi hoảng hốt kêu ầm lên.

Ngô Thừa Vũ - người từng nhét tôi vào xe Tạ Trường Đình - đang xốc nách tôi lên:

"Vì con chó nhỏ này mà cậu bỏ căn hộ trung tâm ra ngoại ô sống, đúng là bị nó mê hoặc rồi."

Tạ Trường Đình ngồi xem điện thoại không thèm đáp.

Cho đến khi gã bạn kia cười khề khề:

"Để chú xem nào, cháu là chó đực hay chó cái nhỉ?"

Tôi giãy giụa gi/ận dữ.

Tạ Trường Đình lập tức gi/ật tôi về vòng tay:

"Đừng xâm phạm đời tư tiểu khuyển."

Tôi nương theo thế hùng hổ gầm gừ, đầu gật lia lịa.

Rồi tên bạn kia lại xúi dại:

"Nuôi một mình nó buồn lắm, hay là nhận thêm em chó nữa đi?"

Tôi đi/ên tiết - Tạ Trường Đình chỉ được có một mình tôi thôi!

Ai ngờ hắn còn đang cân nhắc chuyện này.

Tôi giãy ra khỏi tay, chạy đến chân hắn giơ chân... tè một phát lên ống quần.

Rồi bỏ đi giữa tiếng cười giễu cợt của đám bạn.

9

Dạo này tiểu khuyển thấy trong người khó chịu.

Khó tả lắm, cứ nóng bừng trong người, lừ đừ suốt ngày, tâm trạng bất thường.

Chẳng thiết ra ngoài, suốt ngày cuộn tròn trong ổ.

Tạ Trường Đình lo tôi bệ/nh nên giờ luôn về nhà đúng giờ.

Thỉnh thoảng tôi lại rên rỉ đòi nũng nịu, đây là dấu hiệu chẳng lành.

Hôm nay thấy tôi tạm ổn, hắn nghe điện thoại bạn rủ đi đua xe ở núi Bảo Đài.

Tôi vểnh tai to nghe ngóng, nhất quyết không cho hắn đi.

Tạ Trường Đình phải ở nhà với tôi!

Tiểu khuyển khó chịu, con người sao được đi phóng khoáng!

Tôi gào thét đầy vẻ trách móc.

Tạ Trường Đình đầu hàng bảo tôi im lặng.

Nhưng người tôi bỗng nóng ran, bực bội vô cùng nên tiếp tục gào đến nửa đêm.

Tạ Trường Đình mắt thâm quầng, mở điện thoại nghe sách nói.

Tựa đề:

"Đã từng tao cũng muốn cùng con chó Bỉ này ch*t chung".

La hét một hồi, cơn nóng trong người dần dịu xuống, tôi thiếp đi bên cạnh hắn.

Trong giấc ngủ, cơ thể dần thay đổi.

Sáng hôm sau, tiếng hắn kêu thất thanh:

"Con chó của tao đâu?!"

10

Tôi gi/ật mình tỉnh dậy.

Khoan đã... tôi đứng bằng hai chân?

Đột nhiên nhận ra mình có tay dài chân dài, lông lá biến mất.

Lông của tôi đâu rồi?

Móng vuốt thành ngón tay thon dài, còn có cả vân tay nữa.

Tôi sụp đổ!

Không lẽ mình hóa thành người rồi?

Tôi bật khóc.

Tạ Trường Đình ném gối về phía tôi, tôi né đi:

"Anh làm gì vậy!"

Tôi bịt miệng kinh ngạc - mình vừa nói tiếng người!

Tạ Trường Đình mặt đỏ bừng đến tận cổ:

"Tên tr/ộm này, mày giấu con chó của tao ở đâu?"

Hắn xông tới định bắt tôi.

Tôi ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài.

Vừa chạy vừa kêu:

"Người ơi... à không, Tạ Trường Đình, em là chó mà, là Tiểu Khuyển này!"

Danh sách chương

5 chương
28/11/2025 19:47
0
28/11/2025 19:47
0
30/11/2025 09:03
0
30/11/2025 09:01
0
30/11/2025 08:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu