Chú Lạnh Lùng Là Bạn Trai Cũ Của Tôi

Chương 2

30/11/2025 09:30

Tay tôi bị Tống Thời An túm ch/ặt, hắn mặt mày kinh ngạc: "Cô định đi đâu?!"

"Tình hình đang thuận lợi thế này, cô lại muốn đào ngũ giữa trận sao?"

"Không phải, sao anh không sớm nói chú của anh là Tống Tuất Niên?"

"Nếu biết trước, tôi đã chẳng đời nào tới đây!"

Tống Thời An ngơ ngác: "Chú tôi thì sao? Hai người quen nhau à?"

"Tôi biết chú ấy mặt lạnh trông đ/áng s/ợ, khó chiều lắm! Nhưng mà! Cô đã nhận tiền rồi đấy!"

Tôi nghiến răng: "Chuyện này không phải là tiền bạc!"

Vấn đề không nằm ở chỗ hắn khó chiều, mà là tôi đã từng... qua lại với hắn!

Thấy tôi quyết tâm rời đi, Tống Thời An cũng sốt ruột: "Thêm năm trăm ngàn nữa, không! Một triệu."

"Sau khi xong việc, tôi thanh toán nốt cho cô 1,8 triệu."

Tôi dừng động tác, im lặng trong ba giây.

Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, tôi lại vòng tay qua cánh tay Tống Thời An, giọng điệu ngọt đến nhờn:

"Thời An à, anh đối với em tốt quá đi."

"Em thích anh lắm."... tiền của anh.

*Rắc!* Tiếng ly vỡ đặc biệt chói tai.

Tống Tuất Niên thong thả đứng dậy, động tác lạnh lùng kiêu sa: "Xin lỗi, tay tôi hơi trơn."

"Mọi người cứ nói chuyện tiếp, tôi đi dọn dẹp chút."

Nói xong, hắn đi lên lầu.

**4**

Không có Tống Tuất Niên ở đây, tôi như cá gặp nước, ra sức tăng độ "gh/ét" từ phía gia đình họ Tống.

Nhưng bọn họ có giáo dục lắm.

Đến mức này rồi vẫn không đuổi cổ tôi đi, còn mời ở lại dùng bữa trưa.

Dù là do Tống Thời An ép buộc.

Trên bàn ăn, Tống Tuất Niên sau cả buổi sáng dọn dẹp cuối cùng cũng xuống lầu.

Và trên chiếc bàn dài rộng, hắn chính x/á/c chọn vị trí ngay cạnh tôi.

Tôi: ???

Người yêu cũ đúng mực phải giữ khoảng cách, chẳng lẽ không ai dạy hắn điều đó sao?

Rõ ràng là không.

Tống Thời An bên phải vẫn đắm chìm trong vai người yêu sâu đậm, gắp cho tôi một cọng cải cúc, giọng đầy yêu thương: "Dương Dương, rau em thích này, ăn đi."

Người này tự diễn hay đã đành, còn gắp cho tôi thứ tôi gh/ét nhất.

Hắn cố tình hả?!

Tống Tuất Niên bên trái thấy vậy khẽ cười: "Sao không ăn đi?"

"Món anh ta gắp không hợp khẩu vị tiểu thư Lê à?"

Bầu không khí vốn đã im lặng trên bàn càng trở nên ch*t lịm vì câu nói này.

Mọi người đều kinh ngạc nhìn Tống Tuất Niên, không hiểu sao hắn đột nhiên quan tâm đến bạn gái của cháu trai.

Tống Thời An tưởng bị chú phát hiện gì đó, vội vàng giải thích: "Sao lại không hợp khẩu vị được?"

"Chúng tôi ở bên nhau lâu thế, tôi hiểu Dương Dương nhất mà. Đúng không em?"

"Ừ!" Tôi gật đầu: "Em thích ăn cải cúc lắm."

Và thực hiện ngay bằng hành động, nuốt trôi ngọn rau trong bát.

Tôi cảm giác người ngồi gần thậm chí có thể thấy nước mắt lấp lóe ở khóe mắt tôi.

"Thích ăn thì tốt." Giọng Tống Tuất Niên bỗng trở nên u ám.

Hắn đột nhiên gắp cả đống cải cúc đầy đũa, bỏ vào bát tôi: "Khách dùng bữa từ từ, có đủ cả đấy."

Đồng tử tôi run nhẹ, nghiến răng: "Cảm ơn... chú!"

"Không... có... gì."

Liệu tôi có ngoan ngoãn ăn hết không?

Đương nhiên là không.

Tôi không có xu hướng tự hành hạ bản thân, nên tôi quay sang phải nhìn Tống Thời An: "Anh yêu à, em no rồi, anh ăn giúp em đi."

Tống Tuất Niên lạnh giọng: "No nhanh thế?"

"Ừm, tiên nữ đều có dạ dày chim mà."

Tôi không ngại làm người khác gh/ê t/ởm, trực tiếp nũng nịu với Tống Thời An: "Được không anh?"

"Đồ thừa của bạn gái chẳng phải để bạn trai xử lý sao?"

Tống Thời An như chợt hiểu ra: "À. Đúng, chính x/á/c!"

Thực ra bát cơm tôi mới chỉ đụng đũa một lần, chẳng khác gì mới, hắn chỉ cần làm ra vẻ là được.

Nhưng vừa đưa tay ra, đã có bàn tay khác nhanh hơn cầm bát của tôi.

Tống Tuất Niên đứng phắt dậy, trước mặt mọi người đổ hết đồ thừa vào thùng rác.

"Xin lỗi tiểu thư Lê, người nhà họ Tống không ăn đồ thừa."

Tôi: "Ờ."

Thế mà trước kia đồ thừa của tôi toàn bị chó ăn hết.

Chán thật.

**5**

Chiều hôm đó, Tống Thời An lén tìm tôi, nói cha mẹ hắn đã có ý lung lay, bảo tôi cố thêm chút nữa.

Thậm chí quyết định để tôi ở lại biệt thự vài ngày.

Tôi kinh ngạc: "Trước giờ anh chưa nói qua chuyện này."

"Chỉ vài ngày thôi, đợi họ chán ngấy em là ta đi ngay." Tống Thời An chắp tay cầu khẩn.

"Lúc đó nửa tháng sau tôi tuyên bố chia tay, một tháng sau dẫn bạn gái mới về nhà, mọi chuyện sẽ ổn thôi!"

"Tôi trả tới hai triệu đấy."

Được, tôi lại cúi đầu trước đồng tiền.

"Được, nhưng nói trước, dù là diễn cũng tuyệt đối không ở chung phòng!"

Tống Thời An khoanh tay trước ng/ực: "Cô tưởng tượng đẹp đấy."

Tôi lặng lẽ đảo mắt: "Tôi đẹp thật mà."

Bằng không hắn đã chẳng tốn tiền mời tôi tới diễn trò.

Việc tôi ở lại không khiến gia đình họ Tống phản ứng mạnh.

Có lẽ cú sốc ban ngày đã đủ khiến họ mệt mỏi, giờ đang bình tâm lại.

Vậy thì tôi đương nhiên không thể bỏ lỡ cơ hội vàng để tiếp tục gây rối.

Đúng 12 giờ đêm, tôi nhắn tin bảo Tống Thời An bịt tai, rồi bật nhạc rock hết cỡ.

Ồn tới mức nào?

Ngay chính tôi cũng thầm ch/ửi mình vô văn hóa.

Mười lăm phút sau, cửa phòng bị gõ ầm ầm.

Vừa mở cửa tôi vừa tính toán: Nếu người ngoài cửa là quản gia hay trưởng bối họ Tống định đuổi mình, nên ngã kiểu gì cho thật duyên dáng.

Nếu bị đ/á/nh đuổi, biết đâu còn vòi vĩnh được chút tiền.

Tôi nở nụ cười vô tội đến phát gh/ét: "Ai đấy? Có việc gì không?"

Nụ cười tươi rói vụt tắt khi thấy Tống Tuất Niên.

"Anh đến làm gì?"

"Giờ không giả vờ không quen nữa à?" Tống Tuất Niên nhướng mày: "Không gọi chú nữa sao?"

"Gọi thêm tiếng chú nghe chơi đi."

"Anh bị đi/ên à?" Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt xem thường: "Phát bệ/nh thì bảo Tống Thời An đưa anh vào viện t/âm th/ần, tôi không rảnh."

Nghe thấy tên Tống Thời An, mắt Tống Tuất Niên tối sầm lại, toát ra vẻ nguy hiểm: "Đừng nhắc tới Tống Thời An trước mặt tôi."

Ôi cái m/áu nóng của tôi.

Với chủ n/ợ tôi còn nhịn được, anh là người yêu cũ mà đòi làm gì?

"Tống Thời An, Tống Thời An, Tống Thời An, Tống Thời An, Tống Thời An, Tống..."

**6**

Đến lần thứ sáu tôi nhắc tên Tống Thời An, miệng tôi bị bàn tay kia bịt ch/ặt, người bị Tống Tuất Niên lôi vào phòng, cửa đóng sầm lại.

Danh sách chương

4 chương
28/11/2025 19:09
0
28/11/2025 19:09
0
30/11/2025 09:30
0
30/11/2025 09:27
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu