Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi lén tiến lại gần, nhìn qua bức tường kính khổng lồ vào bên trong -
Một trung tâm giám sát đồ sộ.
Hàng chục màn hình chiếu cảnh thời gian thực trong ngoài "hoàng cung".
Mấy tên lính canh lười nhác đang quay lưng về phía màn hình, cười nói vui vẻ.
"An Quý phi lần này diễn xuất thật tuyệt, lừa được Lưu Thường tại nhảy xuống giếng."
"Đương nhiên rồi, ông chủ bảo đây là 'kịch bản' hay nhất mấy mùa gần đây."
"Tiếc là sắp hồi kết rồi. Nhưng ông chủ đã đứng sẵn ở cổng phụ, chuẩn bị cho cảnh 'xử tử trực tiếp' cuối cùng, đảm bảo khiến các nhà tài trợ trên mạng ngầm hả hê!"
Mạng ngầm... Trực tiếp... Xử tử...
An Quý phi cũng là người của bọn họ!
Một cơn lạnh buốt xươ/ng sống bò lên đỉnh đầu.
Ngay lúc đó, trên màn hình giám sát, hoàng đế và những người khác phát hiện ra chiếc thùng rỗng, sắc mặt biến đổi.
Ngay sau đó, hòn đảo vang lên hồi còi báo động chói tai, x/é lòng!
"Cảnh báo! Mục tiêu đào thoát! Toàn bộ truy lùng!"
Tôi quay người lao về phía bờ biển.
Bởi trên một màn hình khác, tôi thấy rõ -
Một chiếc thuyền cao tốc đang neo đơn đ/ộc bên bờ.
Đó là con đường sống duy nhất của tôi!
**12**
Tôi chạy trong làn gió lạnh buốt, nhưng cả người như bốc ch/áy.
Đèn pha khắp đảo bật sáng, như những con mắt khổng lồ băng giá, đi/ên cuồ/ng quét qua từng ngóc ngách.
Tiếng loa vang lên giọng điệu đi/ên lo/ạn đầy chế nhạo của hoàng đế:
"Ái phi, nàng định chạy đi đâu? Biển khơi mênh mông, nàng không thoát được đâu!"
"Quay về bên trẫm! Trẫm còn chưa chán chơi đâu! Ha ha ha ha!"
Tiếp theo là giọng nói ngọt như mía lùi của An Quý phi:
"Muội muội, nơi này có gì không tốt? Chỉ cần ngoan ngoãn quay về, chị có thể nhường cả vị trí quý phi, thậm chí hoàng hậu cho muội. Tại sao cứ nhất quyết không chịu ch*t đi nhỉ?"
Rồi đến giọng nịnh hót đầy mỉa mai của Từ công công:
"Ôi dào, tiểu chủ của ta không nghe lời khuyên. Lão nô đã chỉ đường sáng, tiểu chủ lại chẳng đi, khổ thân làm chi vậy?"
Những giọng nói ấy như vô số bàn tay muốn kéo tôi trở lại địa ngục.
Tôi cắn ch/ặt răng, gắng sức chạy.
Tôi biết tất cả sát thủ trên đảo đang bao vây tôi.
Tiếng báo động hòa cùng sóng biển ầm ầm, như bản giao hưởng tận thế dành riêng cho tôi.
Cho đến khi -
Một luồng ánh sáng trắng xóa từ trên trời giáng xuống, ghim ch/ặt tôi vào vòng vây.
Tôi nghe thấy trong loa phát thanh tiếng cười thỏa mãn đầy chiến thắng của hoàng đế:
"Ha, tìm thấy nàng rồi.
Ái phi của trẫm."
**13**
Càng nhiều người từ khắp nơi đổ về.
Đứng đầu là hoàng đế và An Quý phi.
Họ vẫn mặc bộ cổ phục lố bịch, long bào phượng quan xộc xệch trong cơn chạy cuống quýt, nhưng tay lại nắm ch/ặt khẩu sú/ng ngắn hiện đại bóng loáng.
Cảnh tượng ấy kỳ quái, nực cười, nhưng khiến người ta rợn tóc gáy.
"Đoàng!"
Tiếng sú/ng n/ổ!
Tôi lao người về phía trước, lăn lộn thảm hại, viên đạn x/é không khí ngay sát lưng.
Bến tàu đã ở ngay trước mắt!
Chiếc thuyền cao tốc!
Tôi bò dập người lên thuyền, ngón tay r/un r/ẩy cởi sợi dây thừng ướt nhẹp.
Quân truy đuổi đã tới bờ.
"Bắt lấy nàng!"
Đạn bay vèo qua tai, b/ắn tung tóe nước lạnh.
Không kịp nghĩ ngợi nữa!
Tôi khởi động máy, chiếc thuyền gi/ật mạnh dưới lực kéo khủng khiếp, đ/ứt phựt sợi dây neo!
Như mũi tên rời cung, phóng vút ra khơi!
Cánh tay bỗng nóng rát đ/au đớn.
Tôi biết mình đã trúng đạn.
Nhưng tôi vẫn đ/è ch/ặt tay ga, không dám lơi tay dù chỉ chút xíu.
Ngoái đầu nhìn lại.
Trên bến tàu, những bóng người đi/ên lo/ạn trong trang phục cổ xưa vẫn đang b/ắn sú/ng vô ích.
Hình bóng lố bịch ấy trong đêm càng lúc càng nhỏ dần, cuối cùng bị sóng biển nuốt chửng.
Rốt cuộc... tôi đã thoát được sao?
**14**
Không biết trôi dạt bao lâu trên biển.
Khi ý thức mờ dần vì mất m/áu và kiệt sức, một chiếc du thuyền trắng xóa tan sương mai xuất hiện.
Tôi dồn hết sức cuối cùng vẫy tay.
Người trên boong phát hiện ra tôi.
Nhìn bàn tay họ giơ về phía mình, dây th/ần ki/nh căng thẳng suốt mấy tháng trời cuối cùng cũng đ/ứt đoạn.
Khi được kéo lên boong, tôi hoàn toàn mê man.
...
Tỉnh dậy, tôi nằm trong phòng bệ/nh sạch sẽ.
Vết thương trên tay đã được băng bó cẩn thận.
Không khí quen thuộc mùi th/uốc sát trùng.
Tất cả báo hiệu tôi đã trở về thế giới thân thuộc.
Một bác sĩ mặc áo blouse trắng bước vào.
"Em tỉnh rồi?" Giọng nói ôn hòa trầm ổn, "Viên đạn đã lấy ra, hồi phục rất tốt."
Trái tim treo ngược rốt cuộc cũng hạ xuống, tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Cảm ơn bác sĩ."
"Không có chi."
Ông ta mỉm cười, từ từ đưa tay tháo khẩu trang.
Lộ ra khuôn mặt vô cùng quen thuộc, nụ cười bệ/nh hoạn.
Ông ta cúi xuống, ánh mắt âm hiểm, giọng điệu dịu dàng đến rợn người:
"Vết thương đã lành rồi...
Ái phi, đến lúc theo trẫm hồi cung rồi."
**(Hết)**
Chương 7
Chương 8
CHƯƠNG 1: 6H30-NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC.
Chương 11
Chương 28
Chương 10
Chương 12
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook