Từ Hi Thái hậu đoạt quyền: Chín năm xoay chuyển hậu cung, nắm trọn thiên hạ

Hai cung?" Túc Thuận khẽ nhíu mày, đ/ốt ngón tay gõ nhẹ lên thành xe tạo thành âm thanh trong trẻo. Hắn ngửi thấy điều bất thường, nhưng vốn là kẻ luôn tin vào lưỡi d/ao sắc bén của mình - đủ để x/é tan mọi âm mưu. Khi vén rèm định bước xuống, một ti/ếng r/ên khẽ vang lên từ trục xe. Âm thanh ấy báo hiệu chốt thép trục bị nhổ mất, đồng nghĩa với việc con đường của hắn từ nay chẳng còn do mình định đoạt.

Cùng giờ đó, Đoan Hoa và Tái Viên lần lượt bị "mời" khỏi phủ đệ trong kinh thành. Những kẻ đến đón đều mặc triều phục chỉnh tề, tay nâng chiếu thư với nét chữ trang nghiêm, đóng dấu son bảo tỷ. Tái Viên dán mắt vào vết son ấy - hắn quá quen màu đỏ này, đến mức có thể ngửi thấy mùi hương nhẹ của son ấn. Chợt hắn hiểu ra: ấn tỷ nằm trong tay ai, kẻ ấy chính là thiên tử.

Trong Tử Cấm Thành, rèm Dưỡng Tâm điện buông xuống. Ánh đèn hậu cung không nhiều, chỉ tỏa thứ ánh sáng dịu dàng. Nàng ngồi bên Từ An, trước mặt là chiếc án thư đơn sơ trải dài danh sách tội đồ. Bên mỗi cái tên đều có nét bút chấm phá ngắn dài, biểu thị cho trung - gian - nhát - dũng. Nàng chấm nét cuối cùng, cất cây bút lông đi như vừa chải chuốt xong mái tóc cho đế chế.

Cung Thân vương khẽ bước vào điện, trước vái chào bên ngoài tấm rèm, sau mới cung kính thỉnh an bên trong. Nàng ngồi sau rèm nghe hắn tâu, giọng trầm ổn không nhanh không chậm: "Túc Thuận đã bị bắt ở Thông Châu, Đoan Hoa cùng Tái Viên sắp tới Ngọ Môn chờ chỉ. Các vương gia đại thần vẫn còn đang dò xét, chưa có động tĩnh gì." Nàng khẽ "ừ" một tiếng: "Ngọ Môn, chẳng lành. Nhưng hôm nay cần điềm dữ."

Từ An đặt chén trà xuống, dịu dàng nói thêm: "Lành dữ tại người, đâu tại cửa."

Tiếng bước chân hoạn quan vội vã vang ngoài điện, dừng đúng mực trước ngưỡng cửa: "Lưỡng cung Thái hậu, dụ chỉ đã thông tri các nha môn, sau trống canh năm sẽ hội nghị."

Nàng đưa tay lên, chiếc vòng ngọc trắng trên cổ tay lấp lánh dưới ánh nến - kỷ vật Hàm Phong trao khi lâm chung ở Nhiệt Hà. "Việc triều chính sau này giao cho hai cung quyết đoán" - nàng nhớ từng nhịp thở trong câu nói ấy. Đêm đó, tay nàng nắm bàn tay hoàng đế, ngón tay lạnh băng nhưng vẫn vững như giếng khơi.

Trống canh năm vừa dứt, văn võ bá quan tề tựu trước Thái Hòa môn. Trời hừng sáng, mây như nét mực xám chưa tan. Tiếng xì xào chưa dứt thì từ Ngọ Môn vọng lại hai tiếng chiêng ngắn, tuy nhỏ mà đ/ập vào từng trái tim. Hai dãy giáp sĩ hộ tống hai chiếc kiệu vải trắng tiến vào, rèm kiệu thêu mây là đà buông kín. Không ai thấy được dáng ngồi sau rèm - nàng chỉ ngồi đó, để sức nặng vô hình từ tấm rèm trùm xuống, đ/è nén mọi ánh nhìn.

Lễ bộ Thượng thư xướng danh, giọng như d/ao ch/ém. Cung Thân vương bước ra, hai tay nâng cao dụ chỉ. Hoạn quan tiếp nhận, truyền qua khe rèm, khi tờ chiếu mở ra, dấu son tỷ trong ánh bình minh tựa vì sao rực lửa.

"Phụng dụ chỉ: Tiên đế băng hà nơi hành cung, di chiếu hai cung buông rèm nhiếp chính. Tám đại thần phụ chính không tuân di mệnh, chuyên quyền ngang ngược, nay cách chức, giao Tông Nhân phủ thẩm vấn. Cung Thân vương Dịch Hân, nhập quân cơ, thống lĩnh nội ngoại..."

Lời dụ dứt, cả kinh thành như ch*t lặng trong khoảnh khắc không gió. Tiếng hít thở khẽ, tiếng vạt áo cọ xát, tiếng trái tim bị bóp nghẹt. Kẻ muốn quỳ, người muốn đứng, phần đa chỉ cúi đầu tránh ánh nhìn vào dấu son.

Môi Đoan Hoa r/un r/ẩy, cuối cùng nở nụ cười gằn gượng giữa nghìn người: "Ai dám!"

Ai dám? Nàng nghe rõ sau tấm rèm, khẽ cười. Nụ cười không xuyên qua vải, mà như gợn nước thấm vào đ/á. "Kẻ phụng mệnh, ai cũng dám."

Giáp sĩ tiến lên, binh khí trong bao im lìm. Gió lật vạt áo Đoan Hoa, chợt thấy phiến đ/á thanh trên ngự đạo nối dài như con đường không quay đầu. Hắn im bặt khi nhìn thấy đôi mắt Cung Thân vương - không h/ận th/ù, chỉ lạnh lùng như nước cờ tàn cuộc.

Điều ấy khiến hắn hiểu: hôm nay không phải thua cuộc, mà từ đầu họ đã chẳng thể thắng.

Sau tấm rèm, nàng chậm rãi ban tiếp dụ chỉ thứ hai: "Tái lập Quân cơ xứ, mọi việc quốc chính phải qua hai cung. Cựu thần được lưu, cựu quy củ bãi bỏ."

Đó là nhát c/ắt tinh vi nhất. Giữ người, phá luật. Ai cũng có đường sống, nhưng chẳng còn lối mòn. Nỗi sợ bị đ/è nén trong triều đường như thủy triều rút, để lộ bãi đ/á trơn trượt - nơi mỗi người phải tự tìm chỗ đứng.

Quá Ngọ, trời bỗng lóe nắng vàng. Nàng sai người kéo rèm, bước ra thềm điện. Các đại thần không ngờ được thấy mặt Thái hậu trong khoảnh khắc này. Nàng còn trẻ, nhưng ánh mắt tựa dòng sông ngầm dưới tán cây mùa đông - không phô trương mà cuốn phăng mọi thứ.

"Chư khanh." Giọng nàng vang lên không cao mà trong trẻo, từng chữ như chạm đất. "Tiên đế băng hà, quốc sự gian nan. Việc hôm nay để thiên hạ biết - Đại Thanh đã có chủ."

Nàng không xưng "trẫm", chỉ dùng "Đại Thanh". Đó là sự kiềm chế duy nhất, cũng là tuyên ngôn duy nhất.

Triều thần đồng loạt quỳ lạy. Tiếng vái phục như sóng cuộn. Nàng quay vào điện, vạt áo lướt qua thềm đ/á không để lại âm thanh, chỉ thoảng hương mai nhẹ. Mùi hương nàng thường dùng, tính ôn hòa, ngửi lâu khiến lòng người lắng xuống. Buổi chiều, nàng cùng Từ An ngồi đối diện. Ánh nắng ngoài cửa ấm hơn, nhưng trong điện vẫn lạnh. Cung Thân vương trình bày hậu sự: Tông Nhân phủ thẩm vấn thế nào, Nội vụ phủ thay người ra sao, kỳ binh luân phiên thế nào, kinh sát mở lại thế nào. Nàng lặng nghe, thỉnh thoảng cúi xuống khoanh một vòng, chấm một điểm trên án thư. Mỗi nét bút như vẽ biên giới cho từng con đường. Bàn tay nàng vững vàng, đ/ốt ngón trắng bệch như lưỡi d/ao sắc.

"Vương gia." Nàng chợt lên tiếng, "An nhân tâm trước, sửa phép tắc sau."

Cung Thân vương khẽ cúi đầu: "Tuân chỉ."

Nàng lại nói: "Triều thần đa phần còn dòm ngó. Thả ba tiểu quan, thăng hai lão thần, phong một công thần. Để người ta biết, ngồi yên thì chẳng cần náo lo/ạn."

Từ An khẽ cười, rót thêm chén trà nóng. Ánh mắt hai người gặp nhau, khoảnh khắc mỏng như sương, họ tựa hai chiếc trống im lặng đối diện mà nắm trọn nhịp đ/ập cả kinh thành trong lòng bàn tay.

Chiều tà, nàng sai tiểu hoạn quan đến phòng trực.

Danh sách chương

4 chương
26/12/2025 08:20
0
26/12/2025 08:17
0
26/12/2025 08:16
0
26/12/2025 08:14
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu