Khách sạn Trăng Đỏ: Tòa Án Trắng

Khách sạn Trăng Đỏ: Tòa Án Trắng

Chương 6

08/01/2026 18:05

Cô ta nói: "Đêm nay bà chủ sẽ đích thân xét xử, em là nhân viên được bà chủ trực tiếp chọn, hãy quan sát cho kỹ."

"Vâng, em sẽ quan sát thật cẩn thận."

Cổ tôi cứng đờ, chậm rãi quay đầu nhìn sang bên cạnh.

Quản lý, tổ trưởng bộ phận an ninh, tổ trưởng bộ phận hậu cần, tổ trưởng bộ phận vệ sinh, thậm chí cả tài xế đều có mặt.

Trên người họ mặc đồng phục đại diện cho từng bộ phận, giữa sảnh là chiếc ghế sang trọng đen như mực, có một người đang ngồi ở đó.

Làn sương trắng bao quanh khiến tôi không thể nhìn rõ hình dáng người đó, thậm chí không phân biệt được là nam hay nữ.

Tôi biết, đó chính là bà chủ của khách sạn Hồng Nguyệt.

Cũng là người đã chọn tôi vào làm.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt tôi, bà chủ khẽ quay người.

Một cảm giác như bị thú dữ khóa ch/ặt con mồi ập đến.

Không kịp suy nghĩ, tôi vội ngả người ra sau.

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng cười khẽ.

Nghe như tiếng của… phụ nữ.

"Được rồi, bắt đầu thôi."

Quả nhiên là phụ nữ.

Phiên tòa cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.

10

Sau khi bà chủ lên tiếng, chiếc lồng nh/ốt bác sĩ Vương, cô y tá và anh tài xế như được nâng lên bởi gã khổng lồ vô hình.

Những người trong lồng bất giác thốt lên vài tiếng kêu sợ hãi, ngay cả anh tài xế cao lớn cũng mềm nhũn ngồi thụp xuống.

Họ tưởng mình đang bay lơ lửng.

Từ vị trí của tôi có thể nhìn thấy rất rõ ràng, phía trên chiếc lồng của họ chỉ có vài sợi sương trắng mỏng manh đang giữ ch/ặt.

Ba chiếc lồng được đặt lên một bên cân, bên kia trống không nhưng cán cân vẫn cân bằng.

Bác sĩ Vương nắm ch/ặt song sắt, giọng r/un r/ẩy: "Xin ngài, chúng tôi không cố ý xâm nhập khách sạn. Nếu gây thiệt hại gì, chúng tôi sẵn sàng bồi thường, được không ạ?"

Anh tài xế và cô y tá cũng bừng tỉnh, đồng loạt c/ầu x/in và giải thích.

Đối đầu với một tồn tại q/uỷ dị và quyền năng như bà chủ là hành động ng/u xuẩn.

Nhưng bà chủ hoàn toàn không màng đến lời c/ầu x/in của họ.

Thậm chí sau khi họ mở miệng, cán cân bắt đầu nghiêng và nghiên về phía bọn họ.

"Các người, có tội."

Giọng bà chủ đầy vui vẻ, bà ta chống cằm tuyên án.

"Thu phí không minh bạch, giá vượt quá mức hợp lý của thị trường, tài xế không có chứng chỉ điều khiển xe chuyên dụng... chà chà, các người có tội."

Nghe vậy, ba người lập tức hiểu tại sao mình bị đưa đến đây.

Ba người họ cuống quýt giải thích:

"Không phải vậy, chúng tôi đã thỏa thuận với gia đình bệ/nh nhân rồi, chỉ là tình huống khẩn cấp nên không kịp tuân theo quy trình của bệ/nh viện."

"Đúng vậy, trên xe c/ứu thương có thiết bị trị giá hơn một triệu tệ nên phí cao mới là hợp lý, chúng tôi thật sự không tham tiền."

"Ông Đường! Ông Đường! Ông mau nói giúp chúng tôi đi mà!"

Ông Đường đứng bên kia liếc mắt nhìn quanh, im thin thít.

Bà chủ vỗ tay vui vẻ, giọng điệu đỏng đảnh đầy trẻ con: "Cán cân của ta không bao giờ sai! Ai bảo các người không tuân thủ quy trình? Các người phải nhận lấy hình ph/ạt!"

Nghe đến hai chữ "hình ph/ạt", mặt bác sĩ Vương tái mét, quay sang ông Đường: "Ông Đường, ông... ông nói giúp chúng tôi đi. Chúng tôi chỉ muốn giúp ông thôi mà!"

"Chúng tôi cũng có gia đình, ông Đường mau nói đi!"

Bà chủ vung tay vạch một đường, ba người lập tức bị bịt miệng, chỉ còn phát ra những tiếng ư ư.

"Ồn quá, ta còn chưa xử xong! Thôi được, ph/ạt các người hoàn trả hai vạn tám nghìn tệ cho ông Đường. Ông Đường, ông thấy thế nào?"

Câu hỏi được ném về cho ông Đường đang giả đi/ếc bên cạnh.

Tôi ngả người ra ghế, mỉm cười châm biếm nhìn gã đàn ông nổi tiếng này.

Quả nhiên, ông ta không làm tôi thất vọng.

Ông ta gật đầu.

"Thực ra tôi không thấy đắt, chỉ cảm thấy không thông báo trước là không hợp lý. Tôi đồng ý nhận bồi thường hai vạn tám nghìn tệ."

Ánh mắt ông Đường đầy vẻ tham lam.

Đây là lời thật lòng của ông ta.

Cũng là á/c nghiệp ông ta đã gieo.

Tôi có linh cảm, đến lượt ông ta rồi.

11

Bà chủ phẩy tay, ba chiếc lồng biến mất khỏi cán cân, thay vào đó là lồng của ông Đường.

"Ông Đường, đến lượt ông bị xét xử rồi đây."

Lần này, cán cân bên phía ông Đường bổng cao lên, khiến ông ta vui như mở cờ trong bụng.

Bà chủ gật đầu: "Khiếu nại của ông thành công rồi, ông sẽ được hoàn lại hai vạn tám nghìn tệ."

Chưa đợi ông Đường kịp mở miệng, Tiểu Đường bên cạnh bỗng thét lên đ/au đớn.

"Á... ba... ba ơi... c/ứu con..."

Đứa trẻ nhanh chóng mất sức sống, gục xuống sàn, mắt ngấn lệ vươn tay về phía ông Đường.

Tiếng kêu của đứa bé yếu dần, yếu dần, gần như không còn nghe thấy.

Nụ cười trên mặt ông Đường đóng băng, sự việc xảy ra quá bất ngờ khiến ông ta trở tay không kịp!

"Không! Đừng! C/ứu con tôi! C/ứu con tôi với! Đừng làn như thế!"

"Tôi không cần tiền nữa! Tôi xin ngài, c/ứu con tôi với!"

Nhưng đứa bé đã ngừng thở.

Dù vừa bị phản bội, ba người bác sĩ Vương vẫn không khỏi xót thương.

Họ là những người lương thiện.

Nhưng bà chủ thì không.

Bà ta bật cười, nói như điều hiển nhiên: "Tiền c/ứu mạng đã trả lại, thì mạng đã c/ứu cũng phải trả chứ? Sao ông vừa muốn lấy lại tiền vừa muốn giữ mạng con trai thế?"

Lời nói thẳng thừng này x/é toang thể diện của ông Đường.

Cán cân bắt đầu đảo chiều, bên phía ông Đường rơi xuống nhanh chóng.

Tiếng kêu c/ứu con chuyển thành tiếng gào thét van xin.

"Dừng lại! Dừng lại đi! Đừng! Tôi có làm gì sai đâu! Tại sao? Tại sao chứ!"

Bà chủ đứng dậy từ trên ghế, bước những bước nhẹ nhàng đầy á/c ý đến trước cán cân.

"Tôi đã nói rồi, cán cân không bao giờ sai. Để tôi đọc cho ông nghe, đừng bảo tôi vu oan ông. Ông vận động mọi người quyên góp hơn mười vạn để c/ứu con trai, nhưng viện phí chỉ vỏn vẹn vài vạn tệ. Nhà ông hoàn toàn có khả năng chi trả khoản tiền này, nhưng ông không chịu bỏ tiền lại còn ki/ếm lời, đúng là khôn lỏi! Vì ông, biết bao người tốt sau này đã từ chối quyên góp khi gặp hoàn cảnh tương tự, chà chà, không ít người đã ch*t vì không đủ tiền chữa trị."

Danh sách chương

4 chương
08/01/2026 18:05
0
08/01/2026 18:05
0
08/01/2026 18:05
0
08/01/2026 18:05
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu