Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Vợ Hiền
- Chương 6
Ta khóc nức nở, nước mắt như mưa khiến Bành Vân Triều ngoảnh lại nhìn.
15
Họ Bành vốn không phải đại tộc, gia tộc họ Bành cũng chẳng lớn mạnh. Thêm nữa, lúc Bành gia gia còn sống đối đãi lạnh nhạt với lục thân, nhiều người trong tộc thậm chí không biết họ ở nơi nào.
Bành Vân Triều cũng là người ta tốn bao tâm tư mới tìm được.
Trong giấc mộng, ta từng thấy cảnh Bành Vân Triều đỗ đạt vinh quy bái tổ, lúc ấy hắn khuyên ta không cần vì người đã khuất mà thủ tiết. Hắn còn dâng sớ lên triều đình, hi vọng bãi bỏ danh hiệu "liệt phụ", đàn bà góa không cần giữ tiết, tương tự, khi nam nhân ch*t đi, nữ nhân cũng nên được tự do kết hôn.
Con người hiếm có thông suốt như hắn, lại còn tuấn tú đến thế...
Có thể giúp thì giúp vậy.
Ba năm sau, Bành Ngọc Lang rốt cuộc không chịu nổi nữa. Công Tôn tiên sinh nói với ta, chỉ trong hai ngày nữa thôi.
Ta bước vào phòng hắn.
Cánh cửa mở ra, mùi hôi thối xông thẳng vào mặt.
Căn phòng quanh năm không ánh mặt trời ẩm thấp đến lạ thường.
Bành Ngọc Lang nằm trên giường, thân hình tiều tụy, khi thấy ta, đôi mắt vô h/ồn bỗng lóe lên tia sáng.
"Ngươi rốt cuộc đã tới."
Những năm qua, hắn như x/á/c sống không thể cử động, thịt thối bị cạo đi lại mọc ra, làn da mới không vừa ý Công Tôn tiên sinh lại tiếp tục bị đào sâu.
Mỗi lần trị liệu, tiếng gào thét k/inh h/oàng khiến gia nhân không dám lại gần, mẹ chồng ta cũng vì thế mà khóc m/ù cả mắt.
Bành Ngọc Yên cũng muốn quản việc, nhưng nàng đã đến tuổi gả chồng. Ta giới thiệu cho nàng đồng hương của Bành Vân Triều - một mỹ nam phong lưu lại có gia nghiệp. Bành Ngọc Yên yêu đi/ên dại, nào ngờ gã đàn ông kia phụ bạc, nói lên kinh ứng thí, hai năm ròng chẳng tin tức gì. Bành Ngọc Yên ngày ngày khóc lóc, sống trong mê muội.
16
"Ta đã coi thường ngươi."
Bành Ngọc Lang đã lâu không nói chuyện, khi há miệng, mùi hôi thối khiến ta phải lấy tay che mũi.
"Rốt cuộc ta đắc tội gì ngươi? Bao năm nay, ta sống dở ch*t dở, nghĩ mãi không thông. Sở Ngưng Hoa, ngươi hãy cho ta làm con m/a minh bạch, vì sao ngươi phải đối xử với ta như vậy?"
Mặt hắn tổn thương nặng nhất, môi đã bị th/iêu rụi, lại bị Công Tôn tiên sinh cạo sạch, chỉ còn lộ ra nướu răng hồng nhạt.
"Ngươi không biết sao?"
Ta ngạc nhiên.
Vốn tưởng hắn thông minh như thế, đã sớm nên hiểu ra.
"Đêm trước khi ngươi giả ch*t, ta đã nằm mơ."
"Trong mộng, ta vì ngươi quán xuyến gia nghiệp, nuôi dạy con cái, làm trâu ngựa cho họ Bành. Thế mà ngươi lại dắt Điệp phu nhân ngao du ngoại thành. Khi ta già yếu, không làm nổi nữa, các ngươi quay về, dễ dàng hái trái ngon còn vứt ta ra ngoài tự sinh tự diệt."
"Ta sợ lắm, nỗi thống khổ ấy dù là mộng, cũng chân thực đến gh/ê người."
"Tiên hạ thủ vi cường, khi nghe tin ngươi giả ch*t, ta đã hiểu - bất kể thật giả, ta phải ra tay trước. Thà gi*t nhầm còn hơn bỏ sót."
"Giờ ngươi sắp ch*t, ta cũng nói thật lòng: Không gi*t ngươi ngay là vì họ Bành cần một gia chủ. Đời này, nhà không có đàn ông, của cải chất núi cũng giữ không nổi. Giờ đây, toàn bộ gia sản họ Bành đã nằm trong tay ta. Dù có mang họ chồng thì sao?"
"Bành Vân Triều nói muốn cho ta một đứa con, vậy ta nhận. Sau này, nếu hắn muốn theo ta, thì để hắn nhập tế. Không muốn theo, cứ việc đi tìm đại lộ quang minh của hắn. Chỉ có thứ nắm trong tay mới là chính đạo."
Bành Ngọc Lang trợn mắt, trong cổ họng phát ra tiếng "khò khè", bất đắc dĩ tắt thở.
Ta quay đầu, Bành Vân Triều đứng ngay sau lưng, ánh mắt phức tạp nhìn ta.
"Sợ sao?"
Ta bước tới, "Vân Triều, ta để mắt tới ngươi là vì nhân phẩm và tướng mạo của ngươi. Ta cần một người thừa tự, đương nhiên phải sinh với người ta ưng ý. Nhưng ta không trói buộc tự do của ngươi, ngươi có thể chọn đi hoặc ở lại."
Dù sao thứ ta muốn đã đạt được. Ta xoa nhẹ bụng dưới, có "đứa con cốt nhục" này, ta không thiệt.
Bành Vân Triều lắc đầu, bước những bước dài tới ôm lấy eo ta, "Chỉ hi vọng nương tử sau này đừng phụ lòng ta."
Hắn cúi đầu, đôi mắt chân thành pha chút uất ức.
Ta quan sát thần sắc hắn, lát sau bật cười nhẹ nhõm, "Danh phận và chân tâm hiện tại ta chưa thể cho ngươi. Nhưng ta đảm bảo, giờ phút này ta chỉ có mình ngươi."
Hắn đưa tay ra, ta đan các ngón tay vào nhau với hắn.
Sau lưng, cổng viện khép ch/ặt. Đám tang Bành Ngọc Lang, nên cử hành rồi.
(Hết)
Chương 13
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook