A Uyển

A Uyển

Chương 3

09/01/2026 10:39

Hắn làm hoành thánh giống hệt vị mẹ ta nấu, nước mắt rơi xuống bát cùng nuốt vào bụng, mỗi lần đều khiến ta nhớ đến mẹ.

Nàng từng nói, nhất định phải sống, sống mới là điều quan trọng nhất.

Mười hai năm ở Yên Nguyệt Lâu, ta đã ăn hoành thánh của Lâm Hanh suốt mười hai năm. Năm này qua năm khác, cùng nhau đồng hành, dần dà trở nên thân thiết như tri kỷ.

Cho đến một lần, vừa ăn ta vừa trêu hắn: "Tiểu lang quân bao năm nay chắc dành dụm được kha khá rồi nhỉ? Hay là... chuộc thân cho ta đi?"

Hắn buông đồ đang làm, nghiêm túc đáp: "Nếu cô nương không chê, Lâm mỗ cầu còn chẳng được, thật là vinh hạnh."

Ta suy nghĩ kỹ, hắn tuấn tú, tính tình ôn hòa lễ độ, cũng không đến nỗi quá nghèo. Dù sao Tạ Lâm Uyên cũng đã vô vọng, hắn cũng coi được.

Thế là chúng ta ước hẹn, ba tháng sau hắn sẽ chuộc ta khỏi Yên Nguyệt Lâu, chính thức cưới ta làm vợ.

Từ khi ta bị thương, hắn nhiều ngày không gặp được, sốt ruột không yên: "Doanh Tụ, vết thương trên đầu nàng là sao vậy? Là ai làm tổn thương nàng?"

"Ta đã nói với Thôi mẹ mẹ, nguyện trả thêm tiền chuộc để sớm đưa nàng ra. Nhưng bà ta nhất quyết không chịu." Lâm Hanh mặt đầy thương xót, lập tức bỏ hàng chạy đi m/ua th/uốc thương tốt nhất.

Ta sờ lọ th/uốc nhỏ, lòng ấm áp: "Không sao rồi, qua chuyện này cũng coi như trong họa có phúc."

"Thôi mẹ mẹ không dám giữ ta nữa, sợ ta lại gây sóng gió làm mất lòng khách. Ba ngày nữa, ta có thể rời khỏi đây, nhớ đến đón ta nhé."

Về đến Yên Nguyệt Lâu, ta đang định thu xếp đồ đạc thì Bình An - người hầu của Tạ Lâm Uyên bất ngờ tìm tới.

"Cô nương Doanh Tụ, Thế tử gia mời cô, nói là cô Thẩm muốn nghe cô ca."

5

Cô Thẩm, hẳn là vị đích nữ tướng phủ, vị phu nhân sắp cưới của Tạ Lâm Uyên.

Không biết vì cô Thẩm biết chuyện cũ giữa ta và Tạ Lâm Uyên mà muốn cho ta biết thân biết phận.

Hay chính Tạ Lâm Uyên muốn "răn đe" ta.

Trong lòng ta thầm cười, hôm nay trò này lại khiến ta nhớ tới chuyện năm xưa.

Hồi mới theo Tạ Lâm Uyên chưa bao lâu, hắn mở yến tiệc trong phủ, gọi ta tới ca hát múa may giúp vui.

Mấy vị công tử ban đầu còn giữ lễ, dần s/ay rư/ợu bắt đầu buông lời vô lễ, bảo múa thường chán lắm, bắt ta vừa múa vừa cởi áo từng chiếc.

Dù là kỹ nữ, ta cũng không thể đứng giữa đám đông trần truồng như thế.

Ta cự tuyệt yêu cầu đi/ên rồ của bọn họ, có kẻ cho ta không biết điều, khiến họ mất mặt, định ra tay ngay lập tức nhưng bị Tạ Lâm Uyên ngăn lại.

Hắn bảo ta lui xuống, để hắn xử lý.

Ta cảm kích vô cùng, tưởng rằng trong lòng hắn ít nhiều còn có ta.

Sau đó hắn mặt đen như mực m/ắng ta: "Doanh Tụ, nàng thật không hiểu chuyện, biết kết giao với mấy người đó ta phải hao tổn bao nhiêu tâm lực không?"

"Một kỹ nữ như nàng còn đòi làm trinh liệt nữ sao? Hay là bình thường ta đối xử quá tốt, quá nuông chiều khiến nàng quên mất thân phận?"

Lúc đó hắn cũng bảo phải mài giũa tính cách ta. Sau đó một thời gian, Tạ Lâm Uyên không tìm ta nữa, cũng cấm Thôi mẹ mẹ đặc biệt chiếu cố, khiến ta khổ sở một trận.

Nhưng giờ đã qua hết rồi, ta sắp rời khỏi nơi ô trọc này, bắt đầu cuộc sống mới, không cần ép mình chiều lòng họ nữa.

Thấy ta không phản ứng, Bình An sốt ruột:

"Cô nương, nghe tôi khuyên, trước mặt Thế tử gia và cô Thẩm cứ giả ngoan ngoãn, sau này chỉ có lợi chứ không hại, đừng phụ tấm lòng của Thế tử gia."

Nhớ lại hôm trước hắn và Tạ Lâm Uyên nói chuyện, ta dễ dàng đoán được "tấm lòng" Bình An nói tới là gì.

Nhưng ta chỉ thấy buồn cười.

Ta lấy ra tất cả đồ Tạ Lâm Uyên tặng đưa cho Bình An, trong đó có chiếc ngọc bội uyên ương đặc biệt quý giá.

"Bình An, phiền cậu nhắn giúp ta với Tạ Thế tử."

"Nói rằng Doanh Tụ cảm tạ mười năm qua hắn chiếu cố, từ nay về sau cầu về cầu đường về đường, không dính dáng gì nhau nữa."

Dù sao, Tạ Lâm Uyên thật sự đã c/ứu mạng ta, cũng che chở ta mười năm. Ta từng oán hắn, nhưng chưa từng h/ận.

"Chúc hắn tương lai rạng ngời, cũng chúc hắn và cô Thẩm hòa thuận hạnh phúc trọn đời."

6

Ba ngày sau, Lâm Hanh mang đủ tiền chuộc, đưa ta rời Yên Nguyệt Lâu.

Ta vừa xách gói ra cửa, Thôi mẹ mẹ lo lắng chặn lại.

"Doanh Tụ à, hay là nàng đợi thêm chút? Biết đâu lát nữa Tạ Thế tử tới chuộc nàng?"

"Mẹ ở Yên Nguyệt Lâu ba mươi năm, gặp bao nhiêu cô gái và ân khách, mẹ biết mà, trong lòng Tạ Thế tử có nàng đấy, đừng hồ đồ mà hối không kịp."

Ta cười làm lễ: "Đa tạ mẹ mẹ, chỉ là đời hầu hạ người đã quá dài, ta muốn thử sống một đời đàng hoàng xem sao."

Nghe vậy, Thôi mẹ mẹ và mấy chị em tiễn ta đều ứa lệ.

Phải, những người như chúng ta, khát khao nhất chẳng phải là được sống đường hoàng sao?

Rời khỏi Yên Nguyệt Lâu giam cầm ta mười hai năm, cuối cùng ta cũng được gọi lại tên cũ - A Uyển.

Ta theo Lâm Hanh bước nhẹ về nhà, căn nhỏ phía nam thành tuy đơn sơ nhưng ngăn nắp sạch sẽ, cây hoa quế góc tường đang nở thơm ngát.

Bà lão hàng xóm mang bánh gạo nếp nóng hổi tới: "Đây hẳn là tân nương của A Hanh? Ôi chao, cô gái xinh đẹp quá!"

Nhờ bà con lối xóm nhiệt tình giúp đỡ, hôn lễ của ta và Lâm Hanh diễn ra vô cùng náo nhiệt.

Hoa đăng tuy không sang trọng nhưng nhìn là biết dốc lòng chuẩn bị, ta sờ lên hoa mẫu đơn đỏ thắm trên áo cưới, lòng tràn ngập niềm vui khó tả.

Ta không có nhà gái, kiệu hoa chỉ đi vòng quanh phía nam thành rồi quay về.

Trên đường tình cờ gặp đoàn rước dâu sang trọng khác, chàng rể tuấn tú ngồi trên ngựa cao chính là Tạ Lâm Uyên.

Danh sách chương

5 chương
09/01/2026 10:57
0
09/01/2026 10:40
0
09/01/2026 10:39
0
09/01/2026 10:34
0
09/01/2026 10:32
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu