Yến Hội Mẫu Đơn

Yến Hội Mẫu Đơn

Chương 4

09/01/2026 10:28

Tôi không đợi được đến khi Ngọc Nhi đi sắp xếp, hôm sau đã tìm thợ cả, tự mình dẫn họ đến biệt viện.

- Ở đây đặt đ/á Thái Hồ, tìm loại kỳ dị một chút.

- Chỗ này... - Tôi chỉ bên cạnh hòn giả sơn - trồng nho, dưới giàn nho bắc một cái đu, kê thêm cái bàn...

Mùa hạ ngồi trong này ăn dưa hóng mát...

Chúng tôi vào trong phòng.

- Ngọc Nhi, ta muốn rèm cửa màu bảo lam, màn trướng màu hồng, mành cửa dùng loại sa khói, loại mờ mờ ảo ảo lấp lánh ấy...

- Tiểu thư cũng quá đáng lắm đấy. - Ngọc Nhi lên tiếng.

- Ngươi đừng lo chuyện bao đồng, từ nay ta tự làm chủ cuộc đời, muốn làm gì thì làm!

Khi nào chán màu bảo lam, ta sẽ đổi sang hồng, vàng, phù dung...

- Ta còn muốn nuôi thêm một gánh hát nữa.

Tôi lảm nhảm đủ thứ, Ngọc Nhi theo sau ghi chép, càng ghi càng thở dài:

- Tiểu thư, sao thiếp thấy ngài sống như một công tử bột thế ạ!

Tôi bật cười:

- Giờ mới biết lợi ích của việc ta gả cho Bùi Diễm chứ?

Mẹ sợ ta thủ tiết, bà không biết đâu, góa phụ giàu có sống sung sướng thế nào.

Ngọc Nhi không nói được gì.

Tôi hớn hở trở về, vừa đến sân đã gặp vị khách không mời:

- Bùi Diễm, ngươi ra đây mau!

Bùi Cẩn Hằng chưa thấy người đã nghe tiếng, hắn đ/á tung cổng tre bước vào sân.

Mặt mày gi/ận dữ, tay cầm chuôi ki/ếm, hung hăng đứng giữa sân:

- A Chi đừng sợ, hôm nay ta sẽ gi*t thằng vô liêm sỉ Bùi Diễm này!

Bùi công gia nói giam hắn nửa tháng.

Hôm nay mới ngày thứ tám đã ra rồi, xem ra phu nhân họ Bùi đã rất nỗ lực.

Tôi liếc mắt ra hiệu cho Ngọc Nhi đi tìm người.

Theo hiểu biết của tôi về Bùi Cẩn Hằng, hắn thực sự có thể lao vào làm thương Bùi Diễm.

- A Chi, không ai có thể ép nàng gả cho người khác.

Tôi nhíu mày:

- Ngươi đừng mơ tưởng nữa, gả cho Bùi Diễm tốt hơn gả cho ngươi gấp vạn lần.

Bùi Cẩn Hằng nhất quyết không tin:

- Không thể nào! Từ nhỏ nàng đã nguyện gả cho ta, chỉ có ta mới cho nàng hạnh phúc.

- Từ nhỏ ngươi cũng nguyện làm tướng quân, vậy mà giờ vẫn tay trắng. - Tôi ra hiệu mời đi - Nhị gia họ Bùi, từ nay chúng ta đường ai nấy đi, mời ngươi đi ngay!

Bùi Cẩn Hằng định lao tới nắm tay tôi.

Ngọc Nhi xông lên đẩy hắn ra:

- Nhị gia, người bỏ trốn hôn lễ chính là ngài, giờ nói gì cũng vô ích, đi mau đi!

- Ta không đi! Ta phải gặp Bùi Diễm. - Hắn gầm lên - Ta phải gi*t hắn!

Dù tôi giải thích thế nào, Bùi Cẩn Hằng vẫn không tin, hắn khăng khăng cho rằng tôi bị ép buộc.

Hắn muốn gi*t Bùi Diễm rồi dẫn tôi đi.

Nhìn hắn hung hăng không dùng n/ão, tôi bỗng thấy buồn cười...

- Bùi Cẩn Hằng. - Tôi chặn trước mặt hắn - Chúng ta kết thông gia vì lợi ích, đã ngươi không muốn cưới, đương nhiên ta có thể gả cho Bùi Diễm.

- Sao có thể giống nhau được!

Giọng Bùi Cẩn Hằng vút cao, như muốn át đi tiếng nói của tôi:

- Lợi ích cái khỉ gió! Chúng ta thanh mai trúc mã, từ nhỏ nàng đã thích ta! Chúng ta yêu nhau mà.

Hắn nắm ch/ặt tay tôi, cố tình gây sự, muốn cùng tôi đi tìm phụ thân hắn, tìm phụ mẫu tôi:

- Hôn sự này không được tính!

Đúng lúc đó, phía sau vang lên giọng nói:

- Nhị đệ định dẫn phu nhân của ta đi đâu thế?

Bùi Diễm mở cửa phòng, khoác áo ngoài, trông rất tiều tụy.

- Bùi Diễm, ngươi còn dám ra. Đồ vô sỉ!

Bùi Cẩn Hằng rút ki/ếm xông tới, chẳng hiểu thế nào, tôi chưa kịp thấy rõ, Bùi Diễm đã ho ra m/áu rồi ngất đi.

Tôi gi/ật mình, xông tới t/át Bùi Cẩn Hằng một cái:

- Ngươi có đi/ên không? Cút, cút ngay!

Bùi Cẩn Hằng không tin nổi:

- Nàng vì người khác mà đ/á/nh ta?

- Nếu hắn ch*t lúc này, không những ta đ/á/nh ngươi, ta còn gi*t ngươi nữa.

Đồ đàn ông ng/u ngốc rước rủi.

Bùi Cẩn Hằng mặt tái mét, như vừa nhận ra con người thật của tôi.

Tôi chẳng thèm để ý, cùng mọi người vội vàng đỡ Bùi Diễm lên giường, lại gọi lang trung.

Bận rộn một hồi, ngay cả khi Bùi công gia tới dẫn Bùi Cẩn Hằng đi, tôi cũng chẳng buồn để ý.

Đêm hôm đó, Bùi Diễm lên cơn sốt.

Lang trung nói Bùi Cẩn Hằng có võ công, ra tay không biết nặng nhẹ, Bùi Diễm bị nội thương.

- Nhị gia này muốn lấy mạng đại gia chúng ta à!

Thiên Khánh khóc đến sưng mắt, không ngừng lẩm bẩm:

- Được cái gì đâu, toàn rước họa vào thân, đại gia đúng là xui xẻo quá.

Nghe vậy, Ngọc Nhi không vui.

Nàng chống nạnh quát:

- Gọi là không được gì? Đại gia cưới được tiểu thư nhà ta, chẳng phải phúc lớn lắm sao?

Thiên Khánh năm nay mới mười lăm, dáng vạm vỡ nhưng rất trẻ con, hắn bật dậy gào thét:

- Đại nãi nãi đâu phải thật lòng muốn gả!

- Ngươi nói lại xem! - Ngọc Nhi hét - Ta x/é miệng ngươi ra.

- Có x/é ta cũng nói.

Ngọc Nhi không x/é được, tức đến mức phun nước bọt vào mặt Thiên Khánh.

Thiên Khánh vừa khóc vừa lau mặt.

Tôi xoa thái dương, đuổi cả hai ra ngoài.

Kỳ thực, Thiên Khánh nói không sai, tôi đang lợi dụng một người sắp ch*t để giải quyết khó khăn.

Vấn đề của tôi đã xong, nhưng Bùi Diễm chẳng được lợi lộc gì.

Từ nhỏ hắn đã khổ, mất mẹ từ bé, ba tuổi đã sống một mình, Bùi công gia hai vợ chồng cưng chiều Bùi Cẩn Hằng vô độ, còn Bùi Diễm mang bệ/nh tật, cô đ/ộc ở tả viện hơn chục năm, chẳng ai đoái hoài.

Đến lúc cuối đời còn vì tôi mà vướng phải đủ thị phi.

Nếu thân thể hắn khỏe mạnh thì còn đỡ, có ta làm thê tử, Bùi công gia chắc chắn không do dự, trực tiếp tấu phong thế tử.

Nhưng mạng hắn sắp hết...

- Thiên Khánh... - Bùi Diễm mê man gọi - Nước...

Tôi vội rót nước, đỡ hắn dậy uống, hắn uống xong lại nằm xuống, nhưng nắm ch/ặt tay tôi.

Tôi gi/ật giật, không rút ra được, đành để hắn nắm.

Bàn tay Bùi Diễm g/ầy guộc như chính con người hắn, ngón tay mảnh khảnh như cành trúc.

Tôi càng thêm áy náy.

Suốt đêm đó, hắn nắm tay tôi không buông, nửa đêm tôi mệt lả ngủ thiếp đi bên giường.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm cạnh Bùi Diễm, một chân còn đ/è lên ng/ười hắn.

Không biết sao lại leo lên giường thế này. Chẳng lẽ ta mệt quá, mơ màng chui vào chăn hắn?

Tôi x/ấu hổ không để đâu cho hết, vội trèo xuống giường, nói lảm nhảm đôi câu...

Danh sách chương

5 chương
25/12/2025 18:39
0
25/12/2025 18:39
0
09/01/2026 10:28
0
09/01/2026 10:26
0
09/01/2026 10:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu