Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Kẻ th/ù không đội trời chung trước khi ch*t đã gửi gắm con trai cho tôi.
Biết tôi thích đàn ông, khi hắn trút hơi thở cuối cùng vẫn nhấn mạnh: "Gửi cho cậu chăm sóc, chứ không phải làm vợ cậu đâu."
Tôi tức sôi m/áu: "Sắp ch*t rồi mà cái miệng vẫn không yên. Tôi không phải cầm thú!"
Sau này, tôi cắn môi dưới r/un r/ẩy, nuốt trọn ti/ếng r/ên vỡ vụn vào trong.
Chàng trai trẻ đang đ/è lên ng/ười tôi ngẩng đầu hỏi: "Con làm vợ cha không được sao? Cha nuôi, trả lời con đi."
Tin tốt: Tôi không phải cầm thú.
Tin x/ấu: Con trai hắn mới chính là cầm thú.
01
Đám tang của Chu Lận do tôi tổ chức.
Trớ trêu thay, lúc sống hắn hống hách ngang tàng, khi ch*t lại lạnh lẽo cô đơn.
Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh của Chu Lận, muốn buông vài lời chua ngoa, hoặc ít nhất là cười nhạo một tiếng.
Nhưng môi tôi chỉ run nhẹ, không phát ra được âm thanh.
Quẹt mặt một cái, đầu ngón tay hơi ướt.
Cái nơi khốn kiếp này mùi nhang khói nồng quá, xông đến cay cả mũi.
Sau khi viếng xong, trong nhà tang lễ chỉ còn vài người họ hàng tham lam muốn vắt kiệt giọt dầu cuối cùng từ xươ/ng cốt hắn ra.
Và tôi, cùng Chu Việt Tinh đang đứng ch/ôn chân ở góc tường.
Lũ hút m/áu kia vo ve vây lấy nó, giống như một bầy sói đói nhìn thấy một miếng thịt b/éo.
"Việt Tinh à, cháu còn nhỏ, theo chú về sống nhé, chú đảm bảo..."
"Đi theo tôi! Tôi là cô của nó!"
"Một đứa trẻ con thì biết gì về quản lý tài sản? Giao cho cô chú quản giúp, đỡ bị lừa..."
Tôi nhức đầu vì ồn ào, đẩy phăng kẻ đang chắn đường.
Hỏi thẳng: "Chu Việt Tinh, Chu Lận gửi cháu cho tôi rồi. Có muốn đi theo tôi không?"
Mọi tiếng ồn ào đột nhiên im bặt, những ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
"Anh có tư cách gì đưa nó đi!"
"Chuyện nhà họ Chu liên quan gì tới người ngoài? Ai biết được anh đang toan tính gì? Tham tiền? Hay tham thứ khác?"
"Việt Tinh, đừng tin hắn. Loại người này nhìn đã biết không phải hạng tốt, theo cô chú về đi."
Tôi tự biết mặt mũi mình trông hung dữ thế nào.
Cao g/ầy, đầu đinh, một cánh tay xăm trổ đầy rẫy, đứng đó với vẻ bất cần đời, trông chẳng khác nào một thành phần bất hảo của xã hội.
Tôi lạnh lùng quét mắt nhìn đám người kia, tiếng xì xào lập tức nhỏ dần.
"Có muốn đi theo tôi không?" Tôi lại hỏi Chu Việt Tinh lần nữa.
Nó ngẩng đầu, môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng, cứ thế nhìn tôi với ánh mắt sợ sệt.
Như chú chó con tội nghiệp vừa chờ người nhặt về, vừa sợ bị đ/á/nh.
Kiên nhẫn cạn kiệt, tôi gh/ét nhất cái kiểu lề mề sướt mướt này.
Muốn theo hay không thì tùy, tôi chẳng buồn nhìn cái bản mặt đáng thương đó nữa.
Vừa đi được vài bước, phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập và hoảng lo/ạn.
Chu Việt Tinh lạch bạch đuổi theo.
Tôi dừng lại, nó cũng lập tức phanh gấp, đ/âm sầm vào người tôi.
Nó nhóc đáng thương vội vàng giơ tay dùng ống áo lau mạnh lên mắt hai cái, lau sạch chút nước đọng lại. Sau đó nặn ra một nụ cười lấy lòng, khóe miệng cố gắng cong lên.
Nụ cười đó khiến tim tôi bỗng nhói một cái.
Nó không còn ai bên cạnh, xét theo nghĩa nào đó, tôi cũng là trẻ mồ côi.
Tôi từng dốc hết tâm can nuôi một gã bạn trai ăn học mấy năm trời, cứ ngỡ sẽ sống bên nhau cả đời.
Kết quả hắn quay lưng đem mấy dự án của công ty tôi đóng gói gửi cho cha tôi như một món quà lấy lòng, rồi phủi mông ra nước ngoài tu nghiệp.
Còn cha tôi, từ khi biết tôi thích đàn ông, cổng nhà họ Lộ đã đóng ch/ặt với tôi.
Tính ra, hai chúng tôi đều thảm không kém nhau.
Thôi thì...
Tôi đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên giữa không trung.
Chu Việt Tinh ngơ ngác nhìn bàn tay tôi, mím môi rồi đặt tay mình lên đó.
Ngón tay nó run nhẹ.
Tôi vô thức nắm ch/ặt lấy, sự r/un r/ẩy đó cũng bình lặng lại.
Tôi bước đi, hỏi nó: "Ý của Chu Lận là muốn cháu nhận tôi làm cha nuôi. Cháu... có muốn không?"
Chu Việt Tinh được tôi dắt tay, bước từng bước nhỏ theo sau.
Cuối cùng khẽ gọi: "Cha nuôi."
02
Chu Việt Tinh là con trai chị gái Chu Lận.
Lúc sinh cậu bé, người chị không qua khỏi, trước khi ch*t chỉ khóc nói rằng đứa trẻ không có cha.
Chu Lận từng nói, đời này hắn không định kết hôn, đã có con thì cứ nuôi.
Hắn quá hiểu á/c ý của thiếu niên thường nhắm vào đâu để đ/âm chọc, vì để bảo vệ nhóc con này khỏi những lời đàm tiếu như "đồ hoang", "không cha không mẹ", hắn khăng khăng với bên ngoài rằng Chu Việt Tinh là con ruột của mình.
Dù rằng mười lăm tuổi đã có con nghe thế nào cũng thấy vô lý.
Mối qu/an h/ệ giữa tôi và Chu Lận có thể nói là "gà bay chó sủa".
Hắn lớn hơn tôi ba tuổi, là cái bóng đ/è nặng từ khi tôi biết nhận thức.
Cụm từ "con nhà người ta" sinh ra là để dành cho hắn. Còn tôi, chính là cái bóng lấm lem dưới ánh hào quang của hắn.
Hai đứa tôi bẩm sinh bát tự không hợp, mệnh xung khắc, cứ gặp mặt là chí choé.
Hắn cũng mặt dày, cách nhau cả một khoảng cách thế hệ mà chẳng thèm nhường tôi tí nào, cứ thích tranh giành với tôi.
Tôi gh/ét cay gh/ét đắng cái bản mặt lúc nào cũng nắm chắc phần thắng của hắn.
Ấy vậy mà, người cuối cùng hắn gặp trước khi ch*t lại là tôi.
Thân hình cao ráo ngày nào bị bệ/nh tật hành hạ chỉ còn bộ xươ/ng khô, lọt thỏm trong bộ đồ bệ/nh nhân rộng thùng thình.
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của hắn, muốn túm cổ hắn dậy đ/á/nh nhau như bao lần trước.
Nhưng hắn sắp ch*t rồi.
Hắn cười nói với tôi: "Lộ Chiêu, thực ra cậu thắng từ lâu rồi, cớ gì cứ phải tranh hơn thua với tôi."
Đó là lần cuối tôi nghe hắn nói, trở thành lời tuyệt mệnh cuối cùng hắn để lại cho tôi.
03
Phía công ty, mớ hỗn độn mà bạn trai cũ Diệp Cẩm Hạ để lại hàng ngày vẫn đang ngốn sạch vốn liếng và sức lực của tôi.
Hứa Miên với hai quầng thâm to tướng dưới mắt, ném xấp báo cáo lên bàn tôi:
"Lộ Chiêu, nhìn đi! Cậu hết lòng với nó, đồ chó má đó lật mặt b/án đứng cậu, lần sau gặp mặt, tôi sẽ nhổ hết răng nó!"
Tôi nhìn những con số đỏ chói, không thốt nên lời.
Diệp Cẩm Hạ đã dạy tôi bài học đắt giá: khi trao đi trái tim chân thành, hãy chuẩn bị tinh thần nó sẽ bị đ/ập tan thành ngàn mảnh.
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 12
Chương 13
8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook